Hôm nay,  

Mở Mắt Trước Cờ Đỏ

04/05/200600:00:00(Xem: 2352)

Từ lâu, mỗi năm vào ngày 30-4, những rừng cờ vàng ba sọc đỏ là hiện tượng thông thường trong các cộng đồng người Việt ở Mỹ. Nhưng năm nay chuyện lạ xẩy ra trong vùng Dallas-Fortworth, Texas. Tại Arlington, Chủ Nhật vừa qua những ngọn cờ vàng đã vươn lên rất nhiều, trong một bầu không khí sôi động khác thường. Một trận đấu mang nhiều ý nghĩa đã bắt đầu.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Đây là trận đánh trực diện đầu tiên giữa những người phất lá cờ vàng ấp ủ trong con tim của họ và những kẻ chống lại lá cờ đó, trong một mưu toan non yểu nhằm triệt hạ nó để mong áp đặt lên cộng đồng người Việt hải ngoại lá cờ đỏ như máu của Cộng Sản Việt Nam. Những người cầm cờ vàng đại diện nhiều cộng đồng ở <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Texascũng như một số các tiểu bang khác ở Mỹ tập hợp trên bãi đậu xe rộng lớn tại trường Đại Học UTA trong một cuộc biểu tình ngoạn mục và thật đông đảo hiếm có. Đây là sự trả lời đích đáng cho lời tuyên bố của Phụ Tá Viện Trưởng Michael Moore của UTA khi liều lĩnh tiên đoán chỉ có khoảng 500 người tham dự.

 

Giới truyền thông Mỹ dự liệu có thể có đến 5,000 người. Những quan sát viên tại chỗ nói số người biểu tình còn trên con số đó. Đây là cuộc biểu tình lớn nhất từ trước đến nay trong vùng này.

 

Những kẻ thù của lá cờ vàng chỉ hầu như hiện điện. Tại sao lại "hầu như"" Chúng có mặt nhưng ẩn núp trong khuôn viên Đại Học để theo dõi hay có thể đã chụp hình. Chúng chỉ là một thiểu số, vì chỉ có 24 du sinh từ Việt Nam, trong khi số sinh viên gốc Việt, đa số là con em các gia đình tị nạn Cộng Sản định cư ở Mỹ từ lâu, có gần 2,000 người. Có thể chỉ có một số ít trong 24 kẻ nói trên đã lãnh sứ mạng của Hà Nội tìm cách đưa cờ máu lên treo ở Đại Học này, bước đầu rụt rè của một cuộc thí nghiệm đảo nghịch với hy vọng nếu thành công sẽ làm lan truyền hình ảnh cờ máu qua các trường học và các cộng đồng khác ở Mỹ. Những kẻ cầm đầu chế độ Cộng Sản Hà Nội đã thấy hoảng sợ trước hình ảnh cờ vàng đã được chấp nhận trong khắp các cộng đồng Việt Nam ở Mỹ nên tìm cơ hội đảo ngược tình thế. 

 

Ngày nay đã có một số khá nhiều người từ Việt Namđến du học tại Mỹ. Chúng tôi không hề nghĩ tất cả đều là Cộng Sản nằm vùng. Nhưng cũng không nên quên một thực tế, phàm đã có thể qua Mỹ học, họ đều là những con ông cháu cha của các cấp lãnh đạo Cộng Sản hay ít ra cũng là con em của các tay kinh doanh triệu phú trong giới tư bản đỏ trong thời đại "làm giầu là vinh quang" của kinh tế thị trường. Hiển nhiên tất cả đều không phải là kẻ thù của tư bản, họ đến đây để học theo tư bản, hưởng thụ theo tư bản, chớ không ước mơ trở về làm ma Cộng Sản. Hình ảnh cuộc đấu tranh giữa cờ vàng dân tộc và cờ máu cộng sản đã cho thấy rõ hành động của nhóm thiểu số "cộng sản nằm vùng" như thế nào. Tuy chỉ là một số người quá ít, chúng đã tích cực âm thầm vận động để ra tranh cử làm những người lãnh đạo giới sinh viên gốc Việt ở đây. Nhưng chúng đã gặp phản ứng quyết liệt của các nam nữ sinh viên thứ thiệt. Chính các em này đã báo động cho cộng đồng trong khu vực về âm mưu trắng trợn của bọn nằm vùng khi chúng vận động cho treo lá cờ máu ở Đại Học. Cuộc phản công của cộng đồng người Việt đã bùng nổ rất mau lẹ.

 

Điều đáng tiếc là một vị lãnh đạo cấp cao của Đại Học đã tiếp tay cho âm mưu cộng sản nằm vùng. Tiến sĩ Michael Moore mỉa mai nói: "Nếu ai không muốn thấy cờ đỏ, hãy bịt mắt lại". Lời nói ngạo mạn này đã làm mất tư cách của một nhà giáo dục. Chúng tôi xin trả lời như sau: "Không, chúng tôi không sợ như ai mà phải bịt mắt trước cờ máu. Chúng tôi mở mắt ra nhìn nó trừng trừng, bởi vì chính vì ngọn cờ máu này đã làm biết bao người dân Việt Namchúng tôi bị chết thảm". Chúng tôi chẳng thể nào quên. Và vì không quên nên trong biểu tình rầm rộ tại bãi đậu xe sát bên các tòa nhà của Đại Học UTA, những tiếng hô vang lừng "Chống Cộng, Chống Cộng", "Chống Độc tài Cộng Sản", "Tự Do Dân chủ cho Việt Nam", "Tự Do và Hòa Bình cho Việt Nam".... Tiếp theo những lời hô đó, những tràng pháo tay nổ ra như sấm động, đồng thời những ngọn cờ vàng phất rộng. Cuộc biểu tình và sự hưởng ứng mau lẹ qua các điện thư của các cộng đồng gửi về ngay lúc đó đã hun đúc thêm niềm tin về sự trường tồn của ngọn cờ dân tộc mầu vàng.

 

Có những lúc rất cảm động trong cuộc biểu tình khi các em nam nữ sinh viên gốc Việt thứ thiệt của UTA lên diễn đàn. Có em vừa nói vừa khóc khiến ai cũng thấy mủi lòng. Một điểm nổi bật nhất là sự hiện diện của ca sĩ nổi tiếng Việt Dzũng cùng đoàn Hưng Ca từ phương xa đến. Sau khi được tin về cuộc biểu tình, Việt Dzũng đã quyết định thay đổi chuyến bay vào giờ chót đễ có thể đến Arlingtonđúng giờ cuộc biểu tình bắt đầu. Trong lúc trình diễn cùng ca sĩ Nguyệt Anh, Việt Dzũng đã tuyên bố một câu thật thấm thía: "Cuộc chiến đấu của chúng tôi sẽ liên tục, nếu Tiến sĩ Moore không chịu từ bỏ chủ trương treo cờ máu, mỗi ngày tôi sẽ gửi cho ông một bông hồng, gởi mãi cho đến 58,000 bông". Tại sao có con số này. Tất cả chúng ta đều biết và ghi nhớ: Trong cuộc chiến Việt Nam, 58,000 quân nhân Mỹ đã gục ngã trước họng súng của những kẻ nêu cao lá cờ máu, của chủ nghĩa Cộng Sản. Chúng tôi mong những ai còn mơ giấc mơ lá cờ máu vì bất cứ lý do gì hãy mau thức tỉnh. Vết thương còn đó, quên rồi hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.