Hôm nay,  

Cs Hà Nội, Hết Chỗ Nói

24/06/200200:00:00(Xem: 4566)
Hiệp Chủng Quốc Hoà Kỳ không phải là Cộng Hoà Xã hôi Chủ Nghĩa Việt Nam của CS Hà nội. Little Saigon không phải Thành Phố Hồ Chí Minh của Thành Uûy Đảng CS. Người Việt ở Mỹ không phải là " con dân" của CSVN, mà là công dân, đầy đủ quốc tịch, quyền hạn, và nghĩa vu,ï của nước Mỹ. Thế mà vẫn có người làm chuyện lạ đời, như ta đây "làm chủ" nước Mỹ, "làm cha thiên hạ, "làm vua" người Việt tỵ nạn CS ở Mỹ cách Hà nôi nửa vòng Trái Đất. Người đó là CS Hà nội. Chuyện lạ đời đó là thứ nhứt, chống đối việc xây dựng Tượng Đài Tri Aân Tử sĩ Việt Mỹ; thứ hai, đòi đưa một người chống Cộng, Anh Võ văn Đức, về VN xét xử. Thật muời hai con giáp, không giống con nào. 192 nước trên thế giới không giống nước nào: CS Hà nội, hết chỗ nói.

Đúng thế, để tưởng niệm anh hùng, liệt nữ Việt Mỹ đã bỏ mình vì chánh nghĩa Tự Do, Dân Chủ, trong Chiến tranh VN, nhân dân và chánh quyền Mỹ, Vùng Little Saigon, chung sức, chung lòng xây dựng một tượng đài bề thế mang nhiều ý nghĩa chánh trị và văn hoá. Tượng đồng hai chiến sĩ Việt Mỹ cao 11 feet, nặng một tấn mấy được dựng lên bệ đá cẩm thạch. Họ tên tử sĩ được ghi vào Lịch Sử của Tượng Đài. Cờ Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà nền vàng ba sọc đỏ, được thượng lên và vĩnh viễn tung bay dưới bầu trời Tự Do Mỹ. Ngọn lửa thiêng Dân Chủ được vĩnh viễn thắp sáng niềm tin.Chi phí thực hiện Tượng Đài do tiền đóng góp của nhân dân Việt Mỹ lên hàng mấy trăm ngàn đô la. Thành phố Westminter đài thọ kinh phí xây dựng Công Viên Freedom và tặng đất cho Tượng Đài. Tất cả đều do chánh quyền và nhân dân Mỹ, trong đó đa số là Việt quốc tịch Mỹ, và làm ngay trên đất Mỹ. Thế mà CS Hà nội từ bên kia Đông Bán Cầâu, lại xen vào chống đối. Toà Đại sứ CSVN ở Washington gởi công văn bảo ngưng làm ( Văn thư số 33/ CM/ 2002 ngày 9 tháng 4, năm 2002 ). Và tiếu lâm hơn, lại còn hăm doạ việc làm do người Mỹ trên đất Mỹ ấy sẽ đem lại nhiều hậu quả. Viêt Cộng sẽ đặt mìn phá sập Tượng đài, gài lựu đạn lối đi du khách, bỏ lưỡi dao lam sân chơi trẻ em, để không ai dám bén mảng, như đã từng khủng bố phá hoại ở Việt Nam xưa kia chăng" Nhứt định nhân dân và chánh quyền Mỹ, đặc biệt là người Việt tỵ nạn CS tại cộng đồng người Việt hải ngoại lớn hàng thứ nhứt trên thế giới, hàng thứ hai sau cộng đồng quốc gia VN, là Little Saigon, được mệnh danh Thủ Đô tinh thần của người Việt tỵ nạn CS, không ngán mấy anh du kích từng mang giép râu ởø Hà nội đâu. Nhứt định anh em Thuyền Nhân, HO, ODP, nạn nhân của CS sẽ bẻ gảy mọi âm mưu phá hoại của CS tại quê hương thứ hai này. Tượng đài Tử sĩ nhứt định sẽ vươn cao. Cờ VNCH sẽ bay phất phới. Little Saigon sẽ lớn mạnh, đấu tranh giành lại tiếng Saigon đã bị CS cướp đoạt cho Hồ Chí Minh. Không làm được Tượng Đài là thua CS Hà nội, dở hơn Đại sứ CS, bết hơn con két ngoại giao Phan Thúy Thanh. Nhưng cẩn tắc vô ưu, tư an tư nguy, hăm doa của CS Hà nội sẽ là nhửng nguồn tin cần để ý để có kế họạch bão vệ an ninh hữu hiệu. Và điều này có thể làm chậm lại chút ít ngày hoàn thành như đã định"

Kế tiếp là việc làm không tưởng tượng nổi thứ hai của CS Hà nội. Đó là CS đòi đem người chống Cộng, Anh Võ văn Đức, cư dân của Orange County Mỹ, về VNCS xét xử về tội tung mìn vào Toà Đại sứ CS ở Thái Lan. Theo đóm ăn tàn của cuộc chiến chống khủng bố, CS Hà nội cáo giác anh Đức là khủng bố. Anh Đức là người Mỹ gốc Việt, mang quốc tịch Mỹ, đi bằng thông hành Mỹ. Dù Mỹ có thực sư buộc tội khủng bố đi nữa - nhưng chắc chắn là không vì đã gạt ngang yêu cầu của Hà nội rồi -- anh Đức cũng được Toà Mỹ xét xử, như hai người Mỹ gốc Marốc và Puerto Rico dính với al Qaeda. Cho nên đòi hỏi của CS Hà nội, ngoài dụng ý tuyên truyền hão, chỉ nói lên sư thiếu hiểu biết gần như ngu dốt về quốc tế công pháp và thủ tục tố tụng. Còn nếu CS Hà nội vin vào luật của CS, cho rằng Anh Đức vào quốc tịch Mỹ mà không được Chủ Tịch Nước VNCS cho từ bỏ quốc tịch gốc là VN, lại càng dốt hơn. Anh Đức có mang quốc tịch của cái gọi là Cộng Hoà Xã hội Việt Nam hồâi nào đâu. Anh là dân Việt Nam Cộng Hoà. Nếu nói VNCH không còn nữa, và nếu Anh chưa vào quốc tịch Mỹ, thì Anh thuộc người vô quốc tịch, Liên Hiệp quốc là cơ quan lo cho anh. Tiền lệ đã có đối với Thuyền Nhân người Việt; án lệ đã có trong trường hợp Bà Nguyễn Ngọc Hạnh bị bắt khi chống Cộng bên Anh. CS Hà nội không có thẩm quyền đối nhân, đối vật, đôi địa gì với anh Đức cả, thì lấy tư cách gì đòi đem Anh Đức về VN để xử. Đại bậy hơn, CS Hà nội yêu cầu chánh phủ Thái lan phải trừng trị thẳng tay Anh Đức. Xen vào chủ quyền quốc gia, tư pháp độc lập của một nước là phản văn minh ngoại giao.

CS Hà nội quen tự xưng mình là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đĩnh cao của trí tuệ, và lương tâm nhân loại [sic], quen muốân làm gì thì làm trong Đảng, ngoài dân, nên tưởng đâu sẽ làm được " cha thiên hạ" trong tương quan quốc tế. Vì vậy thái độ lộng ngôn, lộng hành cao ngạo đối với hai vụ Tượng Đài Tử sĩ Việt Mỹ và vụ Anh Võ văn Đức, bộc lộ một thói quen đã biến thành bản chất. Thói quen là bản chất thứ hai theo tâm lý học. Xã hôi học cũng thấy điều này với định lý Thomas, năm 1996, cho rằng một ấn tượng cứ cho là đúng sau cùng sẽ trở thành đúng với tập đoàn ấy. Người CS chuyên dùng tuyên truyền láo xược chung qui trở thành tín đồ cuồng tín của tuyên truyền đầu độc ấy. Chính bịnh tâm thần hoang tưởng đó đã khiến cho CS Hà nội chống đối người Mỹ xây Tượng Đài và đòi xử tội người Mỹ tại VN. Bịnh của CS Hà nội đã hết chỗ nói, hết thuốc trị.

Hai cuốn hồi ký mới kể lại cuộc đời ở Trung Quốc đã soi sáng về tình trạng tăng trưởng của Trung Quốc từ nền kinh tế trì trệ chuyển thành siêu cường hiện đại. Trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vẫn kiên định che giấu và viết lại quá khứ, nhiều người Hoa bình thường quyết tâm trình bày tương lai của đất nước
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.