Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

14/10/200200:00:00(Xem: 5542)
Chỉ Vì Muốn Sướng

Đứa Nam Man viết nhân đọc lại báo cũ (SGT 270) thấy baœn tin “mê tín cho bồ cưỡng hiếp 2 con gái”. Theo baœn tin này thì bà Nguyễn Thị Hồng Hạnh, sinh năm 1970, đã có chồng và có 2 con gái là N.T.H.N. (1988) và G.(12 tuổi). Sau khi thôi chồng, bà Hạnh cặp bồ với Lê Tuấn Anh. Vì muốn có con với Tuấn Anh và do tin lời thầy bói nên bà Hạnh đã tạo điều kiện cho Tuấn Anh cưỡng hiếp N.T.H.N. (ngày 15.10.2001) và G.(ngày 13.1.2002).

Cô vì muốn sướng... cái “tù ti”,
Mới xúi thằng bồ hãm cháu đi.
Hy vọng phen này còn đeœ đái,
Ước mong bận đó sẽ bầu bì.
Dị đoan kiểu mợ vừa tàn nhẫn,
Mê tín như cô dáng miệt khi
Tội “cúng cô hồn” hai đứa nhoœ,
Đáng xem xưœ giaœo, hoặc lăng trì.

*

Hoœi “Bác” Hồ Chơi!

Giờ em hoœi thưœ “bác” nghe chơi,
“Bác” có bao nhiêu mụ vợ rồi"
Bọn họ đồn rùm sao khiếp quá,
Người ta nói riết sẽ nhàm thôi.
Ông không cho tớ bày ra chuyện,
“Bác” chẳng trách em “đía” quá lời.
Vậy “bác” có bao nhiêu vợ haœ,
Và, có bao nhiêu đứa con rơi"

*

Nói Chuyện Với Nông Đức Mạnh

Nam Man nó nói đúng không nào,
Bác cứ việc ngồi nghiệm lại sau.
Bà cụ là con nhà chất phác,
Mẹ ông khác hạng gái thuê bao.(!)
Mà y dám giơœ trò dâm đãng,
Chính hắn còn chơi thói thổ hào.
“Lậy” cụ bà xong, rồi giết boœ...
Mần răng bác chẳng thấy không đau.

*

Đứa Con Hoang Giờ Có Cha

Đọc báo cũ, đứa Nam Man thấy baœn tin “Nông Đức Mạnh đã xác nhận là con cuœa Hồ Chí Minh” ơœ Nam Úc Tuần Báo số 338 ngày 12.4.2002. Theo nguyên văn baœn tin này thì “Trong tuần qua tất caœ mọi lời đồn đãi về nguồn gốc cuœa Nông Đức Mạnh đã được chấm dứt khi TBT Nông Đức Mạnh đã chính thức xác nhận mình là con trai cuœa Hồ Chí Minh”. Đọc tin trên, đứa Nam Man viết bài này để mừng giùm Nông Đức Mạnh.

Em mừng biết được tiá con ông,
Đã nhận ra nhau có phaœi không"
Trước đó, trung ương đều nẫu ruột,
Giờ đây, chế độ đã yên lòng,
“Bác Hồ” chắc thoœa niềm kỳ vọng,
Bà cụ đang vui nỗi ước mong.
-“Thằng Mạnh con mình giờ có bố,
Không còn giống cục cứt trôi sông”.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - Trung Cộng tố cáo Hoa Kỳ vũ khí hóa giấy chiếu khán, sau khi 1 viên chức hàng đầu ngành không gian của Hoa Lục không có visa để dự các hội nghị về nghiên cứu tại Hoa Kỳ.
IDLIB - NBS News đưa tin ngày 24/10: lực lượng Hoa Kỳ được lệnh bảo vệ khu mỏ dầu Deir ez-Zor ở vùng Đông Bắc Syria.
Công ty điện thừa nhận: nguyên nhân cháy rừng tại vùng trồng nho làm rượu có thể do chạm điện xẹt lửa.
WASHINGTON - Tài khóa 2019 chấm dứt với thiếu hụt ngân sách 984 tỉ, là nhiều nhất 7 năm, và bằng 4.6% GDP theo số liệu của Bộ ngân khố.
WASHINGTON - Tên tiếng trong lúc viếng cố DB Cummings, cựu TT Obamna ca ngợi nhà lập pháp quá cố là nhân vật chống bại hoại đầy vinh dự.
Vừa qua, để "góp thêm một tiếng nói" về hướng đi cho công cuộc phát triển đô thị song hành với bảo tồn di sản, giới chuyên môn về đô thị và di sản vừa gặp nhau qua 50 tham luận tại hội thảo khoa học “Di sản đô thị ở TP. Sài Gòn trong quá trình hiện đại hóa - Bảo tồn để phát triển bền vững…”
Sau đợt ‘hạ nhiệt’ vào giữa năm 2018 bởi chính sách hạn chế tín dụng vào bất động sản và lãi suất cho vay tăng, hiện thị trường bất động sản đang rục rịch ‘nóng’ trở lại
Một nghệ sĩ tự do tại Việt Nam là Thịnh Nguyễn đã bị an ninh chìm CSVN bắt vào ngày 25 tháng 10 tại Hà Nội
Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế đã gửi thư cho ông Nguyễn Phú Trọng kêu gọi hủy bỏ án tử hình cho ông Hồ Duy Hải
VINH, VN -- Ông Phạm Công Tho, Phó Phòng Kế toán của Đại học Sư phạm kỹ thuật Vinh, đã được phát hiện chết ở tầng 2 từ do rớt xuống từ tầng lầu 8 hôm 25 tháng 10


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.