Hôm nay,  

Trái Tim Và Linh Hồn

15/08/200200:00:00(Xem: 5244)
Bạo lực trả lời bằng bạo lực, cuộc xung đột giữa hai dân tộc Do thái và Ả rập trên mảnh đất Palestine vẫn chưa thoát khỏi vòng lẩn quẩn ác độc. Từ tháng 9-2000, 75 vụ đánh bom tự sát đã giết chết 200 người. Chính quyền Israel tìm mọi cách diệt trừ kiểu tấn công ghê rợn vô nhân đạo này. nhưng cho đến nay vẫn không thành công. Trong khi phái đoàn chính thức của Palestine đến Mỹ nói chuyện, phát ngôn nhân của tổ chức Hamas ở Gaza nói "dân Palestine cương quyết tiếp tục chiến đấu".
Nếu các phe cực đoan Hồi giáo Palestine tiếp tục đánh bom tự sát, tất nhiên Israel phải dùng bạo lực để trả đũa và chu kỳ "ác tuần hoàn" vẫn quay. Bệnh quỷ phải có thuốc tiên, nhưng thuốc tiên không phải là bạo lực. Nói thì dễ, nhưng nếu Israel không sử dụng vũ khí quân sự để chống trả, chẳng lẽ khoanh tay ngồi chờ chết" Đánh bom tự sát là một hành động vô nhân đạo bị lương tri loài người lên án, nhưng các phe cực đoan Hồi giáo nói đó là vũ khí của kẻ yếu, họ không có sức mạnh quân sự như Israel nên bắt buộc phải dùng loại vũ khí tối hậu này để chống lại kẻ thù. Sự thật bất cứ thứ vũ khí nào dùng để giết người tự nó cũng là bạo lực. Vậy có thứ vũ khí nào không dùng đến bạo lực hay không"
Câu hỏi thật quái gở, nhưng chúng tôi nghĩ có thể tìm thấy câu trả lời trong hiện tình Afghanistan. Cuộc chiến ở đây chưa kết thúc, nó chỉ chuyển sang một giai đoạn mới. Giai đoạn đầu là giai đoạn quân Mỹ dùng đến những đòn tấn công bạo lực như vũ bão phá tan được chế độ Taliban dung duỡng bọn khủng bố al-Qaida, và với sự đồng tình của quốc tế, một chính phủ mới được thành lập dưới quyền ông Hamid Karzai. Thế nhưng tiếng súng và bom đạn ám sát vẫn nổ, máu vẫn chảy. Đám tàn quân Taliban và một phần lớn những tên khủng bố al-Qaida cùng các tay chỉ huy của chúng đã lẩn vào đám dân chúng gồm nhiều thành phần phe phái bộ tộc khác nhau hoặc trốn trong các vùng núi non hiểm trở để thỉnh thoảng lại đụng độ với quân quốc tế bảo vệ an ninh. Đó là chưa kể những cuộc giao tranh lớn có tính cách cục bộ giữa những thành phần trước chống Taliban và al-Qaida, nay lại xung đột với nhau vì tranh dành thế lực trong chính quyền mới. Cố nhiên ở một nước đã từng có nội chiến trong hơn nửa thế kỷ, không thể có thứ "thuốc tiên" nào biến Afghanistan thành một nước thái bình và ổn định trong ngắn hạn.
Thế nhưng trong khi cuộc chiến còn tiếp diễn ở Afghanistan, có một đoàn quân Mỹ không sử dụng vũ khí bạo lực. Đoàn quân này là thành phần của Lục quân Mỹ gọi là "Dân sự vụ". Họ không dùng súng bởi vì sứ mạng của họ là giúp đỡ người dân Afghanistan đã đau khổ vì bao năm chiến tranh với tàn phá và tang tóc. Họ đem hàng xe cây đến làm trường cho trẻ em, phát quà và đồ chơi cho các em, xây cầu cống hay thực hiện những công trình xây dựng để tạo việc làm cho đám dân quê nghèo đói. Những người đi trước họ đã dội bom tàn phá, họ đi sau sửa lại những tàn phá đó. Tóm lại họ muốn đem lại cho người dân Afghanistan hình ảnh một nước Mỹ hiền hậu và dễ thương.

Sứ mạng của đoàn Dân sự vụ Mỹ ở Afghanistan chỉ là một hình ảnh thoáng qua khi nghĩ đến cái vòng lẩn quẩn ác độc đang diễn ra ở Palestine. Không ai tin rằng quân đội Israel phải áp dụng mẫu mực này đối với người dân Palestine khốn khổ, bởi lẽ cuộc chiến giữa hai bên còn ở giai đoạn đầu với tất cả những bạo lực khủng khiếp. Vấn đề hiện nay là phải làm thế nào cho "ác tuần hoàn" ngừng lại và việc này cần đến thiện chí của những người có đủ trí tuệ và sáng suốt ở cả hai bên lãnh đạo Israel và Palestine. Nhưng bên nào phải làm trước" Chúng tôi nghĩ kẻ mạnh phải làm trước và đó là Israel, vì Israel có quân đội hùng hậu võ khí hiện đại còn phía Palestine chỉ có dân quân vũ khí thô sơ và một số người quyết tử. Tòa án Tối cao Israel đã ra lệnh tạm ngừng việc trục xuất thân nhân những kẻ đánh bom tự sát. Tuần này Marwan Barghouthi, một lãnh tụ của cuộc nổi dậy Palestine đã bị một tòa án Israel kết tội sát nhân vì đã điều khiển 37 vụ tấn công khủng bố. Tình hình Trung Đông còn nhiều biến chuyển, nhưng chưa có dấu hiệu chu kỳ bạo lực có thể ngừng. Israel cần phải đi bước trước với thiện chí tối đa của kẻ mạnh mới mong có hòa bình với một dân tộc mà lịch sử đã đặt họ phải sống sát bên nhau.
Hành động của đoàn "Dân sự vụ" Lục quân Mỹ ở Afghanistan không phải là chuyện mới lạ. Đây là một thứ tâm lý chiến quân đội Cộng sản thường áp dụng trong các cuộc nội chiến, nhưng "Dân sự vụ" Mỹ khác với tâm lý chiến Cộng sản vì nó không nhằm chiếm đất, chiếm quyền cai trị, mà chỉ nhằm chinh phục con tim và linh hồn của người dân Afghanistan. Ở Việt Nam năm xưa, Lục quân Mỹ cũng có những đoàn Dân sự vụ với sứ mạng "thâu phục nhân tâm". Nhưng Quân đội Mỹ đã vội rút trước khi sứ mạng hoàn tất. Thành ra mấy chữ "trái tim và linh hồn" đã trở thành đồng nghĩa với "thất bại".
Tôi đọc một bản tin mới đây của CBS nhắc đến chuyện này mà thấy ngậm ngùi. Tại sao thất bại" Đó là vì "Dân sự vụ" Mỹ chỉ là bộ phận rời của chiến thuật, chớ không phải là mục tiêu tối hậu của chiến lược. Bởi vậy khi chiến lược chiến thuật đều nhắm rút quân cho lẹ, "trái tim và linh hồn" cũng bị đánh rớt luôn. Anh lính Dân sự vụ Hillard Hill thổ lộ tâm sự: "Ở trường dạy Dân sự vụ, họ bảo chúng tôi không được dùng đến mấy chữ đó nữa. Nay nhiệm vụ của chúng tôi chỉ là gây tình bạn và đồng minh". Bạn ơi, cũng dễ hiểu thôi. Muốn chiếm trái tim và linh hồn của ai, trước hết chính bạn cũng phải có trái tim và linh hồn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.