Hôm nay,  

Tiếng Việt

04/06/200600:00:00(Xem: 5765)

Đối với em, là một người gốc Việt giữ gìn tiếng nói, văn hóa và phong tục của mình trên một đất nước xa lạ rất là quan trọng.  Không những quan trọng mà là một bổn phận làm sao để mãi mãi “Người Việt còn, tiếng Việt còn”.

Học tiếng Việt mang lại cho em rất nhiều lợi ích. Trước tiên là tiếp xúc thường xuyên trong gia đình và họ hàng làm cho tình cảm gần gũi với nhau hơn.  Em có thể sử dụng hằng ngày trong cộng đồng  và để giao thiệp ngoài xã hội.  Em có thể tìm hiểu sâu về văn hóa, phong tục truyền thống của dân tộc mình.  Vả lại em còn hiểu biết được nguyên nhân gì người Việt có mặt rải rác trên nhiều đất nước và làm sao em có mặt trên một đất nước tự do ngày hôm nay.  Vì thế em cảm thấy rất là vinh dự và may mắn.

Sau khi ra trường, em sẽ cố gắng sử dụng tiếng Việt để tham gia vào cộng đồng của mình và giúp đỡ những người Việt mới qua vì họ rất bỡ ngỡ và thiếu tự tin.  Làm sao để cho họ sớm hòa nhập vào cuộc sống bên này mà vẫn giữ được nguồn gốc của họ.  Em sẽ ráng giúp đỡ những trẻ em sanh bên Mỹ hiểu về văn hóa dân tộc Việt của mình và những thế hệ sau vẫn giữ gìn được tiếng Mẹ đẻ.  Không chỉ riêng về giúp đỡ người Việt của mình, em hy vọng có thể sử dụng những gì mà mình hiểu được để chia sẻ với các dân tộc khác để họ biết và hiểu rõ thêm về tiếng Việt và những nét đẹp của dân tộc Việt Nam.

Tiếng Mẹ đẻ là một trách nhiệm của mọi người phải giữ gìn.  Tuy em là người Mỹ gốc Việt, em không bao giờ nghĩ rằng tiếng Việt là tiếng thứ hai của mình.  Học tiếng Việt giúp ích cho em rất nhiều trên con đường học vấn và trong tương lai của em cho nên em quý tiếng Việt vô cùng.  Em sẽ cố gắng học để giúp đỡ cho nhiều thế hệ sau này và duy trì bản sắc dân tộc của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vợ chồng Nguyễn Trung Tôn chào đời không đúng chỗ, và cũng không đúng lúc (wrong time and wrong place) nên gặp phải lắm nỗi gian truân. Ông bà Lữ Phương sinh sống tại miền Nam (vào một thời điểm khác) nên cuộc sống của họ cũng hoàn toàn khác, êm thắm và khoẻ khoắn hơn nhiều.
Vào ngày 30-4-1975, từ tờ mờ sáng tại các nơi chung quanh Sài Gòn và Biên Hòa, một số đơn vị VNCH: Sư đoàn 5 Bộ binh, Sư đoàn 18 Bộ binh, Lữ đoàn 3 Thiết kỵ, các đơn vị Dù, Thủy quân Lục chiến, Biệt động quân...
Trần tấn Đạt – bạn bè thường gọi Đạt ròm, ốm quá - và tôi là đôi bạn chí thân từ năm lớp 7 đến lớp 9. Chúng tôi cùng học ở trường Trung học Phong Châu gần cầu Cá lóc, châu thành Bến Tre. Đi đâu cũng có cặp, trong lớp thường gọi là cặp bài trùng
Khuya dậy nghe tiếng dế gáy đâu đó ở vườn sau. Trăng hạ huyền mảnh khảnh phương tây. Bầu trời không mây, trong vắt, như tấm gương ảnh hiện một góc sáng, loang dần lên từ phương đông.
Văn hào Nga Leo Tolstoy - Lev Nikolayevich Tolstoy (1828 –1910) là một trong những tiểu thuyết gia nổi tiếng nhất thế giới từ thế kỷ XIX cho đến nay.
Kính thưa quý vị, sau khi phổ biến bài viết “Sao Không ‘Bế’ Người Bạn Đồng Minh” (https://vietbao.com/a293229/sao-khong-be-nguoi-ban-dong-minh-) đồng thời kèm theo tấm hình của một người Thương Phế Binh VNCH
Cuộc chiến Việt Nam đã xem như chấm dứt được bốn mươi năm nhưng vẫn còn để lại những “Hội Chứng Việt Nam” trong lòng tất cả con dân nước Việt.
Đất đi liền với con người nên ca dao, tục ngữ, thi văn cũng nhan nhãn nhiều câu có chữ đất: đất thiêng, thần đất, thổ thần, thổ nghi, phong thổ, địa linh nhân kiệt v.v... Trong Phật học thì đất là một phần trong Tứ Đại: đất, nước, gió, lửa. Trong kinh Phật cũng có một kinh gọi là kinh Địa Tạng
Thành phần: Tổng cộng 60 người gồm các giáo sư của 20 trường đại học và các thành viên quan tâm tham dự hội thảo về 22 đề tài qua chủ đề Việt Nam Hóa chiến tranh.
Ông Châu Bá Lư viết nhiều bài văn dạy con cháu rất chí lý và dễ hiểu, đại khái về cách ăn ở đời và những điều trung hiếu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.