Hôm nay,  

Thơ Thơ

07/01/200200:00:00(Xem: 6257)
Hãy Hộ Trì Ta

Năm ngoái tết về thăm quê hương,
Đến chơi thăm bạn ở cuối phường.
Lâu quá bạn bè giờ gặp lại,
Chuyện vui như tết rất thân thương.

Năm nay sắp tết chưa về được,
Nghe tin bạn đã xuống Diêm Vương.
Muốn viết thư về thăm hỏi bạn,
Thì nay cách trở ngả âm - dương.

Nếu có linh thiêng xin phù hộ,
Cho không tật bệnh chẳng tai ương.
Vật chất tiền tài ngày dư dật,
Người người quý mến lại yêu thương.

Nguyện cầu hồn bạn không vất vưởng,
Thần thánh độ cho đến Thiên Đường.
Có thêm linh khí, khi cầu đến,
Hãy hộ trì ta ở Cõi Dương.

Anh Mười

*
Sương Xuân Châu Úc

Sương xuân nhè nhẹ tỏa ven đông,
Khói nguyện hương bay gió vang nồng!
Lơ lửng làn mây che nhạn lướt,
Nghiêng chào cánh bướm liệng hoa phong!
Thơ trao kính chúc: Xuân mong khỏe,
Bút trổ tình xuân dạ ước mong...
Tiếng pháo giao thừa năm Nhâm Ngọ!
Xua tan năm cũ mọi an khang!

Thanh Tương

*
Gửi Người Cố Đô Huế

Xuân quan xuân lại bao tình
Bài thơ thân tặng: Quý người xuân kinh
Gửi người Hoàng Gia quê mình,
Cầu chúc vui khỏe: về thăm gia đình!
Huế ngàn năm non nước nhà,
Thông reo đỉnh Ngự: gió lay tang bồng.
Hoàng thành thế miếu tiên rồng.
Nhớ hồn thơ quyện: rượu nồng tình say!

Thanh Tương

*
Gió Mây

Này hỡi gió
Cho ta thăm đồi nhớ
Lối em về
In dấu thuở ban sơ
Con đường xưa
Đưa đón tuổi học trò
Quê hương cũ
Sâu chìm trong nỗi nhớ

Mây có về
Thăm lại tuổi thơ
Trên quê hương mẹ
Có bơ vơ
Cho ta gởi mẹ
Niềm thương nhớ
Của tuổi xa người
Xa ước mơ.

cpm

*
Đợi Xuân

Ngay bây giờ anh đã chờ đón Tết
Còn mấy tuần là năm mới bước qua
Ở đâu đây, đường phố ngập đầy hoa
Ôi phấn khởi nỗi chan hòa rạo rực.

Những ngày này anh thường hay thao thức
Chờ chiều bao mươi đến thăm em thôi
Có biết không anh mê đắm lắm rồi
Hèn chi cứ hay bồi hồi xao động.

Mơ đêm giao thừa giữa trời cao rộng
Làm bài thơ khai bút chuyện đôi ta
Mang cả năm hạn phúc thật đậm đà
Đừng trắc trở, đừng mưa sa sầu muộn.

Mồng Một nhìn em lạ lùng luống cuống
Trong bộ đồ thiên thanh lễ hội Xuân
Ôi mới nghe mà đã đếm mỗi tuần
Cứ nghĩ chuyện tình đơn thuần thanh khiết.

Rồi Mồng Hai lại hẹn hò tha thiết
Cùng thăm bà con thăm lại bạn bè
Em thẹn thùng đi bên anh chở che
Ôi con gái thường rụt rè e ngại.

Chiều Mồng Ba vẫn còn lưu luyến mãi
Tiếc mấy ngày xuân mau quá đi thôi
Mới chưa chi mà phải giã biệt rồi
Quay trở lại cái quãng đời bận rộn.

Lại nhớ nhung từ sáng hôm Mồng Bốn
Lại thư từ lại nhắc nhở hỏi han
Biết Xuân đi xuân lại thật vội vàng
Anh vẫn hăm hở đợi nàng Xuân đến.

Phạm Tình Thơ

*
Bên Kia Bờ Hy Vọng

Biển vẫn mãi sóng xô
Thân lưu lạc vô bờ
Mịt mù trong gió cát
Chân bước đi về mô"

Nha Trang ngày em đến
Lưu luyến mắt môi mềm
Búp măng tay xao xuyến
E ấp ánh đèn đêm.

Niềm vui trong phút chốc
Chút thương yêu định kỳ
Ngày mai anh lại bước
Giang hồ anh lại đi.

Sóng cuồng ngông, thác lũ
Cây cỏ chẳng yên lành
Đêm hao mòn mộng dữ
Thao thức đợi bình minh.

Bên kia bờ hy vọng
Xao xuyến mắt môi mềm
Cho đôi tay bé bỏng
Thắp nến rọi niềm tin.

Mơ Nha Trang ngày về
Trên vạn dặm sơn khê
Mùa hoa đăng mở hội
Những thương yêu cận kề.

Thy2000

*
Đêm

Màn đêm buông xuống
Cảnh vật thêm buồn
Nỗi đau sóng cuộn
Lệ sầu mưa tuôn.

Người đã đi rồi
Bỏ lại mình tôi
Con tim bối rối
Tình này đơn côi.

Đêm xuống lạnh lùng
Cảnh vật dửng dưng
Lòng cơn sóng dựng
Giọt sương thấm lưng.

Người đi có biết
Tình yêu bất diệt
Nhớ nhung da diết
Nỗi buồn không tên.

Đêm vẫn còn đêm
Gió thoảng bên thềm
Thời gian như đếm
Đau càng tăng thêm.

Người vẫn vô tình
Năm tháng lặng thinh
Nơi đây không tỉnh
U mê một mình.

Đêm vẫn lặng trôi
Giọt sương vẫn rơi
Mong sao đêm hỏi
Buồn này có vơi"

Người ơi có thấu"
Tình yêu dài lâu
Tim côi thêm sầu
Người giờ nơi đâu"

Nguyễn Như Sơn

*
Mai Về

Mai về xuống tóc làm tăng
Một ngăn nhà lá một vầng trăng soi
Hình hài xếp lại buồn vui
Bên ao nước ngọt vẽ trời trong xanh
Cỏ reo trên mảnh đất lành
Một áo rộng che quanh địa cầu.

Mõ chuông vang khúc nhiệm màu
Tiếng Kinh ai rót trôi vào mùa xuân
Và hoa nở rất ân cần
Thấy con én cũ bay mừng người xưa
Như chừng vô lượng nắng mưa
Màu thiên cổ ấy một bờ sương tan.

Lý Thừa Nghiệp

*
Khóc Tình Quê Cũ

Tối ra phố chợ ăn hàng
Quán mì Đào Ký trăng tàn bên sông
Châu Văn vãn hát người đông
Quán hàng nhiều ghế vẫn không chỗ ngồi
Đông Thành kêu ít dĩa mồi
Gỏi gà, nem nướng chia đôi mấy thằng
Lai rai vài xị nhập nhằng
Nhìn người qua lại ngắm nàng bàn kia
Bánh bèo quán bán tới khuya
Cho đôi bạn học ngồi chia tình sầu
Dừng xe hứng mát đầu cầu
Cẩm Đô quán trọ trên lầu Nghệ Đô
Trời khuya nước mía mại dô
Trọng Ni góc phố bánh mì bánh bao
Chú Xây chuyên bán đá bào
Sạp khô mực nướng tương màu ớt cay
Tối nào phim chiếu thật hay
Gia Tân(*) ngồi quán khói bay mịt mù
Đốt tay khói thuốc canh giờ
Uống ly phê đá ngồi chờ bóng em
Đèo nhau kiếm quán ăn nem
Gia Long cuối phố ăn kem ăn chè
Chè sâm bửu lượng ngọt ghê
Trời trưa nắng gắt anh mê một thời
Anh giờ ở mãi bên trời
Nhớ về phố chợ một thời hoa niên
Phố xưa nét đẹp dịu hiền
Bây giờ còn có là miền đất xưa"
Hay trời nắng sớm chiều mưa
Đổi thay tất cả mới vừa hôm qua
Còn đâu giọt nước mắt thừa
Khóc tình quê cũ năm xưa một lần.

Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Gia Tân Băng Gia


*
Dại Khờ

Tôi vẫn là tôi của dại khờ
Của muôn năm trước tuổi ngây thơ
Của khung trời cũ đầy thương nhớ
Của khối tình si thuở học trò

Tôi vẫn là tôi của đợi chờ
Của sầu của mộng của bơ vơ
Của quê hương cũ trong nhung nhớ
Của mái trường xưa những vật vờ.

Vân Lam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
Thế là chúng tôi quyết định thăm viếng tiểu bang Arizona. Trong đó có Sedona. Ô, nhưng tại sao thăm viếng? Không ổn. Làm như thể là bà con thân thích lâu ngày không gặp nay phải đi thăm, hoặc là viếng người bạn trọng bệnh “thập tử nhất sinh”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.