Hôm nay,  

Những Hạt Mưa Bay...

02/12/200200:00:00(Xem: 5271)
LTS: Sàigòn Times vừa hân hạnh nhận được bài bút ký của nhà văn Phan Lạc Tiếp nhan đề, Những Hạt Mưa Bay, trong đó tác giả ghi lại một cách ngắn gọn, nhẹ nhàng, nhưng đầy xúc động về một người bạn trong những ngày tháng cuối của cuộc đời phải vật lộn chống chọi lại căn bệnh nan y... Sàigòn Times chân thành cảm ơn nhà văn Phan Lạc Tiếp, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng qúy độc giả bài bút ký của ông.


Hôm ấy cụ Nghiêm xuân Hồng xuống nhà tôi giảng kinh Hoa Nghiêm, có rất nhiều người đến dự. Anh Vũ hồ Nam cũng tới. Anh ngồi dựa vào tường, ngay bên cạnh cửa ra sân sau, vừa tầm mắt của cụ, nên nhiều lúc tôi thấy ánh mắt cụ đậu ở nơi anh với nhiều bỡ ngỡ, xót xa. Anh phô cái đầu nhẵn bóng, không có tóc như một vị sư, nhưng anh mặc thường phục. Anh đang bị một căn bệnh hiểm nghèo, đang thời kỳ chữa trị. Tóc rụng hết. Lông mày, lông mi cũng rụng hết. Ánh mắt vàng đục. Đôi môi nhạt, bạc. Chỉ có nụ cười của anh như còn dính với cuộc đời.
Mãn cuộc pháp đàm, trong bữa cơm chay ở ngoài sân, một số người ngồi quanh cụ. Anh Nam cũng ngồi quanh cụ. Cụ nhìn anh, cụ bảo "bịnh hả". Anh thưa "vâng". Cụ bảo "Phải cố gắng lắm mới được. Mà mọi sự phải bắt đầu từ tâm mình..." Anh chỉ cười nhẹ, như chấp nhận số phận một cách thật can đảm, an nhiên. An nhiên đến độ ai nấy có thể thấy anh đau xé thịt mà anh vẫn cố nghiến răng chịu đựng. Lúc ấy là giữa năm 1995, mùa hè.
Cho đến cuối năm, tháng 11, trong khoá tu mua thu tại Vista, một thành phố ngoại ô San Diego, có đồi núi, nhưng không xa phố xá, do một số tăng thân đứng ra tổ chức, anh Nam cũng ghi tên tham dự, sắc diện anh khác hẳn. Tóc anh đã mọc lại, xanh ngắt, phủ kín đầu, tuy chưa dài. Lông mày, lông mi cũng đã có, và đôi môi cười đã có sắc hồng. Bạn bè nhìn anh, ai cũng thấy như một cây khô đã bắt đầu nảy lộc. Có người không giấu được nỗi mừng vui, bấu lấy vai anh mà nói: "Thôi, sống rồi, cố lên..." Anh lại vẫn chỉ cười, nụ cười thật lành, "Cám ơn bác". Anh lặng lẽ tiếp tay với anh chị em trong Khóm Hồng từ hôm thứ sáu 17 để sửa soạn Thiền Đường. Thấy các bà, các chị khiêng những nồi cơm, anh xà lại "để em mang cho". Thấy anh Tâm định An đang bắc ghế treo bức tranh đức Ma-Ha-Ca-Diếp, anh chạy lại giữ chân thang cho anh ấy đóng đinh. Anh chạy đi, chạy lại thong thả, hiền hoà, và lúc nào hình như anh cũng nở nụ cười nhè nhẹ. Tất nhiên anh cũng nhận được những nụ cười, những ánh mắt rất thương yêu từ tất cả mọi người. Những nụ cười của sự vỗ về, an ủi, đón mừng và hy vọng cho anh. Có người thấy anh tươi vui trở lại, nói thầm vào tai người bạn, "Hay là mình làm mai cho anh ấy một người." Cơn bạo bệnh của anh có lẽ đã qua, con người lành hiền như thế, dễ thương như thế, lẽ nào Trời Phật lại không che trở.


Bẵng đi mấy tháng, trước tết ta, vào ngày đầu tuần, sau khi tôi đi làm về, được tin anh Nam đã mất. Sự hụt hẫng, bàng hoàng xâm chiếm toàn thân tôi. Sao lại thế được nhỉ. Nhưng đó là sự thật. Sự thật như những cú điện thoại tới tấp của bạn bè, của tăng thân gọi tới. Sự thật như những tiếng nấc sụt sùi của những bà, những chị không sao cầm được nước mắt. Thế là một cuộc đời đã dứt. Anh Nam đã chẳng còn. Nhưng còn bà mẹ già, mẹ anh Nam. Bà cụ bấy lâu nay đã già, đã héo. Héo vì đau xót thương anh. Bà như mỗi ngay mỗi quắt lại, mỗi nhỏ đi. Trước cảnh huống này, không biết bà sẽ khổ sở đến đâu, đau xót thế nào. Mấy người con của cụ, chỉ có anh là con trai. Ông cụ thì đã mất từ lâu, đâu như từ những năm anh Nam còn rất nhỏ. Nên từ bao lâu nay anh Nam là người đàn ông độc nhất trong nhà. Anh đúng là một cái cột vững chắc, một cái cây to, xoè tán rọâng che cho tất cả nhà. Cái cây đang thời xuân sắc, đang xanh tốt, bỗng mục rữa tưởng đổ, nhưng nhiều lúc tưởng đã hồi sinh. Những làn tóc xanh mọc lại, những ánh hồng trên môi, nhưng bữa ăn ngon miệng, ăn rồi lại muốn ăn thêm ở anh Nam, như những chiếc lộc non bỗng nảy ra để trêu ngươi, để đùa dỡn trước những hy vọng của bao người thân, sơ của anh Nam. Phải chăng những nét tươi vui ấy, những lộc non xanh ấy, là những sinh lực cuối cùng tiềm ẩn trong cây, cố thoát ra, cố tìm ra ánh nắng, sống cho đến hết, cho đến khi cạn kiệt thì thôi. Cái cây kia hết nhựa, đổ xuống. Thế là hết. Hết hẳn, chấm dứt một kiếp người. Người chết đi, như anh Nam, có lẽ cũng nhẹ nhàng như một ngọn đèn cạn dầu, từ từ tàn lụi. Nhưng khốn thay, con người lại không vô tri như thế. Quanh anh bây giờ là nỗi trống vắng, bơ vơ của mấy người con gái, em anh. Quanh anh bây giờ là nỗi quạnh hiu, lo sợ của bà mẹ già héo hắt, mẹ anh. Nghĩ thế, tôi bỏ bữa ăn tối, hai vợ chồng tôi đến thẳng nhà quàn. Trên đường đi, tôi nghĩ đến bà cụ thân sinh ra anh Nam, chắc là bà cụ sẽ than khóc, đau đớn lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
2 trận bão lớn đưa tuyết tới 2/3 miền tây nước Mỹ trong khi 55 triệu người dùng đường hàng không hay lái xe ít nhất 50 dặm để vui chơi hay đoàn tụ gia đình trong dịp lễ Thanksgiving.
Vụ nổ lúc 1 giờ sáng Thứ Tư đưa các ngọn lửa lên bầu trời đêm tại nhà máy hóa chất ở tiểu bang Texas cùng với tiếng nổ được nghe thấy ở xa 30 dặm.
Bệnh viện Our Lady of Lourdes xác nhận thận được ghép lầm 1 bệnh nhân trùng tên và cùng tuổi ngày 18-11. Cả 2 người đã nhận được thận hiến tặng và đang hồi phục.
Lần đầu tiên từ khi khai báo Florida là nơi thường trú sau nhiều năm là cư dân New York, TT Trump tiếp xúc cử tri cảm tình viên tại 1 cộng đồng gần Miami - tại đây, ông được thống đốc Ron DeSantis nghênh đón với biểu ngữ “Welcome Home to Florida”.
Đạo Phật ra đời cách đây trên hai mươi lăm thế kỷ, xuất xứ ban đầu chỉ nội trong xứ Ấn Độ nhưng dần dà lan truyền sang các quốc gia khác của Á châu như: Trung hoa, Nhật Bản, Việt Nam, Thailand, laos, Sri Lanka…
16 tử thi của ttrong số 39 người Việt di dân lậu đã chết tại Anh được đưa về quê nhà hôm 27 tháng 11, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm Thứ Tư. Bản tin VOA cho biết chi tiết như sau.
Hôm 25 tháng 11 tai Hà Nội Tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ Trưởng Quốc Phòng Viêt Nam, vừa công bố nội dung của Sách Trắng Quốc Phòng Viêt Nam-2019, đă làm bùng nổ một số phản ứng.
Chương trình 60 Minutes đài số 9 vào chủ nhật 24/11/2019 phát hình phóng sự điều tra việc gián điệp Trung cộng ngỏ lời tài trợ 1 triệu Úc kim cho Nick Zhao một đảng viên đảng Tự Do để đưa ông ra tranh cử Quốc hội Liên bang Úc.
Những dòng chữ này vào sáng ngày 27 tháng 11 năm 2019. Hơn 11 năm đã trôi qua, và ông Lê Trí Tuệ vẫn tiếp tục “biệt tích.” Lời đồn mật vụ của chính quyền Việt Nam đã giết ông ta (e) đã trở thành sự thật.
Để kỷ niệm lần thứ 711 ngày viên tịch của Ngài Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông, nguời đã đánh đuổi giặc Mông Nguyên, đem lại hoà bình thịnh trị cho triều đại nhà Trân, và đồng thời cũng là một vị thiền sư khái sáng dòng Thiền Truc Lâm Yên Tử của Việt nam.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.