Hôm nay,  

Chuyện Ơû 1 Xóm Thuyền

20/04/200300:00:00(Xem: 6153)
Bạn,
Theo báo quốc nội, trên dải đất hình chữ S của VN, ở đâu cũng vậy, cứ có sông là có xóm thuyền mà người ta hay gọi là xóm lênh đênh. Tại Hà Nội, hàng ngày, trên cây cầu Chương Dương đồ sộ vắt qua sông Hồng, phía dưới những nhịp cầu, dưới những dòng xe cộ ngày đêm ngược xuôi là một xóm thuyền lặng lẽ bên một Hà Nội ồn ào. Người ta cũng gọi xóm thuyền này là xóm gầm cầu, xóm gầm cầu lênh đênh... Báo quốc nội viết về cảnh đời của cư dân nghèo ở xóm thuyền gần cầu Chương Dương qua đoạn ký sự như sau.
Ông quê ở Khoái Châu (Hưng Yên), dân xóm thuyền này quen gọi ông là Tới ''râu'' vì bộ râu quai nón ấn tượng. Tới ''râu'' là một trong những cư dân đầu tiên của ''xóm gầm cầu lênh đênh'' này. Hôm phóng viên lặn lội men theo bờ sông Hồng thì gặp Tới ''râu''. Ông cởi trần trùng trục, trên người chỉ có mỗi chiếc quần đùi bộ đội đã sờn rách. Cánh tay chắc nịch khuân từng buồng chuối to lên bờ cho vợ và đứa con gái bán. Xong việc, ông rít một hơi thuốc lào, uống một ngụm chè xanh rồi nhảy ùm xuống sông tắm rửa. Trước đây Tới ''râu'' là dân buôn bán theo thuyền. Hàng chủ yếu là nông sản và rau quả. Có đợt cao nhất vợ chồng ông có đến ba thuyền chở hàng lên bến Chương Dương bán. Cuộc sống tiểu thương trên sông nước của vợ chồng ông đang hưng thịnh thì vận rủi ập đến. Một lần, và cũng là lần đầu tiên ông quyết định ''làm ăn to'' thì gặp phải ''sóng gió'' đánh cho đến khuynh gia. Đó là chuyến lấy hàng gốm Bát Tràng cách đây gần chục năm. Bao nhiêu vốn liếng ông đổ cả vào đó cùng những hy vọng lớn trong chuyện lời lãi. Mấy thuyền gốm chuẩn bị xuất phát từ Bát Tràng thì có tin nước lũ. Ngày giờ giao hàng đã định, chờ đến khi nước rút, lũ đi thì khách cũng... đi luôn. Nếu đi thì nguy hiểm sẽ nhiều hơn yên lành. Nhìn những con thuyền chứa đầy gốm, đầy vốn liếng trong đó mà Tới ''râu'' đau. Thế rồi ông cũng quyết định đi, một quyết định mà đến bây giờ ông vẫn còn thấy phảng phất nỗi buồn, nỗi ân hận... Ba chiếc thuyền thì có đến hai chiếc bị chìm do chở nặng. Bao nhiều hy vọng, mồ hôi, công sức, tiền của cuốn theo dòng lũ, may mắn nhất là không ai việc gì.

Sau chuyến hàng ''định mệnh'' đó, vợ chồng ông phải bán nhà trang trải nợ nần và sắm con thuyền lênh đênh bán hoa quả, nông sản trên sông Hồng rồi dừng lại ở bến Chương Dương đến bây giờ. Đứa con gái sau khi lấy chồng, chưa có tiền ''lên bờ'' cũng đành đóng thêm con thuyền nữa, nhập vào xóm ''lênh đênh'' với bố mẹ. Ngày ngày hai vợ chồng lên bờ buôn bán vặt, tối lại về ''ngủ trên nước, ăn dưới cầu'' như bao cư dân khác ở đây.
Bạn,
Báo quốc nội viết tiếp: cùng với gia đình Tới ''râu'' là hàng chục hộ khác đang ngày đêm phải đối mặt với vô vàn những khó khăn, trắc trở trong cuộc sống sinh nhai nơi gầm cầu Chương Dương. Gia đình anh Hùng, chị Loan từ Hà Tây lên, gia đình chị Huệ, anh Tung từ Bắc Ninh đến... Mỗi gia đình đều có những lý do riêng khi đến nhập ''hộ khẩu'' cái xóm gầm cầu này. Hầu hết cư dân ở đây là dân ''ngụ cư'', lang thang và đang cố hoà mình trong nhịp sống ồn ào ngay trên đầu họ. Bố mẹ đã thế, cuộc sống là vậy nên những đứa trẻ suốt ngày lem luốc, cáu bẩn, không học hành, không giấy khai sinh, không khát vọng đang cùng bố mẹ ''chênh vênh'' trên sông, trên miền đất hứa Hà thành nhiều lo toan... Nhưng nếu về quê, họ về đâu, đi đâu khi ngay mảnh đất ở quê cũng không còn"

Hai cuốn hồi ký mới kể lại cuộc đời ở Trung Quốc đã soi sáng về tình trạng tăng trưởng của Trung Quốc từ nền kinh tế trì trệ chuyển thành siêu cường hiện đại. Trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vẫn kiên định che giấu và viết lại quá khứ, nhiều người Hoa bình thường quyết tâm trình bày tương lai của đất nước
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.