Hôm nay,  

Châm Cứu 1221303

13/12/200300:00:00(Xem: 2500)
Loan nói:
- Wơ. Mới coi hồi tối có vụ châm cứu...
Chưa kịp dứt câu, Thu chen vô:
- Trời. Chị nầy sướng tổ mẹ. Bộ bữa nào về nhà bà cũng nửa nằm nửa ngồi trên ghế xa lông đợi chồng nấu com xong dâng tới họng bà vừa coi TiVi vừa xơi cơm hay sao mà lúc nào cũng nói là... aaa... hồi tối hôm qua tui coi TiVi....
Loan nạt đùa:
- Thôi nà. Xí xọn hoài, nghe nè. Hồi tối coi TiVi thấy chiếu có người đi chữa bịnh bằng cách châm cứu kìa. Cũng mấy người phóng viên đi phỏng vấn họ đưa lên trường hợp bà Mỹ này bị bịnh ung thư tới kỳ thứ tư rồi, đã chữa theo Tây Y nhưng bà cũng chữa kèm với Đông Y. Họ nói phương pháp châm cứu có từ ngàn năm rồi vẫn còn tồn tại thì tức là phải có cái gì hay lắm người ta mới còn sử dụng... Bả bị bịnh vậy mà thấy bả cười tươi rói, thường thường người nào trị bịnh ung thư bằng Chemo, tóc rụng hết còn bà này tóc tai còn nguyên hà. Ông bác sĩ Mỹ làm việc tại nhà thương UCLA à. Ổng còn trẻ măng. Ổng nói ngày trước chính ổng cũng bị bịnh ung thư nặng, ổng đã cầu nguyện có ai ra tay cứu ổng, thì may mắn có người chỉ dẫn vụ châm cứu đó, ổng còn sống tới bây giờ. Ổng vội vàng theo học nghề châm cứu để cứu nhân độ thế. Nhưng, không phải chỉ châm cứu thôi thì không đủ, vẫn phải trị theo Tây y nữa. Hình như châm cứu là để chận đứng tế bào ung thư không lan ra và giúp cơ thể có đủ sức chống với cơn bịnh hay sao đó.
Chị Ngà nói:
- Ừa. Theo Đông Y thì tin là lục phủ ngủ tạng của mình từ trong có mạnh mới bảo vệ cơ thể được. Chữa bịnh theo Đông y là chữa từ trong chữa ra chớ hổng phải như Tây học cứ chổ nào hư thì cắt dụt bỏ...
Trang nói:
- Bà nầy nói nghe thấy ớn quá. Gì mà cắt dụt bỏ...
Thu nói:
- Chớ còn gì nửa. Dì tui bị bướu trong bao tử mới cắt hết phân nửa...
Láng:
- Thiệt hông đó, nghe dễ sợ...
Thu nói:
- Chuyện gì dỡn được chớ nói về chuyện sức khỏe ai dỡn làm gì" Bả còn có phân nửa bao tử mà bả thấy khỏe mạnh hồng hào còn hơn lúc chưa mỗ.

Chị Ngà ậm ừ:
- Thì đúng rồi. Chứa trong mình những tế bào hư hỏng nó rút rỉa làm mình bịnh ốm o gầy mòn, lấy ra bỏ cũng giống như mình có mục u nung mủ, nặn bỏ đi thì da dẻ trở nên khỏe mạnh chớ sao. Trong ngoài gì thì cũng y như nhau.
Trang hỏi:
- Rồi sao nữa chị"
Loan nói:
- Thì... họ chỉ chiếu vậy thôi chớ còn sao nửa.
Láng chêm vô:
- Chắc là ý của Trang muốn hỏi chị là, sao khi châm cứu bả có hết bịnh ung thư không chớ gì, phải hông Trang"
Trang trả lời:
- Phải.
Loan nói:
- Ai mà biết hết hay không. Họ chỉ bàn về vấn đề Tây học Đông học gì đó mà.
Chị Ngà nói:
- Ờ. Nhắc lại tui mới nhớ, hồi còn ở bển trong xóm tui có bà đó bị một mục u trên cổ tay. Bả đi nhà thương mỗ lấy ra. Một thời gian sau nó mọc lại. Bả sợ hổng dám đi mỗ nửa. Có ông cha đạo trong nhà thờ ổng chỉ cho bác đi châm cứu ở chùa gì đó. Vậy mà mục đó xẹp xuống, xẹp luôn, hổng mọc trở lại. Hay vậy mới đáng nói chớ. Hổng phải tui có ý nói xấu gì về Tây y, trị theo Tây có nhiều cái hay lắm, chẳng hạn như hai đứa bé song sanh dính hai cái đầu vô với nhau họ chia ra làm hai, hoàn toàn thành công cả thế giới đều biết, Đông y có cái hay của Đông y, tùy theo từng chứng bịnh, tùy theo từng cơ thể. Có thể người nầy hạp với thuốc Tây, người kia hạp với thuốc Bác, phải hông nà
Loan nói:
- Ừa đúng rồi. Mình thấy chuyện gì hay hay thì nghe, thì coi vậy chớ cũng tùy theo trường hợp mà. Thôi nảy giò nói chuyện đủ rồi. Có ai rảnh làm ơn uốn tóc cho tui nha. Tối nay tui đi đám cưới. Làm đẹp đẹp cho tui quảng cáo luôn.
Thanh hỏi:
- Mấy giờ chị đi"
Loan nói:
- Thì mời năm giờ, tám giờ tới là vừa.
Chị Ngà nói:
- Hừ. Cũng cái mửng đó. Cứ người nầy đi trể nửa tiếng ngườì kia đi trể một tiếng riết rồi... tui ghét nhứt là đi đám cưới theo kiểu giờ dây thun...
Loan cười hề hề:
- Nói chọc mấy nị chơi vậy chớ... tui đi đúng năm giờ rưỡi, mấy mụ ơi...

Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - Vào ngày 21/11, tỉ phú Michael Bloomberg, nguyên thị trưởng New York, đã nộp hồ sơ tại ủy hội tuyển cử liên bang (FEC) để tranh cử TT năm 2020.
WASHINGTON - Vào ngày 21/11, chủ tịch Hạ Viện Nancy Pelosi tuyên bố “Có bằng chứng rõ ràng Trump dùng ngôi vị TT để làm lợi cá nhân, phá hoại an ninh quốc gia, là phản lại tuyên thệ, tuy chưa có quyết định sau cùng để luận tội trong lúc tiến trình điều tra đang tiếp diễn”.
WASHINGTON - Nhân chứng điều trần công khai tại Hạ Viện ngày 21-11- bà Fiona Hill - nói rõ “1 số trong quý vị tin rằng người Nga không tấn công cuộc bầu cử năm 2016 tại Hoa Kỳ, nhưng tin Ukraine làm”.
Cuộc điều trần công khai của đại sứ Sondland hôm 20/11 đã cho thấy ngoại trưởng Mike Pompeo có thể có liên quan với “vụ đổi chác” trong vụ tai tiếng gây áp lực với chính quyền Ukraine.
ATLANTA - Vào tối 20/11, cử tri đã nhận diện 4 ứng viên TT mạnh nhất của đảng DC, sau buổi tranh luận thứ 5.
WASHINGTON - Vào ngày 21/11, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ phủ nhận tin từ Seoul, theo đó Hoa Kỳ đang tính toán cắt giảm 4,000 quân số đồn trú tại Nam Hàn, nếu Nam Hàn không tăng tài trợ chi phí an ninh chung theo yêu cầu của TT Trump.
Điều kiện đi lại vào Lễ Tạ Ơn năm nay có thể sẽ không thuận lợi vì một cơn bão sẽ ấp tới miền trung nước Mỹ vào tuần tới, tức là tuần lễ có Lễ Tạ Ơn.
Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng là Chủ Tịch Hội Nhà Báo Việt Nam Độc Lập đã bị bắt và khởi tố về tội “tuyên truyền chống nhà nước,”
Việt Cộng đã không cho Linh Mục Nguyễn Đình Thục sang Nhật để dự lễ Đức Giáo Hoàng Francis, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 21 tháng 11 năm 2019.
WASHINGTON (ngày 18 tháng Mười Một, 2019) – Cuộc Khảo Sát bước ngoặc được PRRI và AAPI Data công bố hôm nay cho thấy gần một phần tư (23%) người Mỹ Gốc Á và Đảo Thái Bình Dương (AAPI) California đi làm và chật vật với nghèo khó.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.