Hôm nay,  

Tàn Phá Môi Sinh

04/08/200000:00:00(Xem: 10314)
Để tự chứng tỏ ta đây vô địch, kể cả đối với Tạo hóa, Cộng sản ưa dùng nhiều chữ, nhiều câu dao to búa lớn. “Làm chủ, cải tạo Thiên Nhiên”; hay nổ hơn, “Thằng Trời hãy đứng một bên, Để cho Thủy Lợi đứng lên...”; hay “Vắt đất ra nước, thay Trời làm mưa”. Cải tạo Thiên Nhiên - cũng cải tạo, nghe sao giống như bắt bỏ tù, cưỡng bức lao động cả năm, mười năm ở núi rừng quá - là cải tạo trời, đất, nước, 3 phạm trù căn bản của môi trường sống của con người. Cộng sản làm được hay không" Hay Cộng sản tàn phá môi sinh, nhân danh sự phát triển; để rồi, cả mấy thế hệ sau còn chịu hậu quả. Mô hình các nước Cộng sản Đông âu sẽ giúp soi sáng vấn đề. Và dưới ánh sáng đó, lượng định hậu quả và di lụy mà Cộng sản Việt Nam đã và đang gây ra cho đất nước; môi sinh Việt Nam sẽ ra sao"

Có lẽ mấy câu thơ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều trong Cung Oán Ngâm Khúc phần nào tả được sinh thái của các nước Đông Âu sau gần hai phần ba thế kỷ bị Cộng sản cải tạo Thiên Nhiên.

“Tuồng ảo hóa bày chi ra đấy,
“Kiếp phù sinh trông thấy mà đau”

Năm 1991, tháng 6, sau một thời gian ngắn Bức Màn Sắt Cộng sản sụp đổ, tạp chí có uy tín toàn cầu, National Geographic, có đăng một bài viết của James Nachtwey về sinh thái của các nước Ba Lan, Đông Đức, Tiệp Khắc, Hung và Lỗ. Đến bây giờ đọc lại, nỗi hãi hùng cũng vẫn còn, thấy lạnh xương sống.

Ba phạm trù của môi sinh - trời, đất, nước - và sinh vật, người, vật, cây cỏ, đều bị tàn phá vô tội vạ để tiến mau, tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa. Trời bị ô nhiễm do khói thải. Khói của các lò luyện nhôm cuồn cuộn bay ra ở Tiệp. Ba Lan sản xuất than tốt để xuất cảng. Than nâu, non, xài trong nước, chụm tại nhà hay đốt lò nhà máy. Chất sulfur, chì, cadmium thoải mái phun ra ở Solesia.

Đất bị ô nhiễm vì chì, thủy ngân do chất thải khí lỏng, hay rắn của các nhà máy. Không có nhà máy nào có hệ thống lọc, chứa an toàn.
Nước bị ô nhiễm. Riêng hồ Buna ở Đông Đức mỗi ngày tiếp nhận ít nhất 10 cân Anh thủy ngân.

Con người là nạn nhân rõ nhất. Tuổi thọ giảm, tuổi lao động chỉ còn được 55. Tới 35% trẻ em bị nhiễm độc chì. Bệnh đường hô hấp, cancer phổi, bệnh ngoài da là phổ biến.

Rừng chết trụi vì mưa acid, từ chất sulfur. Thú hoang dã và gia súc cũng chạy trời không khỏi khí độc, nước độc do ô nhiễm hóa chất. Đến nổi tượng đá, công trình mỹ thuật cẩm thạch, giá trị lịch sử cao cũng bị hóa chất, mưa acid phân hủy.

Tác giả viết rằng có những vùng như Copsa Mica ở Lỗ-Ma-Ni (Romania), đêm giữa ban ngày. Trừu đen thui vì bụi than. Cỏ trừu ăn đen thui vì bụi than. Người chăn trừu đen thui vì bụi than của các nhà máy; lò đốt bằng than; ống khói cuồn cuộn phun lên trời. Hoàn thành chỉ tiêu kế hoạch là tất cả, bất chấp trời, đất, nước, người, vật, cây cỏ có ra sao cũng mặc kệ. Chỉ tiêu của Đảng Cộng sản giao trên tất cả!

Đó là môi sinh của các nước Cộng sản Đông Âu, sau non hai phần ba thế kỷ Cộng sản nhân danh phát triển kinh tế, đã tàn phá: địa ngục, hỏa ngục trần gian. Phải mất rất nhiều chục năm mới mong hàn gắn được. Cả năm ba thế hệ về sau còn phải chịu hậu quả sự tàn phá môi sinh của Cộng sản.

Cộng sản Việt Nam cải tạo trời, đất, nước như thế nào, hơn 50 năm ở miền Bắc và 25 năm ở miền Nam" Việc cải tạo Thiên Nhiên của CSVN gợi nhớ hai câu thơ cũng của tác giả Cung Oán Ngâm Khúc:
“Côn trùng đến cả sơn khê,
“Tang thương đến cả hoa kia cỏ nầy.”

Rừng nhiệt đới, lá phổi của Thiên Nhiên, bị đốn gần trụi, mà không có kế hoạch trồng, dưỡng. Kế hoạch “Trồng Cây Nhớ Ơn Bác” mỗi năm làm một buổi, loanh quanh trường học, bởi học sinh, như hốt muối bỏ biển đối với kế hoạch xuất cảng gỗ của đảng và Quân đội chịu trách nhiệm biên phòng, nơi nhiều rừng nhất nước. Rừng bị trụi, không giữ nước; lụt, đất bị xói mòn, lớp đất mầu trôi theo vòng luẩn quẩn oan nghiệt thiên tai, nghèo đói. Như dường có một nhà văn Liên Xô cũ đã nói, bắn một phát súng lục vào Thiên Nhiên; Thiên Nhiên sẽ trả lời bằng đại pháo.

Thủy lợi do thiếu tính toán chuyên môn và nhất là do “duy ý chí của đảng” trở thành “Thủy hại” đối với môi sinh và nhân dân. Hồ Dầu Tiếng, ngay từ thời VNCH đã nghiên cứu, lòng đá vôi, nên không xây đập ngăn thủy điện, sợ sụp. Đập đang rạn nứt, lòng hồ lún, không biết chừng nào Biên Hòa, Sàigon bị thác nước cuốn đây! Đồng Tháp Mười đóng vai trò của Biển hồ, chúa, chận lũ cho sông Hạ Cửu Long, bị thủy lợi ngăn chận. Nước bị lừng phèn, giết lúa các quận xung quanh. sông Tiền, sông Hậu không có chỗ tràn an toàn, trở thành lụt miền Tây gần như hàng năm. Mùa khô không đủ nước đổ, nước mặn lên gần Cantho... Sông Đồng Nai nước mặn lên khỏi trạm bơm nước lọc cho Saigon, Hòa An.

Lạm dụng thuốc trừ sâu giết sạch không còn ốc, tép, cá ở nội đồng Miền Tây. Thuốc trừ sâu theo kinh rạch ra biển, gần bờ tôm cá bị nhiễm. Seaprodex, các công ty hải sản bị Úc, các nước Âu Châu trả hàng về, chịu cước phí là cơm bữa.

Nhưng kinh khủng nhất phải nói hóa chất nội thành. Chỗ nào, khu gia cư, khu thương mại, chánh quyền và đảng bộ địa phương cũng cho lập xí nghiệp, tổ hợp, khu công nghiệp được. Nhà máy bột giặt ở Thủ Đức hủy hoại sinh thái Bưng sáu xã. Các lò cồn ô nhiễm cả mấy phường ở Quận Tân Bình. Khu công nghiệp Nhà Bè làm khúc sông thơ mộng nước chảy làm đôi, ai về Gia Định Đồng Nai thì về, trở thành đường mương thải hóa chất cho nhà máy đủ loại.

Trời, đất, nước, cây, vật, và người đều tương quan với nhau. Hiện tại dính liền với tương lai. Sự tàn phá môi sinh của Cộng sản Đông Âu, các chuyên gia ước lượng, phải hàng thế kỷ mới sửa sai được. Và hàng nhiều thế hệ sau còn phải chịu đựng. Miền Bắc vẻ đẹp như tranh thủy mạc, khí hậu bốn mùa thay đổi như bài thơ tứ tuyệt; miền Nam đồng bằng cò bay thẳng cánh, sông rạch ngọt trong, nắng mưa hai mùa hài hòa, hiền hậu như cô gái Miệt Vườn, bị tàn phá vì lòng tham, vì lòng tự cao, tự thị của một lớp người không tưởng, muốn cải tạo Thiên Nhiên, thay Trời để tiến mau, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa. Hiện tại CSVN, lớp người duy ý chí đó, gây ra vô vàn tai hại cho môi sinh như Đông Âu Cộng sản đã làm. Và chính giới trẻ cả năm ba thế hệ sau phải chịu. Thật bất công!

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.