Hôm nay,  

Phim Mới Trong Tuần

03/03/200200:00:00(Xem: 4826)
K-PAX (M)
Đạo diễn: Iain Softley
Diễn viên: Kevin Spacey, Jeff Bridges, Mary McCormack

Trong cuộc đời những keœ thích xem phim, ít nhất có một lần, chúng ta xem được một phim phaœi khiến chúng ta suy gẫm thật nhiều sau khi ra khoœi rạp. Và K-Pax, cuốn phim tâm lý xã hội do đạo diễn người Anh Iain Softley (từng được biết đến qua phim tình caœm cổ trang Wings Of The Dove) dàn dựng, dựa theo quyển tiểu thuyết cùng tên cuœa Gene Brewer, là một cuốn phim như thế.
Phim bắt người xem phaœi suy nghĩ thật nhiều về tầm mức quan trọng cuœa gia đình cùng những mối liên lạc thường xuyên giữa chúng ta và những người khác trong xã hội, đối với mỗi cá nhân chúng ta. Nó khiến chúng ta phaœi suy nghĩ về niềm tuyệt vọng cùng cực cuœa một con người nếu phaœi sống một cuộc sống hoàn toàn đơn độc, không thân nhân, không bạn bè, không ai để chia xeœ buồn vui hờn giận.
Qua những ẩn dụ hiển hiện, cuốn phim đã lôi cuốn khán giaœ trong suốt thời gian 120 phút với những lời giaœi thích tươœng chừng như có thể giaœi đáp được bí ẩn chính cuœa cuốn phim, để rồi lại gạt chúng sang một bên, khiến cho câu giaœi đáp cuối cùng vẫn lúc ẩn, lúc hiện, khó đoán biết được, và đưa đến một đoạn kết thật lý thú, không mang veœ cố tình gượng ép cho có hậu như thường thấy, để cho mỗi khán giaœ có thể tự lựa chọn lời giaœi thích mà họ caœm thấy thích hợp nhất.
Chuyện xoay quanh việc một người đàn ông tên Prot (Kevin Spacey) sau khi bị bọn gian tấn công giựt tiền, và được cứu tỉnh, tự xưng rằng mình là một người liên hành tinh, từ một hành tinh tên K-Pax thuộc một chòm sao tên gọi Lycra cách địa cầu đến 1000 năm ánh sáng. Anh tuyên bố mình cưỡi ánh sáng đến Địa Cầu để nghiên cứu về loài người tại một hành tinh mà nơi anh cư ngụ liệt kê vào hạng "BA-3", một thế giới còn trong ơœ trong tình trạng phôi thai trong quá trình tiến hóa và tương lai vẫn còn mờ mịt.
Dĩ nhiên là ai cũng cho anh là một người mất trí, bị bệnh aœo tươœng, không tươœng huyễn hoặc. Và vì thế, anh bị gơœi vào bệnh viện tâm thần Psychiatric Institue Of Manhattan.
Tại đấy, anh được bác sĩ viện trươœng Mark Powell (Jeff Bridges) điều trị. Phong thái hòa nhã, sự thông minh cùng veœ tỉnh táo bình thường cuœa anh, khiến cho dần dần, giữa hai người naœy sinh một mối tương quan hết sức thân mật, và những buổi cố vấn điều trị trơœ thành những cuộc đàm thoại giữa hai người mà, đôi lúc anh là người cố vấn và hướng dẫn cho vị bác sĩ vì quá tận tâm với nghề nghiệp đã boœ bê gia đình vợ con. Thêm vào đó, anh còn cố gắng giúp đỡ cho những bệnh nhân khác tại đấy khoœi những căn bệnh tâm thần cuœa họ.
Đối với mỗi nhân vật trong phim, Prot là hiện thân cuœa điều mà họ nghĩ về anh, là mẫu người mà họ mong muốn anh trơœ thành, để thoœa mãn cho chính những ước muốn cuœa họ. Anh có thể là một người bệnh nhân, một người bạn, một ân nhân, một thằng khờ hay một người kỳ tài. Thật ra Prot là ai" Đó là bí mật cuœa cuốn phim. Và quý độc giaœ phaœi tự tìm hiểu lấy.
Kevin Spacey thuœ diễn vai Prot một cách thật tài tình, khiến cho khán giaœ dễ dàng chấp nhận anh như một nhân vật đa dạng như trên.


Jeff Bridges mang đến cho vai trò bác sĩ Mark Powell tất caœ những cá tính những đặc điểm mà nhân vật này cần phaœi có.
Phim rất hay, không nên boœ qua, đã được trình chiếu từ 28/02/02.

MADE (MA)
Đạo diễn: Jon Favreau
Diễn viên: Jon Favreau, Vince Vaughn, Peter Falk

Sau sáu năm chờ đợi, khán giaœ ái mộ cuốn phim khôi hài châm biếm Swingers, với Jon Favreau và Vince Vaughn diễn xuất rất nhịp nhàng ăn khớp (như Dean Martin và Jerry Lewis thuơœ nào) trong vai hai chàng trai độc thân trong cuộc sống không có ngày mai tại Los Angeles, đã có dịp tìm lại sự hứng thú mà hai chàng tài tưœ này từng mang đến trước đây.
Made, phim khôi hài châm biếm do Jon Favreau viết kịch baœn, saœn xuất và đạo diễn, một lần nữa lại để cho hai người làm bạn thân và phaœi cùng traœi qua nhiều khó khăn do những lỗi lầm cuœa một người trong bọn.
Bobby (Jon Favreau) và Ricky (Vince Vaughn) là bạn thân từ thuơœ ấu thời, cùng chơi trong đội banh thời trung học, và bây giờ cùng ước mơ trơœ thành đấu thuœ quyền anh nhà nghề. Trong khi Bobby là một người rất thẳng thắn, thực tình, có khaœ năng suy xét, phân tích sự việc và luôn luôn muốn tìm cơ hội để thăng tiến thì Ricky lại là một tên vô cùng vụng về, đoaœng tính, thường tạo nên nhiều vấn nạn cho hắn và Bobby do sự đoaœng tính và vụng về ấy, chẳng hạn như khi cần giữ im lặng thì lại mồm loa mép giaœi, khi cần giữ bí mật thì lại vụng về tiết lộ điều cần giấu, khi cần phaœi nói dối thì lại thật thà khai báo sự việc vv.
Vì cần kiếm sống, Bobby phaœi chấp nhận cho "đào" cuœa anh làm nghề vũ nữ khoœa thân và chơœ nàng đến chỗ làm. Thế rồi, không giằn được cơn ghen, anh đã "đục" một người khách cuœa nàng. Và vì thế gặp khó khăn với Max, xếp cuœa anh (Peter Falk), một ông trùm mafia địa phương. Để traœ nợ, anh và Ricky phaœi hoàn thành một công tác mà Max giao phó, và từ đó, đưa caœ hai vào một cuộc phiêu lưu hứng thú.
Những phim khôi hài như Made khó thực hiện, bơœi vì tính khôi hài cuœa nó dựa vào phong thái cuœa nhân vật trong phim. Không phaœi cách uốn éo, nhăn nhó mày mặt reœ tiền cỡ Jim Carey hoặc mồm loa mép giaœi, ăn nói tục tĩu vô duyên cỡ Chris Tucker hoặc Chris Rock, và lại càng không phaœi lối diễn xuất đờ đẫn cuœa Adam Sandler. Cái hay cuœa cuốn phim không phaœi vì những chuyện xaœy ra trong phim mà vì phong thái khi những vấn nạn đó xaœy ra cũng như lý do vì sao nó xaœy ra. Nhân vật Ricky là đầu dây mối nhợ cuœa những vấn đề ấy, cuœa những tai nạn đã đưa đến những vấn đề ấy. Và tính khôi hài cuœa phim là sự so sánh những phaœn ứng cuœa một người bình thường trong trường hợp tương tự và phaœn ứng cuœa Ricky mỗi khi có vấn đề.
Và Vince Vaughn đã thành công trong một vai trò hết sức khó khăn, bơœi vì, tất caœ những màn khôi hài như trên chỉ có thể tạo nên tiếng cười từ khán giaœ nếu nó không có một veœ gì là sắp đặt hết mà thuần túy là những tai nạn khơœi nguồn từ sự bất cẩn và vô ý cuœa Ricky. Và khán giaœ đã cười khoan khoái và thoaœi mái trong suốt 95 phút đồng hồ.
Phim rất hay, được trình chiếu từ 28/02/02.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.