Hôm nay,  

Ngôi Sao Vẫn Sáng

25/12/200100:00:00(Xem: 4262)
Chúa Hài đồng giáng sinh trên máng cỏ giữa một đêm đông giá lạnh, cùng lúc đó trên bầu trời thành Bê-lem, một ngôi sao sáng hiện ra. Tôi không muốn đi vào những luận thuyết thiên văn học hay vật lý thiên thể về sự hiện ra một ngôi sao sáng trên bầu trời, bởi vì tôi vẫn nghĩ đó chỉ là biểu tượng cho một tin vui. Thiên chúa đã ân sủng ban phát cho loài người trên trần thế sự an bình và hoan lạc. Lễ Giáng sinh đã đến với chúng ta năm nay, năm đầu tiên của Thế kỷ 21, giữa một cuộc chiến dị thường đầy căng thẳng có tính quốc tế. Đó là một cuộc chiến có một bộ mặt mới do nạn khủng bố gây ra, khiến một nước giầu và mạnh nhất thế giới như Mỹ phải đích thân lâm chiến. Vậy ngôi sao sáng trên thành phố Be-lem năm nay có mờ đi chút nào không"

Đây là dịp đưa đến những mối suy tư. Trước hết hãy hỏi khủng bố là gì" Người Việt chúng ta dịch chữ "terrorism" là nạn khủng bố. Theo từ nguyên Hán-Việt, khủng bố có nghĩa là sợ hãi, ở đây phải hiểu thêm là thủ đoạn hay sách lược reo rắc kinh hoàng cho địch thủ. Đó là một "nạn" hay "họa" thì đúng hơn bởi vì khủng bố có một điểm kỳ lạ, nó đã bị lạm dụng trong ngôn ngữ cũng như trong hành động. Làm cho địch sợ hãi mất tinh thần chỉ là một thứ chiến tranh tâm lý thông thường, nhưng từ mấy chục năm nay tâm lý chiến không còn dùng lời mà dùng đến bom. Người ta đánh đòn tâm lý bằng cách ném bom, bắn hỏa tiễn hay phi đạn vào các thành phố, nhiều khi thảy lựu đạn vào những đám đông người dân ở xa mặt trận. Từ thế kỷ trước, thế giới thấy rõ chiến tranh đã lan ra đến người dân, nhưng nạn tên bay đạn lạc khác với thủ đoạn cố ý sát hại dân lành nhằm mục đích khủng bố. Trong cuộc chiến tranh chống khủng bố, người ta có thể dùng bom đạn khốc liệt để làm mất tinh thần bọn ác quỷ, hay tiêu diệt chúng nếu chúng còn ngoan cố, nhưng không thể coi đây là "khủng bố" như chính kẻ khủng bố hay những người ủng hộ khủng bố đã tố ngược lại để giúp khủng bố tồn tại.

Chiến tranh hay xung đột võ trang là những biến cố tàn bạo, nếu không tàn bạo đã không phải là chiến tranh. Vì chiến tranh khó tránh, như lịch sử loài nguời đã cho thấy, các nước trên thế giới cố gắng làm giảm bớt đi phần nào tính tàn bạo và vô nhân đạo của nó. Những quy ước chiến tranh và cả quy ước quốc tế về tù binh đã được ký kết ở Geneva sau Đệ nhị Thế chiến. Thế nhưng trong hai chục năm gần đây, những thủ đoạn khủng bố đã bị lạm dụng đến một mức kinh khủng nhất. Đó là thủ đoạn đánh bom tự sát, cột bom vào người, đi đến những đám đông dân chúng của đối phương để ấn nút nổ làm chết tất cả. Đây là một hành động bạo tàn và vô nhân đạo đến độ lý trí con người dù ngoan cố đến đâu cũng không thể chấp nhận. Khi anh đã đeo bom vào người để cho nổ, anh đã vô nhân đạo cả với chính anh, làm sao còn nói đến nhân đạo gì nữa. Mọi lý tưởng hay chính nghĩa hay cái gì cao quy nhất mà anh thề hy sinh để tranh đấu, đã tiêu tan hết theo thân xác của anh. Một kẻ đã mất tính người không thể tự nhận làm tiêu biểu cho những gì cao đẹp nhất của loài người.

Nếu cần một định nghĩa cho rõ kẻ khủng bố là gì, tôi nghĩ chỉ có một: đó là những kẻ ôm bom tự sát. Nhưng lạ lùng thay, khủng bố lại còn bị lạm dụng về cái tên gọi của nó trong một chiều hướng ngược lại. Người ta đã tặng cho nhau danh hiệu ghê rợn là "khủng bố" cả trong các cuộc tranh chấp rất bình thường. Chống đối một chế độ độc tài tàn bạo, dù chỉ bằng lời lẽ phê phán cũng bị chụp cho cái mũ "khủng bố" hay sao" Khi một người tự hủy hoại mạng sống của mình để biểu lộ sự chống đối, dù đó là một cách hy sinh tiêu cực không ai muốn khích lệ, cũng không thể bị gọi là khủng bố bởi vì chỉ có cá nhân người đó chết chớ không có ác ý làm chết lây đến ai, dù là kẻ thù.

Nhân dịp ngày lễ tôn giáo cuối năm, tôi cũng nghĩ đến một từ ngữ thường được nói đến là "Thánh chiến". Thánh chiến vẫn được gọi theo cái tên nguyên thủy của nó bằng chữ "Ả rập" là "jihad", đó là vì chữ này xuất phát từ Hồi giáo. Ngay trong thời đấng tiên tri khai sáng đạo Mohammed, Hồi giáo đã có "jihad" trong nội bộ, nhất là sau khi Giáo chủ từ trần, hai phái Sunnite và Shiite đã "thánh chiến" với nhau dữ dội để tranh ngôi vị kế thừa. Thánh chiến để bảo vệ giềng mối đạo là đúng, nhưng trong các thế kỷ từ 11 đến 13, các cuộc chiến Thập tự chinh (Crusade) của người Thiên chúa giáo Tây phương để dành lại Thánh địa Jerusalem do người Hồi giáo chiếm cứ, các cuộc Thánh chiến, cả Jihad và Crusade đã bành trướng qua lãnh vực tranh chấp chủng tộc, lãnh thổ và chính trị.

Một từ ngữ khác cũng bị lạm dụng là "tuẫn giáo" hay "tử vì đạo" (martyr). Những người tử vì đạo là những người dù đứng trước Tử thần, thà chết còn hơn phải từ bỏ hay phản lại đức tin tôn giáo của mình. Đó là những tấm gương tín ngưỡng sáng ngời, xứng đáng được gọi là các vị Thánh bất cứ thuộc tôn giáo nào. Nhưng nếu gọi những kẻ khủng bố dùng bom tự sát giết người tập thể là những người "tuẫn tiết vì tôn giáo", đó là một sự phỉ báng. Không một tôn giáo nào rao giảng giết người vô tội, kể cả những người ngoại giáo. Nhân danh tôn giáo giết người tàn bạo để tranh chấp sắc tộc, lãnh thổ hay chính trị là một tội rất lớn đối với tôn giáo.

Ngôi sao Be-lem đã soi sáng lương tri nhân loại. Tôi vẫn nghĩ sự bình thản và an lạc không do ngoại cảnh mà xuất phát từ đức tin trong tâm khảm con người. Nếu tâm không bình, khí không hòa làm sao có niềm vui để hy vọng và ước mơ" Con người không có hy vọng và ước mơ chỉ là con người chết. Nghe tiếng chuông Thánh lễ nửa đêm Giáng sinh, tôi có một nguyện cầu: Xin hãy để ngôi sao thành Bê-lem sáng mãi trong trái tim mọi người.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.