Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

25/09/200100:00:00(Xem: 7912)
CHUYỆN DÀI DÀI THẨM MỸ... NGƯỜI XƯA TRỞ VỀ

Vinh đem lá thơ vô khoe. Thơ Kim từ North Carolina gởi lên.
Đoạn đầu Vinh nó xếp lại, dấu, sợ tụi chị quỷ quái chọc, nó chỉ cho tụi tui đọc đoạn sau, như vầy:
" .......Mấy chị ơi dưới nầy cả tuần nay nha, dân làm Nails chộn rộn lo lắng quá trời. Nghe nói có tin từ trên Hội Đồng Thẩm Mỹ của North Carolina là họ xét ra dân làm Nails từ Cali xuống xài bằng giả nhiều quá, bây giờ họ bắt tất cả những người có bằng từ tiểu bang khác phải thi lại cả hai môn thực hành và lý thuyết chớ không được đổi bằng như ngày xưa nữa. Ở đây họ đang ùn ùn sửa soạn ... trở về Cali.
Chuyện bắt đầu như vầy nè, có cái tiệm đâu cũng gần đây, làm sao hổng biết mà gần một chục người khách bị nhiễm trùng ở chân, họ thưa tiệm, chủ tiệm đang chờ ngày ra Tòa. Nghe nói họ xài cái bồn làm Pedicure đó mấy chị, cái chậu Foot Spa đó, họ hổng chịu chùi rửa gì hết, ngày này qua ngày khác, xong người khách nầy qua người khách kia, hể một người có chân bị lở thì lây qua người khác, lây tùm lum, bịnh cả đám.
Họ xét tiệm xét bằng, lòi ra vụ xài bằng giả từ Cali đem xuống đây đổi bằng thiệt của North Carolina. Họ điều tra tùm lum rồi nghe nói họ bắt những người từ tiểu bang khác phải thi lại hết cả hai môn lý thuyết và thực hành. Dân làm nail đang xôn xao, nhiều người bắt đầu xếp valy đề trở về Cali.
Nghe nói ở đây đi thi khó lắm, toàn là Mỹ, họ cho đem người thông dịch theo mà khó thi đậu lắm mấy chị ơi. Em nghĩ mình cũng may mắn, thi đàng hoàng, có học có hiểu bài, dầu phải thi lại cũng hổng ngán nhưng, cũng mấy năm rồi, vả lại luật lệ ở đây có khác , thi cũng chưa chắc gì mà đậu. Có lẻ em sẽ trở về Cali...
Tới đây chị Ngà ngừng đọc, mắt liếc Vinh, cười mím chi. Vinh xây qua chỗ khác, chị Ngà hổng tha:
- Vinh, sửa soạn tiền bạc sẵn sàng, nàng về là làm đám cưới liền. Hổng nghe người xưa nói sao"
Có cưới thì cưới liền tay -
Chớ để lâu ngày thiên hạ dèm pha...
Vinh nói:
- Vậy chị đứng ra làm chủ hôn cho tụi em nha
- Trời ơi, tui ngon gì mà dám đứng chủ hôn" Sao hổng mượn chị Ba kìa. Hồi đó chỉ hay xúi tụi bây cưới nhau cho chỉ làm mai đặng chỉ rinh cái đầu heo dìa nhậu, hổng nhớ sao"
- Ờ, tụi bây mà làm đám cưới chắc vui lắm há. Tao sẽ đem con Kim đi ra Thiết Lập may áo dài. Vinh, cậu cũng nên mặt áo dài đội khăn đóng luôn, đám cưới đúng gu Việt Nam, đẹp lắm nha. Trời, mới nói thôi, tưỡng tượng không cũng đã thấy đẹp rồi
Vinh rầu ra mặt:
- Thôi mấy chị ơi. Nội nghe mấy chị bày vẻ em muốn ở độc thân cho xong. Thôi để tụi em chạy qua tiểu bang Nevada làm đám cưới kiểu chạy giặc cho gọn.
- Hả" nói gì" Đám cưới chạy giặc là đám cưới sao"
- Thì chỉ đóng tiền cho mấy chỗ có bản quãng cáo " Wedding Chapel" đó. Chỉ cần đóng lệ phí cho ông mục sư, rồi cô dâu chú rể cùng hai người chứng, còn hổng có người chứng thì ông bà mục sư chứng luôn vô chứng chỉ rồi ra Tòa Hành Chánh làm hôn thú là xong, khỏi rắc rối rình rang nghe bắt mệt.


- Thôi nghe Vinh. Đời người chỉ có một lần nghe. Con gái người ta nuôi tới bây lớn, muốn đem người ta về làm vợ cũng phải có cưới hỏi đàng hoàng, đừng làm ẩu kiểu đó, kiểu đám cưới chạy giặc nghe anh Hai
Vinh trả lời liền. Cha lúc nầy coi bộ anh chàng Vinh mạnh miệng dử ha!
- Chớ mấy chị cứ bày vẻ quá trời làm em sợ. Em còn phải gởi tiền về bển giúp gia đình, làm đám cưới rình rang quá lấy tiền đâu ra"
Chị Ba coi bộ cãm động. Chị nầy lời ăn tiếng nói cục cằn du côn nhưng dể mềm lòng. Chỉ vả lã liền:
- Ối nói chơi vậy chớ bầy đặt chi cho quá. Có người làm thôi long đình chừng xong rồi hai vợ chồng mới mang cái nợ trả hoài hổng hết, tội nghiệp. Ối, hể có nhiêu làm nhiêu. Nhằm nhò gì. Càng giãn dị chừng nào càng tốt chừng nấy. Ờ, đọc cái thơ tiếp đi
Chị Ngà nói:
- Nghe nè...
... Mấy người xài bằng giả trở về Cali bây giờ run lắm rồi vì nếu bị xét tiệm thế nào cũng có một mớ bị bắt cho coi. Em nghe nói có một số đông đã bị rồi mấy chị có hay gì hông"
Ngà ngưng đọc ngước lên hỏi; Ủa, mình ở tại đây có nghe gì đâu trong khi người ở xa cả mấy ngàn miles mà biết đủ thứ vậy cà"ø. Ngà đọc tiếp:
- Sau vụ cái tiệm bị bắn bể kiếng đó, mấy tiệm mới mở không dám cạnh tranh sụt giá nữa nhưng họ đi ra những vùng phụ cận xa tít mú, quê ơi là quê, mở tiệm làm nails cũng làm ăn được lắm. Cái nghề nầy lạ lùng làm sao. Y như là có thời. Tới chỗ nào mở tiệm cũng có khách hết á... Chị Ba xọt vô nói:
- Trời độ dân tị nạn mà. Tự nhiên dân mình nhảy vô ngành nails, tấn công, lấn lướt, qua mặt dân địa phương một cái dù. Họ ỷ y. Họ coi thường dân mình kém Anh Ngữ cho nên họ mới thua. Tao nhớ hồi mới ga nghề làm chung với tụi Mỹ nó coi gẽ mình lắm. Nó ăn hiếp, có khách dô nó chỉ sai mình chùi nước sơn, gồi đổ thau nước làm chân, khá lắm là cho làm móng nước cả năm chời, cực chết mẹ, đồng lương là đồng lương tối thiểu. Tao cũng bặm gan, gồng mình, gáng nhịn nhục lắm mới được ngày nay chớ đâu phải dể.
- Ai cũng vậy chị ơi.
- Ai vô nghề cũng vậy. Mà chủ Việt Nam làm như vậy thì bị chửi...
- Thôi chị Ba, tụi em hiểu rồi, đừng có khơi lại chuyện hiểu lầm xa xưa nữa
- Ờ, đọc tiếp coi chừng nào con Kim nó trở về đây"
Ngà đọc tiếp...
... Nếu xong xuôi hết ở đây em sẽ về Cali trong vòng một tháng.
Thu rống lên rồi vô luôn câu vọng cổ:
- Trời, nàng sắp trở về dưới mái... tiệm xưa có chàng đang đứng trông...ơ... ơ... ờ... chờ...
Nàng ơi hảy dừng chân lại mà uống cạn mấy chung trà...
- Thôi thôi mấy người ơi. Đừng ca vọng cổ làm tui nhớ mấy gánh hát cải lương mà đứt ruột đứt gan. Lo dọn dẹp mà về lo cơm nước cho chồng con. Còn Vinh lo sửa soạn cưới vợ là vừa.
-Kìa có khách mới vô, đứa nào lảnh đây"
-Dạ em.

Tháng 9-2001

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai cuốn hồi ký mới kể lại cuộc đời ở Trung Quốc đã soi sáng về tình trạng tăng trưởng của Trung Quốc từ nền kinh tế trì trệ chuyển thành siêu cường hiện đại. Trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vẫn kiên định che giấu và viết lại quá khứ, nhiều người Hoa bình thường quyết tâm trình bày tương lai của đất nước
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.