Hôm nay,  

Cà-rốt Và Bánh Vẽ

18/01/200300:00:00(Xem: 5284)
Bắc Hàn đã xối một gáo nước lạnh vào đề nghị của Tổng Thống Bush viện trợ thực phẩm và năng lượng, nếu Bắc Hàn chịu từ bỏ chương trình xây dựng một kho vũ khí hạt nhân. So với hành động quyết liệt trước đây, khi Mỹ đơn phương ngưng tiếp tế nhiên liệu và không chịu thương thuyết trực tiếp với Bình Nhưỡng, đề nghị mới của TT Bush là một sự hòa hoãn nhằm làm dịu cuộc khủng hoảng trên bán đảo Triều Tiên. Nhưng Bắc Hàn đã bác bỏ đề nghị đó và còn nói lời hứa viện trợ chỉ là "một cái bánh vẽ trên trời" để đòi Bắc Hàn phải hoàn toàn giải giới.
Chính sách ngoại giao Tây phương kể từ thời Napoleon không còn là sự "thông hiếu" kiểu cổ điển mà chỉ là một vấn đề chiến lược quốc tế với "cây gậy và củ cà rốt" là hình ảnh khá quen thuộc. Nó cũng giống như người ta bảo con lừa: Mi muốn ăn củ cà rốt hay ăn mấy đòn gậy đập vào lưng" Bắc Hàn nay chê củ cà rốt và bảo đó chỉ là bánh vẽ trên trời. Vậy Kim Chánh Nhật muốn gì" Muốn gây chiến với Mỹ để tạo thành thế chiến thứ III chăng" Tôi không nghĩ họ Kim muốn tự sát, ngược lại ông ta chỉ muốn sống còn chớ không phải chỉ muốn "tống tiền" vòi ăn cho đỡ đói. Sở dĩ Bắc Hàn dám leo thang "vuốt râu hùm" là vì họ Kim thừa biết Mỹ đang gặp hai thế kẹt. Trước hết, Mỹ đang ráo riết chuẩn bị quân đội và vận động ngoại giao để có thể tấn công "giải giới" Saddam Hussein. Thứ hai, tình hình phức tạp ở Nam Hàn và các nước lân cận. Về quân sự, người ta tin rằng Mỹ có đủ sức mạnh để đánh cả hai mặt trận cùng một lúc, nhưng về ngoại giao, thật khó khăn. Vận động quốc tế đánh Iraq đã khó, đồng thời lại vận động quốc tế đánh cả Bắc Hàn cùng một lúc là chuyện không thể nào làm được.
Khó khăn chính là ở Nam Hàn có phong trào chống Mỹ. Đây là chuyện lạ, Nam Hàn từ xưa vẫn là đồng minh trung kiên của Mỹ, nay tại sao chống Mỹ và không muốn Mỹ đánh Bắc Hàn" Nhờ có Mỹ đóng quân ở gần khu phi quân sự 50 năm qua nên dân Nam Hàn mới được an lành và phát triển kinh tế như ngày nay, họ quên điều đó chăng" Sự thật phải nói họ nhờ Mỹ là một việc và biết ơn Mỹ lại là việc khác. Muốn hiểu tại sao, hãy nhìn lại lịch sử. Năm 1905 xẩy ra chiến tranh Nhật-Nga, Tổng Thống Mỹ Theodore Roosevelt đứng ra dàn hòa bằng cách giúp cho đế quốc Nhật Bản chiếm cả nước Triều Tiên làm thuộc địa. Sự cai trị của Nhật vô cùng tàn bạo, đó là một quá khứ không thể nào quên. Khi Đệ nhị Thế chiến chấm dứt năm 1945, chế độ thuộc địa cáo chung với sự đầu hàng của Nhật Bản, nhưng đó cũng là lúc Mỹ chia cắt bán đảo Triều Tiên làm hai và dùng vỹ tuyến 38 làm khu phi quân sự để ngăn Hồng quân Sô Viết tràn xuống miền Nam. Kết quả Bắc Hàn thành một nước Cộng sản.

Mặc dù Mỹ đã sửa lại sai lầm cũ khi đưa quân qua cứu Nam Hàn trong cuộc chiến Triều Tiên năm 1950-53, có 36,500 lính Mỹ tử trận, vết hằn cũ vẫn khó phai mờ, nhất là cảnh đất nước chia đôi vẫn còn đó. Trên thế giới ngày nay, ít có người nào hiểu được nỗi thống khổ của một dân tộc có lãnh thổ bị chia đôi theo tiện nghi sách lược quốc tế của các nước lớn. Riêng dân tộc Việt Nam thông cảm hơn ai hết nỗi thống khổ của dân tộc Hàn quốc, bởi vì chính Việt Nam cũng đã chịu cảnh đó. Năm 1954, nước Pháp với sự hỗ trợ của các nước đồng minh Tây phương đã ký kết hòa bình với Cộng sản để chia cắt lãnh thổ Việt Nam thành hai, miền Bắc nhường cho Cộng sản cai trị. Vì đã biết không thể nào chiếm lại Việt Nam làm thuộc địa như xưa, nước Pháp cắt nửa nước này nhường cho Cộng sản, tiện cho sách lược rút lui, để lại Miền Nam cho nước Mỹ bảo vệ...đến năm 1975. Khi thấy chống Cộng là khó khăn, nguy hiểm và tốn người tốn của, sách lược dễ nhất và tiện nhất là cầm dao chặt một nước thành hai mảnh, bất chấp những tình cảm thiêng liêng nhất của một dân tộc. Sách lược nước lớn của thế giới tự do là thế đó.
Quá khứ chỉ là bài học kinh nghiệm, nhưng đôi khi cũng cần phải nhắc lại quá khứ để xem người ta có học được bài học đó không. Bài học cũ rất cần cho thế giới mới ngày nay với những phát triển, tư duy mới trước những đổi thay và những vấn đề, những thử thách chưa từng thấy đặt ra cho cả loài người. Bài học đó giản dị là hòa bình và ổn định thế giới bắt buộc phải là một thế liên lập, và sức mạnh của các nước lớn không thể được lạm dụng, tự tung tự tác để phục vụ cho quyền lợi riêng mà không đếm xỉa đến những nỗi đau khổ của các nước nhỏ. Việc sử dụng sức mạnh của các nước lớn cần phải có sự phối hợp và đồng thuận của mọi nước, kể cả nước nhỏ. Có như vậy thế giới mới tránh được những cảnh sa đọa đẫm máu như hai cuộc đại chiến trong thế kỷ 20.
Với những suy tư đó, chúng tôi trở lại câu hỏi tình hình bán đảo Triều Tiên sẽ ra sao" Ngay sau khi có phản ứng đầy giận dữ của Bắc Hàn trước đề nghị của Mỹ, phụ tá Ngoại trưởng Mỹ James Kelly nói việc tìm kiếm một giải pháp hòa bình cho thế đối đầu giữa Mỹ và Bắc Hàn sẽ là "một tiến trình rất chậm". Đó là một lời kêu gọi "hãy kiên nhẫn". Ông đã đến Nam Hàn, nơi vị Tổng Thống mới đắc cử Roh Moo Hyun tuần trước đã làm Mỹ bực bội khi chỉ trích chính sách bao vây xiết chặt của Mỹ đối với Bắc Hàn. Roh nói: "Tôi hoài nghi chính sách đó có thể làm cho Bắc Hàn phải đầu hàng".
Sau khi lên giọng cứng rắn với Mỹ, Bắc Hàn đề nghị với Nam Hàn mở lại đàm phán vào tuần tới để thực hiện dự án xa lộ và đường sắt Nam-Bắc xuyên qua khu phi quân sự ngăn cách hai miền. Ngoài ra hai bên cũng có cuộc họp cấp bộ trưởng từ thứ ba đến thứ sáu tuần tới. Bắc Hàn cứng rắn với Mỹ chỉ là thủ đoạn, mục tiêu chính vẫn là đòi hỏi Mỹ phải bảo đảm an toàn để phát triển kinh tế theo kiểu mẫu Trung Quốc, tạo ra một tư thế đủ mạnh bình đẳng với Nam Hàn...chờ ngày thống nhất.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
Tin buồn là một nửa người Mỹ không để dành được đồng nào trong quỹ 401(k) hay trong trương mục riêng nào khác cho việc về hưu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.