Hôm nay,  

Thơ Thơ

05/07/200200:00:00(Xem: 10351)
Hai Dòng Sông

Nhoœ làm ta buồn, nhoœ có biết không"
Nhoœ hát làm chi: “Chiếc lá cuối cùng...”
Chiếc lá đưa vèo, hồn ta theo đó
Nhoœ với ta như hai dòng sông.

Nếu nhoœ bên ta chẳng bước ngượng ngùng
Ta chưa già, thấp thoáng mông lung
Nhưng trái tim ta giọt sầu tiếp tiếp
Khi ta buồn Thánh giá bao dung.

Nên nhoœ và ta cách biệt ngàn trùng
Dòng sông nào mưa gió lập đông"
Ta nằm trùm chăn cuộn tròn thương nhớ
Thân tò vò muốn hóa thành ong.

Nhoœ bước bên ai, nhoœ khúc khích cười"
Ta điên chừ, miệng thổ máu tươi!
Nhoœ hát tâm ca, dối chi cho lắm
Ta đập cây đàn, từ boœ cuộc chơi...

Thôi, cứ xem ta như hai dòng sông!
Ta chẳng tin câu: Cùng chaœy một dòng!
Bơœi đời lính trận quen sương gió
Gội những cơn đau chẳng thấm buồn...

Thôi, cứ xem ta như hai dòng sông!
Cơn mưa nào rồi cũng qua sông!
Nhoœ cứ bên ai, nhoœ cười khúc khích
Ta sẽ theo sau làm mống cầu vồng.

Phạm Quang Ngọc

*

Gưœi Người Thơ

Có những vần thơ thật quá hay
Đọc xong lòng những luống mê say
Mau mau đem chép vào trong tập
Để được ngâm nga suốt caœ ngày

Có những vần thơ xúc động nhiều
Nhất là tâm sự cuœa người yêu
Đâu đây dăm maœnh đời sầu khổ
Thấp thoáng trời mưa với chợ chiều

Có những vần thơ tội quá chừng
Nghe một lần muốn khóc rưng rưng
Buồn thương cho kiếp người hư aœo
Đuœ chuyện đau thương lẫn tuœi mừng

Có những vần thơ thật thiết tha
Cõi lòng ai đó bộc hết ra
Nói lên bao nỗi niềm bi lụy
Khiến keœ bàng quang phaœi xót xa

Có những vần thơ phổ nhạc tình
Làm cho đời thêm đẹp thêm xinh
Lời ca chất chứa bao caœm xúc
Cứ ngỡ như đây - chuyện cuœa mình!

Ôi những vần thơ đẹp tuyệt vời
Caœm ơn người lắm thi nhân ơi
Mong ai cứ sống đầy mơ mộng
Để giữ hồn thơ mãi rạng ngời.

Phạm Tình Thơ

*

Gưœi Bạn

Thân tặng họa sỹ Vĩnh Lê Danmark
Mấy lời gưœi bạn Vĩnh Lê
Đường xa vạn dặm tình quê dạt dào
Nhớ nơi trại cấm năm nào
Trà thơm cùng với thuốc lào chung vui
Ngày ngày tôi bạn sánh đôi
Câu thơ nét vẽ đứng ngồi có nhau
Thời gian năm tháng trôi mau
Đầu xanh ngày ấy nay đầu bạc phơ
Quê hương keœ đợi người chờ
Mồ cha maœ mẹ bây giờ coœ xanh
Tường nhà ẩm mốc rêu xanh
Làng xưa, xóm cũ dân tình đổi thay
Đường làng xe cuốn bụi bay
Anh em bạn cũ tới nay vợi dần
Chú dì cô cậu người thân
Đã từ giã kiếp hồng trần ra đi
Chị, anh người ơœ người đi
Những người ơœ đó biết gì mình đâu
Cuộc đời bãi biển nương dâu
Hai nhăm năm nối tiếp sau một đời
Mình như Từ Thức lên trời
Hay như Lưu - Nguyễn lạc nơi động đào
Mấy lời gưœi bạn tâm giao
Chúc câu thành đạt trời cao hộ trì.

Anh Mười

*

Gặp Lại Bạn Xưa

Thân mến tặng hai bạn thân

Mười hai năm gặp lại bạn xưa
Mùa đông gió rét, phố thưa người
Phi trường Sydney tôi đến đón
Hàn huyên tâm sự khóc như mưa

Tiếc cho bạn một đời lam lũ
Đến bây giờ bạn tôi uœ rũ
Biết làm sao để bạn bớt khổ
Thế gian này sao lắm đắng cay!

Tiếc cho bạn làm ăn gioœi dang
Vợ chồng đầm ấm con caœ đàn
Các con cuœa bạn đều học gioœi
Thông minh, ngoan hiền lại baœnh trai

Kinh tế đổi thay, bạn giận dỗi
Hai người hai ngaœ chẳng chung lối
Bạn ơi, làm sao có thể nối"
Mối tình son sắt đã đi hoang!

Nhớ ngày xưa lặn lội thương nhau
Vợ chồng góp sức hai mái đầu
Trìu mến bên nhau và vui veœ
Tình nghĩa mặn mà, tươœng chẳng phai!

Thôi nhé giận hờn mình xếp lại
Những lúc xa nhau đã thấm rồi
Chúc hai bạn không còn giá lạnh
Mãi yêu nhau phước lộc tràn đầy.

Trần Hoàng Mai

*

Quá Khứ Mơ

Tôi có
Một ngôi nhà xưa
Mái ngói đoœ
Rêu phong
Bao sương khuya
Trăng hiện lên


E ấp những đêm trường.

Tôi có
Một đường quê
Bao lá xanh
Chen nhau chim hót
Bên Lại Giang
Uốn khúc lượn quanh đồi.

Tôi có
Một quá khứ
Những đường mơ
Cuœa thời cắp sách
Hái hoa
Bắt bướm
Những ngày xanh
Xanh đến cõi mơ hồ.

Tôi có
Một tình nhân
Cuœa thời lên đôi tám
Nắm tay cùng đến lớp
Nụ cười tươi ngây thơ
Người về đâu"
Không biết đến bây giờ.

Và cuối cùng
Tôi chỉ còn
Những dòng thơ
Với đôi mắt buồn
Nhìn thời gian tàn hoại
Tuổi thanh xuân
Bao ước mơ
Tan vỡ
Dưới sương mờ.

Anh Hạ (Melbourne)

*

Câm Nín

Yêu là để mộng, để mơ,
Để thương, để nhớ, để chờ kiếp sau.
Bên này! Bên ấy mưa ngâu.
Chờ chim Ô Thước bắc cầu tri âm!
Yêu sao mang mối tình câm"
Cuộc vui nhân thế trăm năm cũng tàn!
Dẫu cho duyên kiếp bẽ bàng,
Dẫu hay tình đến muộn màng vẫn yêu.
Đường trần vạn neœo về đâu"
Mỗi người một hướng tìm nhau kiếp này.
Suối kia khi cạn khi đầy,
Đôi vầng nhật nguyệt khi ngày khi đêm.
Buồn nào buồn mãi không tên"
Buồn sao câm nín mãi bên cạnh nàng!

T.T.Đ.Mai

*

Mưa Ngâu

Ồ! Sao tháng Baœy chưœa mưa ngâu"
AŒ Chức - chàng Ngưu nặng khối sầu!
Ô Thước bắc cầu còn dơœ nhịp
Phượng Loa hòa hợp cách sông sâu
Hằng năm khắc khoaœi lòng nhung nhớ
Một thuơœ yêu đương cuộc bể dâu
Sông núi còn xanh màu nước biển
Biển đời ngát mộng biết tìm đâu"

Trần Trúc Duyên

*

Đắc Chân Như

Tặng thiền sư Q.H.

Một cây một quaœ một thiền sư,
Mọng chín hương thơm vị ngọt lừ.
Caœ bốn phương trời phương nào lại
Mười phương Phật đến độ thiền sư.

Nam mô Bồ Tát duyên tiền định,
Sắc sắc không không thực thực hư.
Cõi đời trần tục ơn trời đất,
Thoát cõi ta bà đắc chân như.

Triệu Nam

*

Nghe Mưa Nhớ Nhà

Mẹ quê

Trời mưa thương mẹ quê nghèo
Dầm sương giãi nắng gieo neo tháng ngày
Bước qua cầu khỉ gió bay
Mưa qua song cưœa mắt cay lòng sầu

Thơ ấu

Nghe mưa gió thổi thuồng luồng
Thấy ta chạy giỡn tắm truồng như xưa
Ngoài trời đã tạnh cơn mưa
Nưœa đêm thức giấc ta vừa chiêm bao

Hàn vi

Ta giờ nệm ấm chăm êm
Nhớ xưa chân đã lấm lem đất bùn
Quê nhà sương khói mông lung
Bạn bè mấy đứa tận cùng khổ đau

Hồn quê

Nghe mùi ốc lác ngoài đồng
Thơm mùi mắm xaœ thinh không chập chờn
Còn nghe có tiếng em hờn
Mưa như trút nước sấm rờn hồn ta

Tình đầu

Đèo nhau xe đạp trong mưa
Ướt như chuột lột, chẳng chừa quán ăn
Vai anh em để dấu răng
Trời mưa trơœ lạnh tươœng lành da non
Con khờ

Trời mưa thèm mắm quá trời
Nấu lên thì sợ bốc hơi hôi rình
Má ơi, con cá chết sình
Thôi rồi con đã đoạn tình quê cha.

Vĩnh Hoà Hiệp

*

Cây Vú Sữa Trước Nhà

Trước nhà cây vú sữa
Ai trồng tự năm xưa
Giờ tàn che bóng mát
Kề bên hàng rào thưa
Xuyên cành soi nắng trưa
Hôm nào em đứng tựa
Hồn nhiên vang tiếng hát
Ngọt ngào theo gió đưa
Quyện cùng hương hoa sữa
Ru hồn anh say sưa
Tim anh từ dạo đó
Nhớ hoài nắng ban trưa
Ruộng đồng trâu cày bừa
Cho sau lúa được mùa
Quê nghèo thêm no ấm
Xanh ngát những rặng dừa
Giặc về gây khói lưœa
Thôn làng giờ lưa thưa
Không còn người em gái
Vui đùa trong nắng mưa
Giờ tàn cây vú sữa
Trơ cành trong gió mưa
Chết cùng em ngày đó
Vì giặc Cộng bắn bừa
Quê hương mình từ đó
Xơ xác nhiều khốn khó
Thân trai anh lên đường
Không ngại gì sương gió
Đáp lời gọi núi sông
Hồn em giờ vui không
Anh thành anh lính chiến
Diệt Cộng xương trắng đồng
Khi nào sạch Cộng saœn
Anh về cùng thôn baœn
Đắp cho em nấm mồ
Để hồn anh thanh thaœn
Trồng lại cây vú sữa
Tươœng nhớ em năm xưa
Đang lứa tuổi mộng mơ
Thường vui đùa trước cưœa
Hồn em nơi vĩnh hằng
Yên vui cùng gió trăng
Muôn đời anh lính chiến
Nợ nước đôi vai oằn!

Tu Ta Lon

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.