Hôm nay,  

Mỹ Có Điên Không?

17/02/200200:00:00(Xem: 4653)
"Coi chừng, Mỹ đang điên. Hãy cắt đứt mọi dính líu của chúng ta với Mỹ, nếu không, sẽ tới phiên chúng ta bị cắn và hoá điên." Đó là lời của Jean Paul Sartre, một triết gia người ta biết nhiều vì thuyết Hiện Sinh, hơn là lập trường thiên Cộng sản của Oâng. Oâng viết trên báo Liberation, Pháp, năm 1953, khi Mỹ và Liên xô căng thẳng cao độ trong cuộc Chiến tranh Lạnh.
Đầu năm 2002, trong cuộc Chiến Chống Khủng bốâ, Mỹ tả xông hữu đột, nói và làm quyết liệt khiến một vài nhà quan sát thời cuộc Aâu Châu lo sợ, nhắc lại lời của Sartre cũng như Đức, Nga, Trung Cộng áp lực Mỹ, sẽ không ủng hộ quân sự nữa nếu đánh Iraq.
Nhưng lịch sử công bình, vô tư, và độc lập hơn, đã chứng minh nỗ lựcï của Sartre cổ võ, lôi kéo về phe CS Staline, là sai. Thời gian và kinh nghiệm sống đã giúp Con Người thấy rõ sư lường gạt và khủng bố của CS. Bịnh điên đã xảy ra ở Mạc Tư Khoa, chớ không phải ở Hoa Thịnh Đốn. Mỹ đáng được xem là nước làm sụp đổ Liên xô, giúp trị gần lành bịnh cho nhiều nước ở Đông Aâu và Liên xô cũ. Trong gần nửa thế kỷ, Mỹ đã, bằng những bước vững chắc và bền bĩ, một mặt, bên ngoài chận đứng sư bành trướng của CS, bên trong làm liệt bại kinh tế Liên xô qua cuộc đua võ trang. Mặt khác, Mỹ cố gắng khắc phục và sửa chữa sai lầm của mình. Không kéo dài chiến tranh như ở VN, mà đánh mau, đánh mạnh, dứt điểm ở Iraq để chiến thắng, nâng cao tinh thần sĩ khí đã xuống thấp vì rút khỏi VN. Nhờ đó mà tiến bộ và trở thành đệ nhứt siêu cường sau khi Đế quốc CS Aâu châu sụp đổ, chấm dứt Chiến tranh Lạnh.
Mãi cho đến ngày 9 tháng 11, năm 2001, quân khủng bố Hồi Giáo quá khích al Qaeda đánh thẳng vào hai thủ đô kinh tế, chánh trị của Mỹ. Mỹ bị đặt vào một thử thách mới, một đối đầu lịch sử với kẻ thù mới, trong một cuộc chiến mơi, đầu thế kỷ thứ 21 và thiên niên kỷ thứ 3û. Mỹ quyết liệt và quả cảm. Nói, "Hoặc về phía chúng tôi, hoặc về phiá khủng bố"; "Nếu các nước e dè, Mỹ sẽ làm"; Iraq, Iran, Bắc Hàn là " trục quái ác"; " Chúng tôi bị tấn công, chúng tôi không cần quyết định của Hội Đồng [Bảo an Liên Hiệp quốc] trong cuộc chiến để tự vệ". Và làm, dội bom sấm sét ngày đêm, chỉ 90 ngày đêm đã thanh toán chiến trường A phú Hãn. Tảo thanh trên qui mô toàn cầu quân khủng bố, triệt đường tài chánh, phá nát hệ thống tổ chức. Đổ quân vào Phi Luật Tân ở Đông Nam Á. Bắc Hàn coi chừng, ngọ nguậy mó tay vào kho vũ khí nguyên tư,û vi trùng lén sản xuất bằng mồ hôi, nước mắt của nhân dân đói trơ xương, vệ tinh và tình báo Mỹ phát giác được, Mỹ dám cho nổ liền, chớ không giởn chơi đâu!
Liên Aâu lo sợ Mỹ không khéo sẽ biến cuộc chiến chống khủng bố thành thế chiến. Chạm trán văn hoá, tôn giáo có thể xảy ra. Xưa CS bám rể vào ý thức hệ, Nhân loại còn khốn đốn vì Chiến tranh Lạnh. Nay Khủng bố bám vào lôi sống, đức tin, tai hoạ Thánh Chiến sẽ to lớn đến cỡ nào!. Xưa CS nối kết giữa Nhà Nước; nay Khủng bố , nối kết các tổ chức tôn giáo, có mặt nhiều nơi trên thế giới Hồi Giáo lẫn Tây phương. Việc khám phá, triệt tiêu không dễ.

Trong khi đó, Mỹ hùng hục đi tới, không bàn bạc, không thoả hiệp gì với Thế giới Hồi giáo, ngay cả trong việc Mỹ ủng hộ Do Thái, gây bất mãn cho không ít người Hồi giáo. Trong khi đó, Laden, Omar còn tại đào, al Qaeda còn trốn lánh, quân khủng bố Hồi Giáo quá khích có cơ tập họp và phát triễn lại.
Nhưng Mỹ không lý thuyết suông mà hành động cụ thể. Mỹ chứng minh chánh nghĩa qua việc làm. Đánh bin Laden, al Qaeda, và nhà cầm quyền Taliban trợ truởng khủng Bố, chớ không đánh A phú Hãn. Vừa bỏ bom vừa thả thực phẩm, thuốc men.Vừa phá tan quân Taliban, al Qaeda, vừa giúp dân, giúp phụ nữ thoát khỏi kềm kẹp nô lệ vật chất tinh thần thì có, giúp thành lập chánh quyền do dân chọn lựa. Chứng cớ, đa số nhân dân và chánh quyền mới A phú Hãn thỉnh nguyện Mỹ ở lại sau khi chiến tranh A phú Hãn chấm dứt để giúp tái thiết mãnh đất bất hạnh hàng thế kỷ này. Mỹ không đánh Hồi Giáo, chỉ đánh quân khủng bố. Trong Liên Minh chống Khủng bố, nước giúp Mỹ sát sườn nhứt là Pakistan Hồi Giáo và hầu như các nước Hồi giáo đề ủng hộ tinh thần. Mỹ chỉ mặt kêu tên Iraq, Iran, Bắc Hàn là trục quái ác trong cuộc chiến chống khủng bố không dựa vào đia lý chánh trị mà dựa vào tội ác chống nhân loại và vũ khí giết người hàng loạt, mà các nước ấy lén lút thủ đắc không ai kiểm soát được, chưa nói đến hành vi chứa chấp, trợ trưởng al Qaeda của Iraq, Iran mà Mỹ có đủ bằng cớ.
Khác với Trung Cộng trong ý đồ lạm dụng việc chống khủng bố đàn áp sắc tộc ở Tân cương; khác với Nga, trong mưu toan sáp nhập Checknya, Mỹ chống khủng bố trước nhứt là vì quyền lợi tự vệ chánh đáng của Mỹ bị tấn công, kế là do vai trò của Mỹ. Mỹ không sợ mang tiếng chống văn hoá và đạo Hồi vì bản chât tôn trọng đa văn hoá và tự do tín ngưỡng. Vàng thiệt không sợ lửa. Mỹ không lạm dụng cuộc chiến chống khủng bố để bành trướng thế lực vì muốn hay không Mỹ cũng đã, đang và sẽ còn là đệ nhứt siêu cường trong ít nhứt nửa đầu thế kỷ 21 này.
Mỹ không chấp nhận cuộc ngoại giao con thoi dài lê thê, vô bỗ như Thủ Tướng Anh Chamberlain xách dù đi tới đi lui Bá Linh hàng năm trời, òn ì Hitler để rồi Thế Chiến 2 cũng xảy ra. Mỹ phải đổ bộ hàng triệu quân tái chiếm, và viện trở hàng tỷ đô la để giúp tái thiết Aâu Châu. Mỹ trước sau như một, đòi hỏi công lý cho những người chết vô tội vì khủng bố, đòi hỏi kẻ giết người hàng loạt phải bị xét xử. Nếu kẻ sát nhân không ra trình trước công lý thì Mỹ vào tận sào huyệt lôi cổ chúng ra trước vành móng ngựa, dù chúng ở bất cứ nơi đâu, do bất cứ ai chứa chấp.
Nếu vì quyết liệt để công lý của Nhân Loài và thiên lý của Trời Đất còn có giá trị trên thế gian này mà Mỹ bị một vài người như Sartre cho là điên, một vài nước vì chuyện riêng mà bất đồng ý, thì như TT Bush đã nói, "nếu các nước e dè, Mỹ sẽ làm." An ninh Thế giới, văn minh Nhân loại, Lương tâm Con Người, và Lịch sử Tiến Hoá sẽ trả lời. Trả lời như đã trả lời cho triết gia Hiện Sinh thiên Cộng, Jean Paul Sartre, rằng, nói Mỹ giận quá mất khôn, nóng quá điên lên là trật.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai cuốn hồi ký mới kể lại cuộc đời ở Trung Quốc đã soi sáng về tình trạng tăng trưởng của Trung Quốc từ nền kinh tế trì trệ chuyển thành siêu cường hiện đại. Trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vẫn kiên định che giấu và viết lại quá khứ, nhiều người Hoa bình thường quyết tâm trình bày tương lai của đất nước
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.