Hôm nay,  

Tin Buồn Dân Chủ

21/08/200200:00:00(Xem: 5041)
Tin buồn dân chủ! Liên Hiệp Quốc vừa cho biết cao trào dân chủ đang khựng lại. Làn sóng xây dựng dân chủ lan toả trên thế giới hai thập niên vừa qua đang bị những nhà cầm quyền độc tài toàn trị và các cuộc xung đột chánh trị ngăn chận chậm lại. Tin được Thông Tấn Xã AP đánh đi khắp thế giới, ngày 25 tháng 7 năm 2002, dựa vào bản tường trình của Liên Hiệp Quốc.
Về hình thức con số, dân chủ có vẻ tiến bộ nhưng về nội dung sinh hoạt thực tiễn không như vậy. Hiện có 140 nước đang chấp nhận thể thức bầu cử đa đảng, nhiều hơn bất cứ lúc nào trong lịch sử Nhân Loại. Nhưng chỉ có 82 nước, theo khảo sát của LHQ, được xem là có dân chủ thực sự. Đó chưa nói đến tổng số nước trên thế giới là 200 quốc gia. Tỷ lệ dân chủ về hình thức lẫn nội dung đều thấp, thấp hơn mong mỏi.
Thêm vào đó việc phân phân phối lợi tức trên thế giới càng ngày càng bất bình đẳng hơn. Một bất bình đẳng bản tường trình gọi là "thô bạo". 5% dân số giàu nhứt thế giới kiếm được 114 lần nhiều hơn 5% nghèo nhứt. Hố ngăn cách đó là trở ngại lớn cho việc phát triển dân chủ.
Ngoài ra, cuộc khủng bố tháng ngày 11 tháng 9 năm 2001 gây thêm nhiều ảnh hưởng xấùu cho tiến trình dân chủ. Cuộc chiến chống khủng bố của thế giới khiến nhiều nhà làm chính sách của nhiều nước xét lại ưu tiên quốc gia. Nhu cầu bảo vệ nhân quyền và nhu cầu an ninh quốc gia, cái nào trọng hơn" "Khắp nơi trên thế giới, cảm giác chung của nhiều nước là dân chủ dường như không đem lại công ăn việc làm và phát triển y tế, giáo dục cho nhân dân," Ô. Sakiko Fukuda- Parr, tác giả của bản tường trình viết. Trái lại, Oâng tiếp, nhiều nhà cầm quyền có khuynh hướng thích độc tài toàn trị hơn . Họ lấy vấn đề an ninh quốc gia để biện minh cho sư hạn chế nhân quyền, trong đó CS tỏ ra mạnh nhứt. Trong 81 nước chấp nhận chế độ dân chủ trong hai thập niên chót của thế kỷ 20 vừa qua, chỉ có 47 nước tiến dần đến dân chủ đầy đủ từ hình thức đến nội dung. 44 nước còn lại không chuyển tiếp qua dân chủ mà trôi dần vào độc tài toàn trị hay rơi vào các cuộc xung đột chánh trị, thí dụ như hai nước cộng hoà dân chủ Congo và Sierra Leone. Còn Myamar và Pakistan thì trở lại thời chánh quyền quân sự. A phú hãn và Somalia trở thành đất dụng võ của các bộ tộc quá khích, cực đoan tranh chấp đất đai và quyền bính, bằng võ lực, có thể biến thành nội chiến.
Khuynh hướng thoái bộ mạnh nhứt của dân chủ thấy được ở vùng phu cận Sa Mạc Sahara, với việc quân đội can thiệp vào chánh trị với mức độ sâu mạnh khác nhau và theo tỷ lệ cứ 4 nước thì 1vấp phải. Các cuộc đấu tranh cho dân chủ thiên về chống bất công xã hội nhiều, thường dùng hình thức hoà dịu nên ít gây ra nội chiến như các cuộc đấu tranh ở các nước theo chế độ phi dân chủ, như quân sự hay độc đảng.

Bảûn tường trình của LHQ về hiện tình dân chủ không đề cập đến sự mất trắêng dân chủ ở 4 nước CS còn sót lại. Nặng nhứt là ở Á châu với Trung Cộng dân số đông nhứt thế giới, Việt Cộng, dân số đứng hàng thứ 13, và Bắc Hàn dân số đang chết đói. Sau khi Liên xô và Đông Aâu CS sụp đổ, Tây Phương có người mừng xem Chiến Tranh Lạnh đã chấm dứt, lịch sử đối đầu lưỡng cực cáo chung, 4 nước CS chờ ngày tuyệt diệt. Quá lạc quan. CS thích nghi sinh tồn, chuyển đổi hệ kinh tế chỉ huy sang kinh tế thị trường, với sự giúp đỡ khá hào phóng của Tây Phương. Nhưng CS nhất mực không thay đổi chánh trị. Việc chấp nhận cho những nhà kinh doanh, tư sản thành công vào Đảng như Trung Cộng đang làm, chỉ nhằm củng cố Đảng như Mao đã làm khi đưa nông dân vào Đảng vì Trung hoa lúc bấy giờ kỹ nghệ phôi thai làm gì có giai cấp công nhân. Trong khi đó Tây Phương suy đoán giao thương với, giúp kinh tế cho các nước CS sẽ thúc đẩy các nước này thay đổi cơ cấu chánh trị.
Sai lầm. Gần hai thập niên Tây Phương làm thế, chỉ nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà. Trung Cộng nhờ làm ăn được với Mỹ, hiện đại hoá được quân đội, đang và sẽ là nước duy nhứt có khả năng kình địch với Mỹ trong thập niên đầu của thế kỷ 21, ít nhứt là ở Á châu Thái Bình Dương. Việt Cộng là nước chống đối Mỹ ra mặt trong nỗ lực Mỹ vận động khối ASEAN tham gia công cuộc chống khủng bố thế giới do Mỹ lãnh đạo. Bắc Hàn dân chết đói nhưng vẫn là một mối lo không nhỏ cho Mỹ vì nhiều tin tức cho biết Hàn Cộng đang sở đắc và sản xuất vũ khí sinh hoá và nguyên tử giết người hàng loạt nên Mỹ ghi vào sổ bìa đen như một trong tam ác.
Nhưng đứng về phiá nhân dân và trên bình diện phát triễn dân chủ, số tiền viện trợ, lợi lộc do giao thương, và việc giúp đỡ ngoại giao của Tây Phương nhứt là Mỹ cho các nước CS, tai hại lớn hơn nhiều. HT Thích Quảng Độ, một vị chân tu số ngày tù CS nhiều hơn ở ngoài, và được nhiều nhân vật chánh trị và dân cử trên thế giới đề nghị làm ứng viên Giải Nobel nhận định. Tiền bạc đó của Tây phương giúp cho CS thêm phương tiện kềm kẹp nhân dân và đàn áp áp các cuộc đấu tranh cho tựï do, dân chủ, và nhân quyền.
Đối với CS, Chiến tranh Lạnh chưa chấm dứt. Đối với Mỹ, cuộc chiến chống khủng bố đã bắt đầu, có thể khơi ngòi cho một cuộc chạm trán giữa hai nên văn minh, Tây Phương và Hồi Giáo. Mỹ có thể phải lãnh đạo hai cuộc chiến tranh, chiến tranh ý thức hệ giữa Tư bản và CS và chiến tranh văn hoá giữa các nước nằm dưới ảnh hưởng của hai tôn giáo đã từng đụng độ nhau hàng trăm năm thánh chiến. Trong bối cảnh lịch sử đó, thử hỏi chính sách kinh tế toàn cầu hoá của Mỹ, của Tây Phương có dân chủ hoá toàn cầu được không" Ít hy vọng lắm. Buồn cho dân chủ là vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.