Hôm nay,  

Thơ Thơ

21/04/200300:00:00(Xem: 12211)
Vị Quốc Vong Thân

Để tươœng nhớ những người chiến sĩ vô danh

Mạng mình nhẹ tựa lông hồng
Trong cơn quốc phá gia vong lên đường
Mồ hôi ba tháng quân trường
Lằn tên mũi đạn chiến trường gian nan
Vì thương mến ngọn cờ vàng
Phất phơ trong gió hiên ngang oai hùng
Một lòng vì nước hiếu trung
Cho tròn đạo nghĩa công dung con người
Ba lô súng đạn nụ cười
Chiến hào phiên gác trăng mười lăm soi
Lội bao kinh rạch sông ngòi
Ăn cơm gạo sấy cá mòi lương khô
Quân về rừng núi Dakto
Quân qua Chương Thiện, Vũng Rô, Tam Kỳ
Bên đường quán cóc cụng ly
Gặp nhau bất chợt từ khi rời trường
Chia nhau điếu thuốc mà thương
Thân thằng lính trận buồn vương ngập ngừng
Trực thăng vận đổ ven rừng
Bạn bè nhaœy toán nghe từng nhịp tim
Bạn đường là tiếng muôn chim
Lạc đường quên lối bạn tìm trên mây
Không về đành chịu phơi thây
Thằng về ôm hận mắt cay tội tình
Phận người trong buổi chiến chinh
Bao lần vuốt mắt bạn mình nguœ yên
Thương cho con treœ vợ hiền
Người đi chinh chiến mọi miền ngược xuôi
Trăng rừng lấy đó niềm vui
Hành quân tiếp viện nguœ vùi bên mương
Những hôm đụng trận chiến trường
Lằn tên mũi đạn ngùi thương mẹ già
Một thân một bóng quê nhà
Dõi trông theo đứa con xa những chiều
Hành quân nằm chốt tiền tiêu
Nhớ thương gốc rạ mái xiêu quê nghèo
Mẹ, em ngày tháng gieo neo
Con vì vận nước trôi theo rừng già
Thương đời lính trận miền xa
Quân theo chiến trận mà ra bốn vùng
Quê hương khói lưœa mịt mùng
Bút nghiên xếp lại vẫy vùng đời trai
Sơn hà nặng gánh hai vai
Nhớ hoài tình mẹ tháng ngày cưu mang
Theo con đến cổng trường làng
Quốc ca buổi sớm cờ vàng tung bay
Bạn, ta dâng trọn hình hài
Mong sao đất nước ngày mai huy hoàng
Mai này dựng lại nghĩa trang
Bên mồ tưœ sĩ nén nhang mộ phần
Lạy người vị quốc vong thân...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Chín Năm

Anh ơi, đã chín năm chưa
Để em quạt mộ cho vừa cỏ xanh!"
Vết dầu khô chửa, hở anh
Cho em tròn nghĩa, vuông tình với ai
Người ta chồng chết hôm mai
Sau ba năm cũng khoan thai xuống thuyền
Ba năm rồi cũng lành duyên
Ba năm rồi cũng xuôi miền lãng quên
Còn em vướng một lời nguyền
Bao nhiêu năm vẫn còn nguyên lời thề
Đêm dài, ngày cũng lê thê
Quạt thương nỗi quạt, lòng tê nỗi lòng
Chín năm đất có khô không
Ai đem dầu đổ vào trong mộ tình"!
Ngồi đây, quạt mộ một mình
Bao giờ thì cỏ mới xanh hở người"
Mộ tình một nấm vẫn tươi
Chín năm chưa nhỉ mà đời vô minh"
Chín năm anh, mấy lộ trình
Chín năm em, một nẻo tình đơn côi
Chín năm, bên mộ em ngồi
Chín năm, tưởng bóng mơ người chín năm!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Trước Thềm Duyên Mới

Kính tặng anh chị Mai Chơn Thành nhân ngày vui cuœa hai cháu Hoài Nam và Đoan Trang

Đượm sắc cúc vàng cợt THU phong
Vần thơ man mác ý XUÂN hồng
Chúc buổi trao duyên bừng nắng HẠ
Đời mãi không còn ngại tiết ĐÔNG

Môi ưœng màu son nét ngọc ngà
Má hồng xác pháo đượm hương hoa
Bách niên giai lão - mừng hai họ
Rể thaœo - dâu hiền - hiệp nhất gia

Đường lên hạnh phúc chân trời rộng
Neœo đến tương lai rợp nắng hồng
Nâng chung hợp cẩn - chàng vui dạ
Cạn chén giao bôi - thiếp thoœa lòng

Đặt chân qua ngưỡng cưœa tình yêu
Hai mái đầu xanh, mộng ước nhiều
ĐOAN TRANG e ấp thềm duyên mới
Say đắm HOÀI NAM nét mỹ miều.

Trang Lãng Tưœ

*

Tùng, Thông Ngại gì"
Tóc em cột được anh chưa"
Mà anh ghen mãi, khó ưa quá chừng!
Dẫu gì anh cũng Người Dưng
Mà em yêu lắm, chẳng mừng còn ghen"
Mẹ Cha tối lửa, tắt đèn
Không ai săn sóc vẫn rên một mình
Làm con, em chửa vẹn tình
Làm dâu, em đã bóng hình chia chung
Người khen "Xinh!", người chẳng cùng
Cây Si Nhựa xấu mà Tùng ngại sao"
Tình anh, em giữ ngọt ngào
Mạch Nha pha muối" Ôi chao khó dùng!
Nhé anh! Tự tại ung dung
Họ si mặc họ, chẳng chùng lòng em!!!

Á Nghi (27.3.2003)

*

Vì Đâu

Chỉ một mối tình sao chả xong
Cho nên phải chịu chết cả lòng
Ngẩng mặt nhìn trời đầy đọa thế
Hương thừa một chút cũng chẳng vương

Dập dìu phố thị trơ vơ quá
Dòng đời cuộn chảy mỗi mình ta
Đi tìm nửa mảnh tình đã mất
Người đây hồn gửi tận phương xa

KiếnAn

*

Về Theo Chiến Dịch

(Nhớ Chiến Dịch KTANLT Quân Đoàn 4 năm 1974)

Cần Thơ

Theo chân chiến dịch đi về
Tây đô lương lính mỏi mê sự đời
Ai che tay giấu nụ cười
Ta đi trong bước nổi trôi bình bồng
Ninh Kiều trưa nắng rực hồng
Băng trơ trống vắng - trên sông sóng đùa

Sóc Trăng

Vẫy tay tạm biệt Cần Thơ
Trên xe An Hữu ngẩn ngơ mắt nhìn
Ngã ba An Trạch cảnh tình
Cũng cây chen lá riêng mình đắn đo
Đất miền Nam dạ chi lo
Cây đa bến nước - con đò dọc ngang

Nhà Em

Phố công chức mười hai căn
Bến Lịch Hội Thượng rần rần tiếng xe
Em cười tan nỗi mỏi mê
Gió Sài Gòn vẫn xuôi về Sóc Trăng
Tình duyên là chuyện căn phần
Chiều nhìn mây trắng băn khoăn nỗi đời

thy lan thảo

*

Em, Một Loài Hoa Vô Thường

Tặng LTL

Giọt sương khuya hư aœo,
Vờn vờn những vấn vương,
Đóa tuyết liên hé nơœ mộng vô thường,
Loài dị thaœo đượm nồng đêm thiêm thiếp...

Này em,
Em là mây
là gió
hay là trăng
Là thạch thaœo hay loài Pansy tím,
Không!
Không là gì tất caœ trong ta
Nếu em không là hoa sen trắng,
Trắng tinh tinh ngát ngát hương nồng
Trên đỉnh mù tuyết phuœ băng đông,
Thuơœ ngàn năm - muôn lần - có một...

Này em,
Em là mơ hay là thực
Mà tình em như là lưœa cháy, mà như băng giá
Tình yêu em giáng hạ
Khiến lòng ta ngơ ngẩn lối đi về
Rồi ngật ngờ ôm ấp khối u mê...
Cũng từ buổi ấy
Đời không phẳng lặng!
Đường đi tới đã không còn suông seœ!
Nên em, một loài hoa vô thường tuy vẫn nơœ
Nhưng giấc mơ đã hóa ngút ngàn
Ta vào đời bằng kiếp đi hoang,
Như một keœ chăn cừu lạc loài trong sa mạc
Bao nhiêu năm...
Ngước nhìn trời cao với nỗi bàng hoàng ngơ ngác!

Này em,
Tình yêu lên ngôi...
Nhưng trái sầu đã rụng!
Hẹn ngàn năm nữa
Keœ chăn cừu này xin hứa...
Thôi ngu ngơ để không còn đaœo điên ước vọng!
Hẹn ngàn năm nữa...
Hoa tuyết liên,
và giấc mộng vô thường!

Joseph Kiên Trung

*

Nỗi Lòng Chinh Phụ

Thương người chiến sĩ VNCH, chiến sĩ đồng minh Hoa Kỳ - Anh - Úc đang chiến đấu ngày đêm “diệt ác trừ bạo” ơœ Iraq, tận diệt một chế độ độc tài, tàn ác và đã đem lại nền tự do cho xứ sơœ và dân chúng Iraq.

Sáng nao, sao nán lại đôi giờ
Màu son, chưa nhạt, lại mòn sao"
Ếch dạo bài ca đêm dệt áo,
Caœ soi trăng khuyết, cõi xa mờ.
Biếng chaœy tóc thề, theo bãi chiến,
Thẩn thơ dõi bước, thơœ thân chờ.
Đấy mà, đà mấy lần chinh chiến
Ngờ mai xum họp, bõ ngày mơ.

Trương Minh Hòa

*

Qua Tấm Kính Chiếu Hậu

Ta săn nhặt những maœnh thời gian cũ
Ghép thành tấm kính chiếu hậu vô tư
Soi rọi quá khứ
Đối ứng hiện tại tương lai:
Có những nét son nhạt nhòa tuổi treœ
Trên bức tranh thế hệ đương thời
In dấu chân người lính trận
Bước quân hành như còn âm động đâu đây.

Có chàng trai thích đóng vai cầu thuœ
Nhưng tài non và vô tích sự
Sút trái banh tình ngược gió
Không lọt lưới giai nhân thuœ thành.

Có ngày hôm nay
Những ông nội bà ngoại
Cố vươn lên làm tàng cây cổ thụ
Che nắng che mưa cho đàn cháu nhoœ.

Có một quê hương khổ đau
Mong màu xanh phuœ kín đồng cạn, ruộng sâu
Và tràn ngập thành phố
Thay màu máu đoœ tanh hôi.

Có một sân coœ thơ mộng
Cho cuộc chơi đạo hạnh gia phong tiếp nối
Với hàng hàng trai treœ đua tranh
Lớp lớp giai nhân thuœ thành xuất sắc
Đón bắt những đường banh tuyệt haœo.

Lưu Thái Dzo

*

Xứ Có Hai Mùa Xuân

Từ ngày
Đến
ơœ
Úc châu,
Tôi như
lạc giữa
hai màu sắc
Xuân.
Xuân châu Úc,
Xuân Việt Nam.
Nhựa deœo mai vàng,
Lộng giaœ
thành chân.
Quê người
mãi,
cứ
phân vân.
Xuân ơi,
Xuân
có buồn chăng"
tình đời!
Kỳ Nguyễn

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.