Hôm nay,  

Luật Pháp Việt Cộng

23/02/200400:00:00(Xem: 5756)
Mấy ngày qua dư luận chấn động với bản tin từ báo chí trong nước về vụ ông Lương Quốc Dũng 51 tuổi, phó chủ nhiệm Thể Dục Thể Thao nhờ tú bà dàn xếp để mua dâm một em bé 13 tuổi tại khách sạn Eden, Hà Nội vào cuối tháng 12 năm 2003. Vụ này bị đổ bể và vào giữa tháng 2 năm 2004, báo chí mới chính thức loan tải cho công chúng biết.
Cuối cùng tú bà Nga "chọi" ra đầu thú công an và mọi sự việc lần phơi bày ra ánh sáng. Thủ phạm yêu râu xanh bị tống giam và thú nhận tội lỗi. Đọc tin tức liên quan nội vụ, thấy có một số điều đáng suy gẫm.
Thứ nhất là đã có những cú phôn gọi gia đình nạn nhân để điều đình xin bãi nại. Điều này chứng tỏ nhiều người trong nước không phân biệt rõ giữa hình sự (criminal) và dân sự (civil). Vụ mua dâm với một em bé là vi phạm theo luật hình sự phải do nhà nước xử lý, còn chuyện tranh chấp về dân sự thì hai bên mới có thể thương thảo với nhau trong việc kiện tụng, đôi lúc không cần sự can thiệp của nhà cầm quyền.
Thứ hai là sự việc phó giám đốc công an Hà Nội phải đến làm việc với đảng ủy Thể dục thể thao trước khi có quyết định khởi tố cán bộ Lương Quốc Dũng nói lên một điều rất quan trọng là chế độ Cộng sản đã đặt Đảng lên trên Pháp luật. Như ở Hoa Kỳ và những quốc gia tiến bộ khác, việc đầu tiên là cảnh sát cứ còng tay cho vào khám bất kỳ người phạm luật là ai.
Sự việc này đã phổ biến trên báo chí truyền thông lan đi khắp thế giới cho nên Đảng không còn cách nào che dấu, gỡ tội chứ có rất nhiều trường hợp khác, người cộng sản đã âm thầm giải quyết nội bộ. Đây là một yếu tố chính để nạn độc tài tham nhũng tràn lan khắp nước, trở thành căn bệnh nan y tàn phá quốc gia Việt Nam. Trong mấy chục năm chiến tranh, cuối cùng miền Bắc đã chiếm miền Nam và để trả công cho hàng triệu cán bộ đảng viên, chế độ Hà nội đã cho lớp người này nhiều đặc quyền đặc lợi tại vùng đất miền Nam thua trận.

Đổi tiền, đánh tư sản, bắt đi kinh tế mới để chiếm nhà đất, bắt nộp vàng để tống ra biển đi tị nạn nước khác, cán bộ cộng sản trở thành giai cấp cầm quyền giàu có. Chưa hết, mấy chục năm sau, những người tị nạn an cư lạc nghiệp ở hải ngoại, gởi tiền về giúp thân nhân lên tới mấy tỉ đô la tiền tươi và đa số lại chạy vào túi của bọn cán bộ nên chúng càng giàu thêm nữa. Và khi có tiền, với một nền đạo đức suy đồi dựa trên chủ thuyết vô thần phi dân tộc, người cán bộ Việt cộng trở thành những kẻ ăn chơi dựa trên sự đau khổ của dân chúng. Trường hợp Lương Quốc Dũng là một thí dụ rõ nét nhất. Còn biết bao nhiêu vụ khác nữa mà báo chí không thể kể.
Thứ ba là đọc một đoạn trích trong bộ luật hình sự của cái gọi là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam như sau: "Điều 112 về tội hiếp dâm trẻ em- có dấu hiệu là dùng việc giao cấu ngoài ý muốn của nạn nhân, hình phạt 7-15 năm tù. Điều 114 tội cưỡng dâm trẻ em- có dấu hiệu là buộc trẻ em đang lệ thuộc mình phải miễn cưỡng giao cấu, hình phạt 6 tháng- 5 năm. Điều 115 tội giao cấu với trẻ em- dấu hiệu là quan hệ tình dục thuận tình tự nguyện với trẻ em, hình phạt theo khỏan 1 là 1-5 năm tù."
Bộ luật của Việt cộng đã phân biệt hiếp dâm trẻ em và cưỡng dâm trẻ em (13 đến 16 tuổi) khác nhau. Trên thực tế hai thứ không khác nhau. Chưa hết, họ còn đưa ra một loại là có sự tự nguyện của trẻ em. Điều này không hợp lý vì đã gọi là trẻ em thì là lứa tuổi ngây thơ nên dùng biện pháp hăm dọa hay dụ dỗ hay một cách nào khác để chúng tự nguyện đều giống nhau. Làm sao quan tòa biết được lọai nào để xử. Xã hội đã cấm đoán chuyện làm tình với trẻ em thì cứ trừng phạt tội này. Còn nếu có thêm những hành vi như bắt cóc, đánh đập, hăm dọa thì truy tố thêm các tội này nữa.
Tội thứ hai điều 114 lại có vẻ bằng hoặc nhẹ hơn tội thứ ba điều 115.
Một bộ luật hình sự của một nước rất quan trọng vì ảnh hưởng tới tất cả mọi người. Nó cũng là thước đo biểu hiện nhiều mặt của xã hội. Khi mà Đảng đã đặt lên trên luật pháp như điều số 4 của hiến pháp Việt cộng thì dẫn chứng điều luật này điều luật kia chỉ là trò vô nghĩa.
San Jose 20-2-04

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON - Kế hoạch “Medicare for All” của nghị sĩ Elizabeth Warren tranh cử TT đại diện của đảng DC được chờ đợi từ lâu, dự định sẽ làm tăng chi tiêu công $20,500 tỉ.
WASHINGTON - Số việc làm được tạo ra trong tháng 10 là 128,000, xác nhận tiềm năng phát triển kinh tế tai Hoa Kỳ đang là vững mạnh.
WASHINGTON - 38% cử tri tin cậy ông Trump làm TT, là “thấp ổn định” theo thăm dò ABC mới nhất.
Cựu Dân Biểu Beto O'Rourke của Texas tuyên bố rằng ông sẽ rời khỏi cuộc đua tổng thống, kết thúc một chiến dịch mà ông đã đấu tranh trong nhiều tháng để giành lại năng lượng của ứng cử viên Thượng viện 2018 nổi lên của mình trên một sân khấu quốc gia đầy cá tính lớn và các nhà vô địch tự do khác.
Đã 5 năm qua, chùa Diệu Pháp (ở đường Nơ Trang Long, phường 13, quận Bình Thạnh, Sài Gòn) đã nhiều lần gửi đơn cầu cứu chính quyền vì bị những ngưới bán chim, cá, rùa... phóng sinh gây mất vệ sinh và an ninh trật tự nơi đây và càng nhếch nhác, xô bồ vào mỗi dịp lễ lớn,
Kết quả kinh doanh năm nay của Công viên nước Đầm Sen thể hiện rõ rệt tính mùa vụ là đạt cao điểm vào quý II và giảm dần vào cuối năm
Hai nhà Facebookers đã bị tòa án CSVN kết án tù chỉ vì “những bài viết trên mạng chỉ trích chế độ,”
2 người mà công an Hà Tĩnh nói là có liên quan đến vụ 39 người chết trong thùng đông lạnh của xe tải tại Anh đã bị khởi tố
BIÊN HÒA, VN -- Cơ quan USAID của Mỹ đã viện trợ 183 triệu đô la để dọn dẹp ô nhiễm thuốc độc dioxin thời chiến tranh Việt Nam còn lại tại khu vực phi trường Biên Hòa
VIỆT NAM -- Du khách đến VN trong tháng 10 lên tới 1.6 triệu người là cao nhất từ trước tới nay tính theo tháng mà trong đó du khách TQ là nhiều nhất


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.