Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

19/01/200400:00:00(Xem: 5059)
Hỏi (Bà Phạm T.T.A.): Tôi lập gia đình cách đây gần 16 năm, nhưng chúng tôi không có con với nhau, cuối cùng chúng tôi đã đồng ý ly dị vào năm 1994.
Sau đó tôi có quen biết với một người bạn và đã quyết định sống chung với nhau. Chúng tôi đã chính thức sống chung với nhau không hôn thú kể từ năm 1997 và đã có hai bé gái, 5 và 3 tuổi.
Khi đến sống chung với người chồng không hôn thú này của tôi, ông ta đã có sẵn căn nhà cũ. Sau khi hạ sinh bé gái đầu lòng chúng tôi quyết định bán căn nhà đó và mua lại một căn khác gần trường tiểu học hơn, để sau này tiện cho cháu đi học. Số tiền bán căn nhà cũ cũng vừa đủ để mua lại căn nhà mới chúng tôi chỉ thiếu tiền thuế con niêm. Tôi đã rút $5000 để phụ với chồng tôi trong việc trả thuế con niêm cho chính phủ và ông ta đã để tôi đứng tên trong căn nhà vì nghĩ rằng chúng tôi sẽ có một quan hệ suốt đời.
Vì có con nhỏ nên tôi không thể tiếp tục công việc Full-time của tôi nữa mà chỉ ở nhà chăm sóc cho con và lo lắng công việc nhà, đợi đến lúc cháu khôn lớn sẽ trở lại làm việc toàn thời.
Tuy nhiên, vào năm 2001, chúng tôi lại có thêm một bé gái, cháu hiện giờ được 3 tuổi. Vì quá bận rộn chăm sóc cho hai cháu, tôi không còn nghĩ đến việc trở lại làm việc nữa. Thế là tôi hoàn toàn tùy thuộc vào tiền trợ cấp của chính phủ.
Riêng chồng tôi, kể từ ngày dọn về nhà mới, ông ta cũng lãnh tiền trợ cấp của chính phủ, thỉnh thoảng chỉ đi làm part-time.
Kể từ lúc có bé gái thứ hai, chồng tôi đã không còn phụ giúp cho tôi như xưa. Ông ta tỏ ra lạnh nhạt. Cách đầy chừng 5 tháng chúng tôi đã gây gỗ nhau, cuối cùng ông ta yêu cầu tôi nên dọn ra sống riêng với hai con. Dĩ nhiên là tôi không đồng ý.
Thế là đời sốâng càng tẻ nhạt hơn, chúng tôi xem nhau như người xa lạ mặc dầu sống cùng nhà. Cuối cùng tôi đã dọn ra ở riêng vào trước mùa Giáng Sinh 2003.
Xin luật sư cho biết là tôi có thể nộp đơn xin chia tài sản liên hệ đến căn nhà mà người chồng đã trả toàn bộ số tiền mua hay không. Khi dọn ra ở riêng, ông ta nói là sẽ hoàn lại $5,000 tiền thuế con niêm mà tôi đã đưa cho ông vào lúc mua căn nhà đó.
Trả lời: Trong vụ Hogg kiện Roberts [2003] SASC 410. Trong vụ đó, bà Roberts và ông Hogg đã sống ngoại hôn với nhau từ cuối năm 1994 đến khoảng tháng 5 năm 2000. Họ có với nhau 2 đứa con. Sau khi ly thân bà Robert đã kiện ông Hogg theo sự quy định của “Đạo Luật về Quan Hệ Ngoại Hôn” (the De Facto Relationship Act) [SA] để xin án lệnh là căn nhà mà 2 người cùng đứng tên tại vùng Goolwa North, phải bán, và số tiền sẽ được chia đều cho 2 người, và rằng ông Hogg phải trả tiền cấp dưỡng cho 2 đứa bé, và yêu cầu ông Hogg phải trả tiền trong thời gian chiếm ngụ căn nhà.
Mr Hogg phản đối về sự khiếu kiện này. Ông ta khiếu nại đòi bà Roberts phải trả lại tiền cho ông về sự thua lỗ trong việc điều hành công ty hùn vốn làm ăn chung về việc đóng thuyền.
Tuy nhiên, Tòa đã đưa ra phán quyết rằng ông Hogg phải trả cho bà Roberts $56,000, ngược lại bà Roberts phải sang lại phần của bà trong căn nhà cho ông Hogg. Căn nhà trị giá chừng $140,000. Ông Hogg bèn kháng án.
Theo sự quy định của Đạo Luật, khi quyết định vấn đề chia tài sản Tòa phải suy xét đến: 1) sự đóng góp tài chánh trực tiếp hoặc gián tiếp của các bên đương sự, 2) sự đóng góp về tư cách làm cha hoặc mẹ, hoặc các công việc nhà; 3) và bất cứ sự thỏa thuận nào về sự sống chung; 4) cùng những vấn đề liên hệ khác.

Các điều kiện này có thể khác biệt tùy trường hợp và tùy theo tiểu bang, tuy nhiên, sự quy định chung dường như không khác biệt nhau lắm.
Vào lúc kháng án, ông Hogg đã không đưa ra bất cứ một luận cứ nào để có thể thuyết phục được rằng tòa đã sai lầm khi đưa ra phán quyết rằng ông ta phải trả cho bà Roberts $56,000.
Các bên đương sự đã sống ngoại hôn và có với nhau 2 đứa con, sinh năm 1995 và 1997.
Trong suốt thời gian sống chung bà Roberts đã không đi làm việc và chỉ nhận tiền trợ cấp xã hội. Bà ta đã xử dụng toàn bộ thời gian để chăm sóc cho 2 con và chăm sóc cho ông Hogg.
Khi 2 người gặp nhau, ông Hogg là một cảnh sát, ông đã mua một căn nhà tại Kanmantoo vào năm 1994 với giá $45,000. Khoảng năm 1995, ông xin hưu trí và đã nhận được một khoản tiền là $113,000. Ông đã dùng $70,000 để trả hết nợ căn nhà này. Ông đã bỏ ra chừng $30,000 để mở thương nghiệp đóng thuyền. Riêng bà Roberts cũng đã mượn chừng $4,000 để tu sửa căn nhà này.
Vào năm 1999, họ đã bán căn nhà này $113,000 để mua lại căn nhà hiện đang tranh cãi với giá là $118,000. Ông Hogg đã đồng ý cho bà Roberts đứng tên chung vì không nghĩ rằng quan hệ của họ có ngày sẽ gãy đổ.
Tòa đã cho rằng bà Roberts đã đóng góp trong việc sửa sang vườn tược làm cho giá trị của căn nhà ở Kanmantoo lên giá. Bà đã mượn khoản tiền $4,000 để tu sửa vườn tược cho tài sản đó.
Đồng thời bà cũng đã góp phần để trả phụ vào khoản tiền sai biệt khi bán căn nhà cũ để mua lại căn nhà mới với gía cao hơn chút đỉnh. Vào lúc xét xử vụ kiện này, năm 2003, căn nhà này trị giá $140,000. Không có bằng chứng nào cho thấy thương nghiệp đóng thuyền mang lại được lợi tức nào.
Tòa xét rằng ông Hogg đã đóng góp hầu hết tiền bạc để mua căn nhà đó, và bà Roberts chỉ đóng góp một phần nhỏ qua việc sửa chữa vườn tược của căn nhà cũ làm cho căn nhà cũ tăng giá khi bán.
Cả hai bên đương sự cùng lãnh tiền trợ cấp của chính phủ suốt trong thời gian sống chung, và tòa đã cho rằng hai bên đóng góp ngang nhau vào việc chi phí cho gia đình. Các vấn đề liên hệ khác để suy xét là vấn đề đóng góp tài chánh vào lúc khởi sự việc sống chung. Về việc này bà Roberts đã không đóng góp tiền bạc gì cả khi bắt đầu đến sống chung với ông Hogg. Bà chỉ chăm sóc 2 bé kể từ khi ly thân. Tòa đã cho rằng suốt trong thời gian sống chung bà Roberts đã góp phần trong việc chăm sóc nhà cửa và con cái, tuy nhiên, tòa đã cho rằng điều này cũng khó đánh giá vì bà Roberts đã nhận tiền trợ cấp của chính phủ suốt trong thời gian sống chung đó.
Ông Hogg đã tranh cãi và cho rằng việc bà Roberts tu sửa vườn tược cũng chẳng làm cho giá trị của tài sản tăng thêm chút nào.
Cuối cùng Tòa đã đồng ý với việc kháng án của ông và hạ giảm số tiền $56,000 phải trả cho bà Roberts xuống còn $40,000.
Dựa vào phán quyết vừa trưng dẫn bà có thể thấy được rằng việc nộp đơn xin tòa phân chia tài sản mà bà đã nêu trong thư là một việc mà bà cần phải làm. Mặc dầu vào lúc khởi đầu của cuộc sống ngoại hôn này bà đã không đóng góp tài chánh nào đáng kể trong việc tạo mãi tài sản đó.
Nếu bà cư ngụ tại tiểu bang NSW thì thủ tục này sẽ phải được khởi động tại Tối cao Pháp Viện của tiểu Bang.
Nếu bà còn thắc mắc điều gì xin vui lòng gọi điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.