Hôm nay,  

Mùa Noel

26/12/200500:00:00(Xem: 6045)
tn_12262005_4

Bảo Phương


BÉ VIẾT VĂN VIỆT: BÀI DỰ THI SỐ 231

Mọi người đang nao nức đón đêm Noel. Từ ngoài đường phố tấp nập xe cộ, mọi người kéo nhau sắm sửa để chuẩn bị tưng bừng cho đêm lễ quan trọng này. Còn ban đêm, em thấy đẹp làm sao,vì mọi nhà đều trang hoàng nhiều dãy đèn màu, mỗi nhà mỗi kiểu, mỗi vẻ. Đèn từ trên mái thả giòng xuống, những con hươu con nai, những người tuyết giăng đèn sáng rực trong nhiều sân nhà, tỏa sáng những hình ảnh rực rỡ của ngày lễ Giáng Sinh. Đâu đâu cũng nghe những bản nhạc vang vang ca tụng ngày lễ Giáng Sinh. Lòng em nô nức không kém, vì chắc chắn em sẽ được những món quà đặt trong chiếc vớ len mầu đỏ, và ông già Santa Clause, mà mình thường gọi là ông già Noel, sẽ chui từ ống máng xuống bỏ vào.

Trong nhà, mẹ em trang hoàng cây thông xanh với nhiều màu sắc đỏ chói, khéo léo với những dây đèn và quả châu lóng lánh. Cả nhà ai cũng mặc áo quần mới tinh để đi lễ nhà thờ nghe trình diễn nhạc Thánh Ca vào lúc 11:00 giờ đêm và dự lễ đúng lúc 12:00 giờ đêm. Em nhìn thấy mọi người trong ca đoàn mặc đồng phục thật đẹp, tiếng hát của ca đoàn cao vút như tiếng hát của những Thiên Thần. Năm nào cũng vậy, ca đoàn thường hát bằng hai thứ tiếng Mỹ và Việt. Em ngồi nghe một cách say mê thích thú và cùng với mọi người vỗ tay tán thưởng sau mỗi bản hát dứt. Bên trong nhà thờ chật ních người, không còn một chỗ đứng. Trong lúc ở ngoài trời vô cùng lạnh lẽo thì bên trong nhà thờ, ấm áp hơi người. Đúng 12:00 giờ khuya, tiếng chuông nhà thờ đổ liên hồi, thánh lễ bắt đầu. Mọi người đều im lặng để nguyện cầu. Trong giờ phút linh thiêng đó, em nguyện cầu cho gia đình em, cho mọi người và cho đất nước của em. Em cũng không quên cầu xin Chúa hãy đoái thương tới những người bất hạnh, thiếu may mắn hơn em. Đó là những người không nhà cửa, sống ở ngoài đường và lúc này, không tìm đâu ra được một ngọn lửa sưởi ấm. Em cầu xin cho những bạn thiếu nhi nhỏ ở những nước nghèo mà em vẫn thường thấy chiếu trên ti-vi, các bạn nhỏ mồ côi, đói khổ, thiếu ăn thiếu mặc. Và em nghĩ tới những người lính Mỹ xa nhà, những người lính

đang ở đầu tên mũi đạn ở tận Irag xa xôi… Em cảm thấy em quá may mắn được sống trong một đất nước thanh bình, được hưởng mọi tiện nghi của đời sống, và đêm Giáng Sinh được cùng gia đình dự thánh lễ trong mái nhà thờ thân yêu.

Sau khi đi nhà thờ về, em được mẹ pha cho một ly sữa nóng. Uống xong ly sữa thì mẹ bảo em phải đi ngủ.

Trước khi đi vào giấc ngủ yên lành, em không quên cầu chúc mọi người được hưởng một mùa Lễ thật vui tươi và an bình, trong đó, mọi người biết thương yêu nhau. Trong tâm hồn em vang vọng câu: "Vinh danh Thiên Chúa trên Trời, Bình An dưới thế cho người lòng ngay…"

Vincent Bảo Phương

Mùa Giáng Sinh năm 2005.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi gác nhà Bank cho đến ngày về hưu năm ngoái (2018) là hơn 19 năm. Chỉ gác duy nhất Bank of America thôi, có mang súng! Một đoạn đường khá dài và cũng lắm kỷ niệm vui buồn
Dạ, xe do Ba của con thuê để đón tụi con từ phi trường đang dừng chờ đèn đỏ, bỗng nhiên công an, cảnh sát giao thông ra dấu cho xe của tụi con tấp vào bờ. Tụi con – và cả hơn mười chiếc xe khác – chờ hơn nửa tiếng đồng hồ mà chẳng ai cho biết là tài xế phạm lỗi gì! Bây giờ anh Tân đang cãi nhau với công an, cảnh sát
TS Vũ Thu Hương, Trưởng khoa Giáo dục Đại học Sư phạm Hà Nội nêu kết quả điều tra của Tổ chức Nhân đạo Quốc tế, đưa ra kết quả cho thấy số trẻ em bị xâm hại (sờ mó, sàm sỡ) ở Hà Nội chiếm 78.1%, tính ra “Cứ 10 trẻ ở Hà Nội thì có 8 em bị xâm hại tình dục”.
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn... Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng! Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc Từ giã mẹ hiền sang xứ "lạ" làm dâu Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đại đội 17 - khóa 25 SVSQ trừ bị Thủ Đức của chúng tôi vào tháng 11/1967, là nhân chứng tận mắt ngày xây Nghĩa trang quân đội Biên Hòa và 8 năm sau, tức ngày 30/4/1975 số người sống sót sau cuộc chiến của toán dàn chào nầy, cùng toàn dân miền Nam chứng kiến sự kết thúc của Nghĩa trang đó.
Kính trọng và ưu ái thắp ngọn bạch lạp buổi tối cho ngày 30 tháng tư năm 1975 để tưởng nhớ, để cảm ơn những anh hùng tử sĩ hy sinh cho cuộc chiến Quốc Cộng sau vĩ tuyến 17 và cho nửa triệu thuyền nhân Việt chết trên biển tìm tự do.
Đêm nay ở phương trời xa xăm cũ biết trời có mưa không? Đêm nay trong vòng rào tù ngục có bao nhiêu kẻ (chợt) thức giấc giữa đêm trường nằm mong chờ khắc khoải trong đói lạnh một tiếng súng mơ hồ? Và đêm qua – ở nơi đây – ai có bạc đầu không?
Nhân Ngày ANZAC Day 25/4/2019 Do Ca Nhạc Sĩ Bích Ngọc & Thái Nguyên - Hội Duy Trì & Phát Triển Văn Hóa / Culture Preservation & Development Club - “Cp&Dc” Tổ Chức
Ông Đào Tăng Đĩnh, sinh năm 1923, vào thời kỳ Việt Nam bị Pháp đô hộ. Ông lớn lên trong thời kỳ các đảng phái và phe nhóm quốc gia lẫn cộng sản đứng lên khởi nghĩa chống Pháp
Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.