Hôm nay,  

Tân Niên

31/01/200400:00:00(Xem: 3690)
Phú Lâm

Hôm nay trời thiệt là trong sáng. Thật đúng là một buổi sáng mùa xuân.
Hạ Đông còn gió lạnh lùng còn mây vuơng vấn. Sao hôm nay bổng dưng trời sáng bừng lên" Ah!!! Chứ không phải bây giờ là mùa xuân"
Trời hồng hồng sáng trong trong.. vài khe nắng ngoài song
Cảnh đẹp trời thơ làm cho nguời mơ màng luyến ái, như cô Thu nhà ta. Và anh chàng Khải.
Sáng nay Tuấn đi làm một mình. Ai cũng ngạc nhiên vì Tuấn Khải ở chung đi làm đi chung. Thanh hỏi:
- Ủa. Bộ cha Khải còn nghỉ Tết hả. Xời ơi ở đây chớ bộ còn như hồi xưa đâu mà bửa nay ra giêng rồi còn chưa chịu vô làm"
Tuấn cuời:
- Ôi giời ơi. Chả biết gì à" Dở thế" Tuởng các chị lanh chanh thế kia thì phải nhìn thấy chứ.
Kim nói:
- Thấy cái “rì"”
Tuấn còn làm bộ kéo dài thời gian:
- Thấy cái Thu và chàng Khải nhà ta chứ thấy gì. Hai nguời...
Tuấn chưa dứt câu Láng đã
- Tui hiểu rồi. Khải chưa vô Thu cũng chưa vô tức là hai nguời cùng chưa dô
Thanh háy Láng:
- Lãng dang.
Trang can:
- Nì nì cho em can. Mới đầu năm đừng nên xài mấy danh từ kỳ cục đó nghe dô diên quạ.
Vừa lúc đó Khải và Thu buớc vô cửa. Trang bèn lên tiếng :
- Aaaa chào anh chị mạnh giỏi. Nghe em làm thơ này
Nồng đuợm huơng lòng mây tóc bay
Chúc cho duyên ấy chẵng hề phai
Én liệng lầu không mành tuơng rũ
Hái lộc đầu xuân thấy má hây...
...rợn chưa
Tuấn khen nức nở:
-Chu choa ơi. Sao ém tài lâu thế. Sao dấu nghề kỷ thế" Tiệm ta có thi sỹ lơ tơ mơ...
Vinh nói:
- Cha, Trang làm thơ hồi nào mà hay quá vậy
Khải bật cuời :
- Hì hì hì... cúng hỉ phạt chồi cảm ơn quí vị cảm ơn quí vị. Có chuyện gì mà cả tiệm rộn ràng thế kia"
Chị Ngà nói:
- Tụi nó nói xấu hai đứa bây chớ có chiện gì lạ đâu.
Thu nói:


- Tụi em có chuyện gì mà nói xấu. Bữa nay đi thăm bà con.
Vừa nói Thu vừa móc trong bịt đưa tận tay mỗi nguời hai trái quít màu đỏ tuơi vừa đưa vừa nói;
- Chúc chị chúc anh nhiều may mắn sức khỏe dồi dào
Chị Ngà đưa tay đón lấy nói:
- Cám ơn. Chúc tui sức khỏe dồi dào khách vô ào ào là đủ rồi.Ờ hỏi thiệt nghe, mà sao cho hai trái quít"
Thu chưa kịp trả lời Láng nói chen:
- Em biết em biết. Theo nguời Tàu thì ngày Tết cho món gì cũng phải có đôi. Tại sao hổng cho cam mà cho quít" tại vì quít thì ngọt ngào hơn trái cam lại đỏ hơn cam, màu đỏ tuợng trưng cho sự may mắn. Có nguời kèm theo hai cái bánh thí dụ như bánh thửng, là loại bánh có tai bèo nở bung ra, hay hai cái bánh bò cũng là loại nuớng thì nở thì vung thì phình lên. Những món quà tuợng trưng không mắc tiền mà có đầy đủ ý nghĩa. Còn trong nhà nếu có treo chử Phuớc thì nên treo nguợc vì chữ Phuớc khi dòm nguợc nó giống như tách rời ra thành hai chử, theo cách phát âm giống như phuớc đi trở vô mình tức là mình đặng phuớc.
Kim vổ tay:
- Hay quá hay quá. Nào tới giờ em có biết đâu. Ờ còn vụ dĩa trái cây tứ quả ngủ quả gì đó, năm ngoái chị Thanh chưng dĩa Cầu Vừa Đủ Xài Nhà Giàu, năm nay có đủ vậy hông"
Thanh nói:
- Hông. Năm nay tui chưng cách khác. Hổng kiếm đâu ra trái mãn cầu,trái nhàu già cũng .. thất mùa, tui mua chùm chôm chôm.
Chị Ngà liếc qua, hỏi:
- Ủa. Sao có vụ chôm chôm" Nhỏ nầy ưa ra kiểu lạ...
Thanh nói:
- Có gì đâu mà lạ chị. Mình tỳ theo hoàn cảnh, năm nay em thấy rỏ rồi. Em làm hổng lại nhỏ Thu nên em không Cầu nữa mà em Chôm . Dĩa trái cây của em là Chôm Vừa Đủ Xài.
Kim cuời ngất;
- Hết nói nổi bà nầy rồi. Hết ý.
Phú Lâm
01 – 30 -04

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.