Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

27/04/200200:00:00(Xem: 7204)
Bơœi Thằng Vịt Cộng Nên Gàn

Bà con chẳng baœo đưá Nam Man,
Tánh nó hiền như... Phật Tích Lan.
Chúng bạn lỡ hơn, thua chẳng giận,
Anh em dù ức hiếp, không than.
Gần xa rất chịu y hiền hậu,
Lớn nhoœ luôn thương nó dịu dàng.
Chỉ tội nó không ưa Vịt Cộng,
Cho nên nó cứ phaœi gàn gàn...


Đứa Nam Man Sẽ Truy Lùng

Chà, chà, mấy cái tụi nằm vùng,
Dám ló mặt ra để phaœn thùng...
Chẳng sợ em mang hèo tập kích,
Không ghê tớ vác gậy truy lùng.
Mê quyền, mê tước làm trò nhaœm,
Hám lợi, hám danh lý sự cùn.
Đéo mẹ tự biên rồi tự diễn,
Rồi cho... lòng vaœ giống lòng sung.


Em Xé "Mồm Kia"
Phong phanh nghe đâu có buổi đại hội của dân tỵ nạn sắp diễn ra mà ban tổ chức thì hổng biết ăn phải bả của ai, hay bị ai giật dây, cứ nhất định lắc đầu hổng chịu chào cờ, hổng thèm mặc niệm, làm đứa Nam Man nổi sùng, tung hèo đi một đường đả cẩu bổng mà thành bài viết này...

"Lễ hội" gì đâu lạ vậy cà,
Em nghe... em bắt nổi sùng đa.


Không màn mặc niệm không truy điệu,
Chẳng vụ chào cờ, chẳng quốc ca.
Chắc để "vừa lòng" "quan khách" hỉ
Hay cho "đúng cách" "lễ nghi" à.
Em mà biết "mụ" nào đề xướng...
Em xé "mồm kia" nó tét ra.


Con Cháu Hai Bà "Khôn Khéo" Quá
Nhân đọc bài "Vài suy tư về Hội Phụ Nữ Việt Nam Liên Bang Úc Châu" do bác Hữu Nguyên viết (SGT 255, tr.15) nên đứa Nam Man có bài bốc thơm con cháu hai bà...

Nghe đồn "lễ kyœ niệm" Hai Bà,
Được tính đâu từ lúc nẫm a.
Thiệt đáng khen ai người... "liệu trước",
Càng nên nể họ keœ... "lo xa".
Xem chừng "thuận tiện" ghê đi chớ,
Nghĩ cũng "êm xuôi" lắm đấy mà.
Caœ hội... toàn là "dân trí thức"...
Đâu ai dám chẳng "nể nang" cà.

Đâu ai dám chẳng "nể nang" cà,
Bơœi vậy nên em mới "bốc" đa.
Keœo tụi xấu mồm vô chế giễu,
Rồi thằng thối miệng lại gièm pha.
"Công lao" các chị... nên khen thươœng,
"Dụng ý" nhiều cô... phaœi ngợi ca.
Con cháu hai bà "khôn khéo" quá,
Mần gì... cũng "liệu trước", "lo xa".

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã mơ hồ, viển vông và hão huyền khi tránh đương đầu với Trung Cộng ở bãi Tư Chính, Trường Sa.
Năm ấy, sau khi pháo giao thừa tắt lịm, không gian trở laị tịch mịch vô cùng, lúc ấy trong nhà bảo sanh có một người mẹ đau bụng chuyển dạ.
Xem hát cải lương miễn phí? Chuyện này chỉ xảy ra tại Sài Gòn…
Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg, Cơ quan Contractors State License Board, và Dehli Center kính mời quý vị tham dự buổi Hội thảo miễn phí với đề tài Giúp Cao Niên Ngăn Ngừa Nguy Cơ Bị Lừa Gạt.
Trong giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh khoảng 1958 có Mục Hoa Hàm Tiếu. Đây là “Trang Thơ” dành cho những người mới tập làm thơ, hay nói đúng hơn là trang thơ thiếu nhi. Ở đây, tôi đã đọc những bài thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, lúc này Trần Tuấn Kiệt 19 tuổi.
Tại các cơ sở thương mại mà đặc biệt là nhà hàng và tiệm Nail khắp Hoa Kỳ, thường thấy có trưng bảng thông báo “We reserve the right to refuse service to anyone” (tạm dịch: “Chúng tôi dành quyền từ chối phục vụ bất kỳ người nào”).
Mưa bay Trên Ngọn Tình Sầu Vì thơ dỡ mộng công hầu áo xanh
Lâu lắm rồi tôi có viết một bài với chủ đề "Người máy có biết yêu không?". Trong bài viết tôi đặt vấn đề xoay quanh câu hỏi làm sao người máy có được cảm xúc như con người, khi tôi nhìn thấy sự tiến bộ kỳ diệu của người máy.
Kế hoạch tổ chức Ngày Diễn Hành Tết 2020 đã bắt đầu thành hình. Năm nay, ngày diễn hành sẽ vào ngày thứ bảy, 25 tháng 1 năm 2020, bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 11:30 giờ trưa, nhằm ngày Mồng Một Tết năm Canh Tý.
Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.