Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

4/27/200200:00:00(View: 7249)
Bơœi Thằng Vịt Cộng Nên Gàn

Bà con chẳng baœo đưá Nam Man,
Tánh nó hiền như... Phật Tích Lan.
Chúng bạn lỡ hơn, thua chẳng giận,
Anh em dù ức hiếp, không than.
Gần xa rất chịu y hiền hậu,
Lớn nhoœ luôn thương nó dịu dàng.
Chỉ tội nó không ưa Vịt Cộng,
Cho nên nó cứ phaœi gàn gàn...


Đứa Nam Man Sẽ Truy Lùng

Chà, chà, mấy cái tụi nằm vùng,
Dám ló mặt ra để phaœn thùng...
Chẳng sợ em mang hèo tập kích,
Không ghê tớ vác gậy truy lùng.
Mê quyền, mê tước làm trò nhaœm,
Hám lợi, hám danh lý sự cùn.
Đéo mẹ tự biên rồi tự diễn,
Rồi cho... lòng vaœ giống lòng sung.


Em Xé "Mồm Kia"
Phong phanh nghe đâu có buổi đại hội của dân tỵ nạn sắp diễn ra mà ban tổ chức thì hổng biết ăn phải bả của ai, hay bị ai giật dây, cứ nhất định lắc đầu hổng chịu chào cờ, hổng thèm mặc niệm, làm đứa Nam Man nổi sùng, tung hèo đi một đường đả cẩu bổng mà thành bài viết này...

"Lễ hội" gì đâu lạ vậy cà,
Em nghe... em bắt nổi sùng đa.


Không màn mặc niệm không truy điệu,
Chẳng vụ chào cờ, chẳng quốc ca.
Chắc để "vừa lòng" "quan khách" hỉ
Hay cho "đúng cách" "lễ nghi" à.
Em mà biết "mụ" nào đề xướng...
Em xé "mồm kia" nó tét ra.


Con Cháu Hai Bà "Khôn Khéo" Quá
Nhân đọc bài "Vài suy tư về Hội Phụ Nữ Việt Nam Liên Bang Úc Châu" do bác Hữu Nguyên viết (SGT 255, tr.15) nên đứa Nam Man có bài bốc thơm con cháu hai bà...

Nghe đồn "lễ kyœ niệm" Hai Bà,
Được tính đâu từ lúc nẫm a.
Thiệt đáng khen ai người... "liệu trước",
Càng nên nể họ keœ... "lo xa".
Xem chừng "thuận tiện" ghê đi chớ,
Nghĩ cũng "êm xuôi" lắm đấy mà.
Caœ hội... toàn là "dân trí thức"...
Đâu ai dám chẳng "nể nang" cà.

Đâu ai dám chẳng "nể nang" cà,
Bơœi vậy nên em mới "bốc" đa.
Keœo tụi xấu mồm vô chế giễu,
Rồi thằng thối miệng lại gièm pha.
"Công lao" các chị... nên khen thươœng,
"Dụng ý" nhiều cô... phaœi ngợi ca.
Con cháu hai bà "khôn khéo" quá,
Mần gì... cũng "liệu trước", "lo xa".

Nam Man

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Blogger Nguyễn Quốc Đức Vượng đã bị công an CSVN bắt giữ chỉ vì các bài đăng trên Facebook cá nhân
Anaheim (Bình Sa)- - Tại nhà hàng Golden Sea Restaurant, 9802 Katella Ave., Anaheim, CA 92804, vào lúc 6 giờ chiều Thứ Sáu ngày 4 Tháng 10 năm 2019, Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa do các Hậu Duệ QLVNCH thành lập trong đó có BS.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Thằng Bryan cầm miếng sườn nướng thơm phức dứ dứ trước mặt tôi: - Ăn đi bạn, ngon lắm!
Bắt đầu quan ngại rồi… xuất cảng rau quả giảm trong năm nay.
Tháng rồi tôi tìm ra một cái nhà trọ rẻ không ngờ, giá chỉ 10.000 kips mỗi đêm (khoảng một US dollar) thôi, nơi bản làng của người Khơ Mú – ở Thượng Lào. Tất nhiên là không có giường nệm, bàn ghế, điện nước gì ráo – ngoài một cái đèn dầu hột vịt tù mù.
Hồng hạc là tên của loài chim lội nước thuộc họ Phoenicopteridae, thường có thói quen sống từng đàn. Bahamas là một quốc đảo ở vùng biển Caribe, nơi tập trung rất nhiều chim hồng hạc. Loài chim nầy cũng là biểu tượng của đảo quốc Bahamas.
Tết Trung Thu là một lễ hội truyền thống của Người Việt Nam. Đây là lần thứ mười hai, Ban Giám Đốc Công ty Capital Commercial Properties, Inc. tổ chức Lễ Hội TrungThu, từ 12 giờ trưa đến 5 giờ chiều trong Trung tâm Thương Mãi Eden, Falls Church, Virginia.
Cuộc chiến vì dân chủ tự do của người dân Hồng Kông không có dấu hiệu suy yếu bất kể bị cảnh sát bạo lực đàn áp trong nhiều tháng qua, và cũng bất kể không được ủng hộ chính thức từ các cơ chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc và các quốc gia siêu cường như Mỹ, Nhật, Anh…
Ủy ban Nobel loan báo: công trình của 3 vị thắng giải Nobel 2019 Y Học là khám phá mới về cách tế bào cảm nhận và thích ứng với sự hiện hữu của dưỡng khí oxygen.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.