Hôm nay,  

Đường Thi

28/06/200300:00:00(Xem: 13151)
BÀI XƯỚNG: DUYÊN MÂY NƯỚC
Sơn Khê
Mây nước thì thầm buông thả thơ
Trao tình bát ngát buổi ban sơ
Mây thanh lãng đãng đan làn tóc
Nước bạc lăn tăn dệt lọn tơ
Ấm áp về đêm trong trăng tỏ
Êm đềm ban sáng dưới sương mờ
Hai bờ lộng lẫy chung chăn gối
Tình đấy người đây vẫn mộng mơ.

Tình đấy người đây vẫn mộng mơ
Phong tao một thú dệt đường tơ
Tình sông lộng lẫy bên rừng đợi
Nghĩa biển bao la dưới núi chờ
Thánh thót yến oanh giao điệu nhạc
Du dương viên hạc kết vần thơ
Thời gian chẳng thể vơi lòng nhớ
Tri kỷ đồng thanh thật bất ngờ.


Sơn Khê
BÀI HỌA: TÌNH ĐƠN SƠ
Ngọc Anh
Em đã cùng anh như khách thơ
Chung vai một gánh mộng đơn sơ
Gió về đuổi hết sầu thương nhớ
Trăng gọi nhau cùng dệt mối tơ
Lặng lẽ cây cao buông khói tỏa
Êm ru giọt nước đọng sương mờ
Đan tay dệt mãi ngàn yêu mến
Tình ấy bao năm em vẫn mơ.

Tình ấy bao năm em vẫn mơ
Được cùng ai đó kết đường tơ
Thác ngàn tuôn chảy trùng trùng ngóng
Giọt nắng buâng khuâng nhớ nhớ chờ
Hoàng cúc xôn xao bừng sắc thắm
Chim non réo rắc mở lòng thơ
Về nguồn trăng sáng thinh không tịnh
Bên cội hoa mai nở chẳng ngờ.
Ngọc Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.