Hôm nay,  

Chạnh Lòng

31/07/200700:00:00(Xem: 9728)

Trong ba năm Đức Giêsu đã rảo khắp các thành, các làng mạc để giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Nước Trời, đồng thời Ngài chữa lành mọi tật nguyền, bệnh hoạn cho dân. Thấy dân chúng bơ phờ vất vưởng như chiên không có người chăn giữ, chăm non, săn sóc, Ngài đã chạnh lòng thương yêu họ.

“Chạnh lòng” là “compassion”. Từ này có nguyên gốc tiếng La-tinh là “cum passio”, có nghĩa là cùng thương khó với, cùng đau khổ với (suffer with) những kẻ khổ đau, khốn cùng. Là Con của Thượng Đế, nhưng Chúa Giêsu đã “mặc xác phàm”, trở nên một con người giống y như chúng ta về mọi sự, mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi, nghĩa là Ngài không có một tội lụy nào nơi mình.

Ngài đã đến với đám dân nghèo nàn khốn khổ trong xã hội, và yêu thương họ cho đến cùng bằng cái chết trên Thập giá, để viên mãn lời Ngài đã nói với các môn đồ của Ngài: “Không có tình yêu nào lớn hơn là thí mạng sống mình vì bạn hữu”.
Tôi tin chắc rằng nếu hôm nay Chúa Giêsu hiện diện trong thân xác con người, hẳn Ngài đã đến thăm hàng trăm nông dân từ vài chục tỉnh ở VN biểu tình trước trụ sở Quốc hội 2 Sàigòn trong gần một tháng, để phản đối chính quyền địa phương đã tịch thu đất đai tài sản của họ. Ngài sẽ chạnh lòng thương họ, an ủi họ, ủy lạo họ, và tiếp tế cho họ thực phẩm và tiền bạc. Ngài sẽ  đến với những kẻ “bơ phờ vất vưởng” hôm nay! Ngài không chỉ đứng ở xa xa để cầu nguyện cho họ, nhưng Ngài đến gần bên họ để cùng “đấu tranh” với họ cho lẽ phải, lẽ công bình…

Tôi đọc được trên Người Việt Online bản tin “Qua Internet, một nhân chứng cho biết dân oan khiếu kiện bị đàn áp thẳng tay”, cùng với bản tin đặc biệt này tôi được thấy 3 tấm hình chụp một số đồng bào biểu tình, trong đó tấm hình số 3 ghi hình ảnh một bà cụ già trong thân dạng tiều tụy, mệt nhọc. Những dòng chú thích của nhà báo cho biết bà cụ 85 tuổi quê tỉnh Bến Tre đang ngồi, nét mặt đau khổ trong lều của đoàn biểu tình dựng ở trước Quốc hội 2. Bà lão tuy tuổi cao nhưng ở dưới quê vẫn phải đi làm mướn để nuôi thân vì bà cụ không gia đình, không con cháu, thế nhưng vẫn bị cướp đất, đoạt nhà. Nhìn tấm hình bà cụ gầy còm, da bọc xương, lòng tôi tự nhiên chùng xuống, cảm thương, xót xa và chảy nước mắt. Mẹ tôi cũng bằng tuổi của bà cụ, nhưng mẹ tôi được sống trong bình yên, hạnh phúc nơi đất lành chim đậu thung lũng hoa vàng này. Tôi thương yêu bà cụ như thương yêu chính mẹ mình.

Ở một vùng trời quá xa xôi, tôi tiếc vì không thể đến tận nơi để thăm hỏi cũng như giúp đỡ bà cụ, nhưng tôi tha thiết cầu nguyện cùng Thượng Đế toàn năng cho bà cụ được ân ban phước hạnh và chúc lành dồi dào viên mãn.

San Jose, CA, July 28, 2007

Tuyệt vời là cụ Nguyễn Công Trứ. Hy hữu là cụ. Văn hay, chữ tốt, nghịch phá cũng là cụ. Báo Tổ Quốc hôm 29/11/2018 kể rằng sắp tới sẽ có: Nhiều hoạt động văn hóa kỷ niệm 240 năm ngày sinh danh nhân Nguyễn Công Trứ.
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Tâm không trú nơi quá khứ, hiện tại hay tương lai; tâm vượt khỏi ba thời gian, vượt khỏi cái sát-na và nơi chốn hiện tiền; vắng lặng trong veo như băng tuyết; an nhiên tịch tĩnh như hư không; hành tất cả hạnh, buông tất cả hạnh, mà không thấy có kẻ hành, không thấy có kẻ buông. Tâm hành như thế, không có sự lượng giá xếp hạng nào của trần gian chạm đến được
dự kiến sẽ bắt đầu vào tháng 9/2019. Chương trình hoc gồm 3 năm (với 2 năm học “online” từ Việt Nam và 1 năm học “onsite” hay "on campus" tại Hoa Kỳ).
Cựu tổng thống Mỹ H.W.Bush chống chọi với bệnh Parkinson trong những năm gần đây và từng nhiều lần phải vào bệnh viện điều trị các vấn đề về hô hấp. Ông cũng mắc chứng cường giáp tự miễn
Đối với những kẻ “xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ” thì không có tư cách gì để đại diện cho dân tộc Việt Nam. Họ không được mời tham dự Lễ Kỷ Niệm Một Trăm Năm Kết Thúc Thế Chiến Thứ Nhất, theo tôi, là chuyện chả có gì đáng để phàn nàn cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.