Hôm nay,  

‘Chồng Tôi’

27/10/201300:00:00(Xem: 8381)
Hôm nay chúng tôi họp bạn và bàn cãi nhau về vấn đề "Chồng Tôi"...Có nhiều câu hỏi được nêu ra…

"Có đàn bà nào lập gia đình mà lại nghĩ đến chuyện ly dị... Cũng không ai bước vào đời sống hôn nhân mà không nghĩ đến hạnh phúc gia đình...

Nhưng tại sao đổ vỡ lại xảy ra như cơm bữa trong các gia đình?"

Câu trả lời duy nhất chỉ có thể là:- Người ta không nắm vững được nghệ thuật làm vợ, làm chồng. Người ta chưa biết yêu! Chính vì vậy mà vô tình, người ta làm khổ nhau!..

"Vậy các đức lang quân cần xét lại bản thân mình... và sau đó chúng tôi sẽ xét lại bản thân làm vợ của chị em chúng tôi..."

* Về phía các ông:

- Có dịu dàng.không? Một người đàn ông lý tưởng đối với một người đàn bà phải là một con người can đảm có ý chí khi giải quyết các vấn đề, nhưng lại dịu dàng và âu yếm đối với vợ con, người mình yêu...

Nhiều người đàn bà than phiền… "chồng tôi không nói năng và cư xử lịch sự với tôi như khi mới gặp nhau để rồi yêu nhau và đi đến hôn nhân đôi lứa…Nhưng khi giao thiệp với người ngoài thì khác hẳn, đã tỏ ra lịch lãm, ân cần! …Nay khi ở một mình với tôi, chồng tôi quên hết cung cách của một người có giáo dục...

- Có những người đàn ông sau một ngày làm việc chỉ muốn giam mình trong một thứ lặng thinh khó thở đối với những người chung quanh, nhất là đối với vợ con…

- Người đàn ông phải biết chạm đến phần nhạy cảm trong tâm hồn người vợ, biết một cách chính xác sở thích của vợ…Vợ phải là một nửa của người chồng! Đáng trách sức mạnh của đôi tay và lý trí khiến người chồng không xem vợ mình là một người bạn đường bình đẳng. Họ chỉ như một người giúp việc, một người nội trợ. Cái kiểu phong kiến " Chồng Chúa, Vợ Tôi " vẫn còn trong cuộc sống một số trong gia đình Việt Nam…

- Biết tôn trọng vợ trong mọi sự và mọi trường hợp. Điều làm cho người đàn bà cảm thấy đau khổ nhất, là khi họ cảm thấy bị người chồng đối xử như một phương tiện, món đồ… Tình yêu và lòng tin tưởng chỉ có khi người chồng biết nhìn nhận vợ mình như chính mình.

- Sự thành thật của người chồng là đức tính mà người vợ quí trọng nhất, không lừa dối gia đình, đi tìm nguồn vui khác ngoài gia đình vợ con...

- Người đàn bà nào cũng thích được khen tặng. Khi người vợ mặc một chiếc áo đẹp, hãy nói "anh rất thích chiếc áo này! " Người chồng nên nhớ, vợ ăn mặc đẹp trước tiên là vì chồng. Khi đi xa nhà, cho dẫu có tìm được niềm vui chính đáng, người chồng không nên biên thư về cho vợ để kể lại niềm vui đó, mà hãy nói "anh đang nghĩ đến em, anh nhớ em". Người chồng nên nhớ, người vợ không chấp nhận sự kiện chồng mình hạnh phúc mà không có mình. Có lẽ người chồng nên lấy những lời sau đây của một văn sĩ Pháp để tâm niệm: "Người đàn bà vốn yếu đuối khi lấy chồng, nên khi người vợ đã hy sinh hoàn toàn ý muốn của mình cho chồng, thì người chồng nên đáp lại bằng cách hy sinh chính sự ích kỷ của mình đi. Những sai lỗi của người vợ là những lời tố cáo về tính ích kỷ, sự cố chấp và tính vô tích sự của người chồng".

- Người chồng phải tỏ ra rộng rãi, không chi ly tính toán, đong đếm gạo mắm trong việc bếp núc, chợ búa; mà phải để cho vợ lảnh phần tề gia nội trợ. Khi nào vợ quá vụng về suy tính, thì góp ý xây dựng để chi thu được cân bằng, mong tạo gia đình êm ấm không nợ nần vì sự hoang phí của vợ…

- Khi Tết lễ nên tặng vợ một món quà, dù là nhỏ nhoi như một cành hoa cũng nói lên sự quan tâm đến người phối ngẫu…

- Rượu chè cờ bạc chỉ là thú vui tiêu khiển khi Tết lễ cho có với đời; không nên quá đà, say mê mà tán gia bại sản để có ngày cầm vợ bán con ra đường ở…

- Không giở thói vũ phu, chưởi mắn vợ con thậm tệ!

- Đối xử cân minh với gia đình mình cũng như gia đình vợ. Dù làm ra tiền, nhưng không vì thế mà dấu vợ lo cho gia đình mình mà không tham khảo ý kiến vợ. Không ngó ngàng đến cha mẹ vợ, phó mặc cho vợ lo toan…Dù vợ nắm tiền có thể tự ý bù đắp cho gia đình mình, nhưng sẽ không hài lòng và buồn khi biết chồng chỉ biết yêu vợ, mà không nghĩ đến gia đình vợ…Thương vợ là bằng mọi cách mua cảm tình gia đình mình nghĩ tốt cho vợ bằng những lời nói hay quà tặng dù nàng khờ khạo không nghĩ ra…Nhất là đừng tạo sự hiểu lầm, tạo hố ngăn cách giữa gia đình mình và vợ và ngược lại…

Cần nhất là sự tha thứ, tránh dằn vặt làm khổ cho nhau. Lấy gia đình làm nền tảng. Đừng đem chuyện xung đột bé xé thành to-Tất cả vì tương lai gia đình con cái, không đàn đúm bê tha. Đi đâu cũng cùng vợ cùng chồng để tránh cạn bẫy… Tránh cái ta, xấu xa, ích kỷ và tùy tiện …Tỏ ra là một đấng trượng phu có một thân thể tráng kiện với tâm hồn minh mẫn, hướng thượng…Tuổi già dù có chồng chất, nhưng khi nào cũng chửng chạc, sạch sẽ, tươm tất không tỏ ra bạc nhược, bầy hầy…

"…Lấy chồng thì phải theo chồng,
Chồng đi hang rắn, hang rồng phải theo…"
Rắn rồng tắm suối leo đèo,
Đừng vào hang cọp, hang beo, hang chồn!…
Rủi may chồng dại, chồng khôn…
Phu thê phụ tử nguyện luôn giữ tròn.
Không mê gác tía lầu son,
Vợ Tôi chồng Chúa, héo hon thảm sầu!

"…Râu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng chan, vợ húp, gật đầu khen ngon…"


NGUYỄN NINH THUẬN

Ý kiến bạn đọc
27/10/201307:00:00
Khách
người chồng mà tác giả mong muốn chắc phải là ông tiên hoặc là Bill Gate , Brat Pitt ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay, ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách. Chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô. Xin vui lòng gửi thư của bạn đến: Phạm Đoan Trang, Nhà tù An Phước, xã An Thái, huyện Phú Giáo, Tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Ngày 6 tháng 6, Toà án Nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã kết án ông Đặng Đăng Phước, Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk tám năm tù giam và bốn năm quản chế với tội danh "tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước", vì các hoạt động giúp đỡ dân oan và ủng hộ tự do, dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa của nhà giáo này, theo tin từ BBC và RFA.
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
Từ lâu, dân gian tự hỏi không hiểu giữa người làm báo đảng và báo cáo viên, tuyên truyền viên nhà nước có khác nhau gì không hay cùng một loại. Tìm hiểu ra thấy rằng, tuy hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng có một mục tiêu là tuyên truyền để bảo vệ chế độ, kể cả những sai trái...
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Khó mà phủ nhận được rằng Hun Sen là một tay bản lĩnh (có thừa) nhưng bản lĩnh của ông, tiếc thay, đã không giúp được cho dân tộc Khmer có đủ áo cơm, dù đã phải cầm cố gần nửa phần (45%) đất đai của Cambodia!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.