Hôm nay,  

‘Chồng Tôi’

27/10/201300:00:00(Xem: 8393)
Hôm nay chúng tôi họp bạn và bàn cãi nhau về vấn đề "Chồng Tôi"...Có nhiều câu hỏi được nêu ra…

"Có đàn bà nào lập gia đình mà lại nghĩ đến chuyện ly dị... Cũng không ai bước vào đời sống hôn nhân mà không nghĩ đến hạnh phúc gia đình...

Nhưng tại sao đổ vỡ lại xảy ra như cơm bữa trong các gia đình?"

Câu trả lời duy nhất chỉ có thể là:- Người ta không nắm vững được nghệ thuật làm vợ, làm chồng. Người ta chưa biết yêu! Chính vì vậy mà vô tình, người ta làm khổ nhau!..

"Vậy các đức lang quân cần xét lại bản thân mình... và sau đó chúng tôi sẽ xét lại bản thân làm vợ của chị em chúng tôi..."

* Về phía các ông:

- Có dịu dàng.không? Một người đàn ông lý tưởng đối với một người đàn bà phải là một con người can đảm có ý chí khi giải quyết các vấn đề, nhưng lại dịu dàng và âu yếm đối với vợ con, người mình yêu...

Nhiều người đàn bà than phiền… "chồng tôi không nói năng và cư xử lịch sự với tôi như khi mới gặp nhau để rồi yêu nhau và đi đến hôn nhân đôi lứa…Nhưng khi giao thiệp với người ngoài thì khác hẳn, đã tỏ ra lịch lãm, ân cần! …Nay khi ở một mình với tôi, chồng tôi quên hết cung cách của một người có giáo dục...

- Có những người đàn ông sau một ngày làm việc chỉ muốn giam mình trong một thứ lặng thinh khó thở đối với những người chung quanh, nhất là đối với vợ con…

- Người đàn ông phải biết chạm đến phần nhạy cảm trong tâm hồn người vợ, biết một cách chính xác sở thích của vợ…Vợ phải là một nửa của người chồng! Đáng trách sức mạnh của đôi tay và lý trí khiến người chồng không xem vợ mình là một người bạn đường bình đẳng. Họ chỉ như một người giúp việc, một người nội trợ. Cái kiểu phong kiến " Chồng Chúa, Vợ Tôi " vẫn còn trong cuộc sống một số trong gia đình Việt Nam…

- Biết tôn trọng vợ trong mọi sự và mọi trường hợp. Điều làm cho người đàn bà cảm thấy đau khổ nhất, là khi họ cảm thấy bị người chồng đối xử như một phương tiện, món đồ… Tình yêu và lòng tin tưởng chỉ có khi người chồng biết nhìn nhận vợ mình như chính mình.

- Sự thành thật của người chồng là đức tính mà người vợ quí trọng nhất, không lừa dối gia đình, đi tìm nguồn vui khác ngoài gia đình vợ con...

- Người đàn bà nào cũng thích được khen tặng. Khi người vợ mặc một chiếc áo đẹp, hãy nói "anh rất thích chiếc áo này! " Người chồng nên nhớ, vợ ăn mặc đẹp trước tiên là vì chồng. Khi đi xa nhà, cho dẫu có tìm được niềm vui chính đáng, người chồng không nên biên thư về cho vợ để kể lại niềm vui đó, mà hãy nói "anh đang nghĩ đến em, anh nhớ em". Người chồng nên nhớ, người vợ không chấp nhận sự kiện chồng mình hạnh phúc mà không có mình. Có lẽ người chồng nên lấy những lời sau đây của một văn sĩ Pháp để tâm niệm: "Người đàn bà vốn yếu đuối khi lấy chồng, nên khi người vợ đã hy sinh hoàn toàn ý muốn của mình cho chồng, thì người chồng nên đáp lại bằng cách hy sinh chính sự ích kỷ của mình đi. Những sai lỗi của người vợ là những lời tố cáo về tính ích kỷ, sự cố chấp và tính vô tích sự của người chồng".

- Người chồng phải tỏ ra rộng rãi, không chi ly tính toán, đong đếm gạo mắm trong việc bếp núc, chợ búa; mà phải để cho vợ lảnh phần tề gia nội trợ. Khi nào vợ quá vụng về suy tính, thì góp ý xây dựng để chi thu được cân bằng, mong tạo gia đình êm ấm không nợ nần vì sự hoang phí của vợ…

- Khi Tết lễ nên tặng vợ một món quà, dù là nhỏ nhoi như một cành hoa cũng nói lên sự quan tâm đến người phối ngẫu…

- Rượu chè cờ bạc chỉ là thú vui tiêu khiển khi Tết lễ cho có với đời; không nên quá đà, say mê mà tán gia bại sản để có ngày cầm vợ bán con ra đường ở…

- Không giở thói vũ phu, chưởi mắn vợ con thậm tệ!

- Đối xử cân minh với gia đình mình cũng như gia đình vợ. Dù làm ra tiền, nhưng không vì thế mà dấu vợ lo cho gia đình mình mà không tham khảo ý kiến vợ. Không ngó ngàng đến cha mẹ vợ, phó mặc cho vợ lo toan…Dù vợ nắm tiền có thể tự ý bù đắp cho gia đình mình, nhưng sẽ không hài lòng và buồn khi biết chồng chỉ biết yêu vợ, mà không nghĩ đến gia đình vợ…Thương vợ là bằng mọi cách mua cảm tình gia đình mình nghĩ tốt cho vợ bằng những lời nói hay quà tặng dù nàng khờ khạo không nghĩ ra…Nhất là đừng tạo sự hiểu lầm, tạo hố ngăn cách giữa gia đình mình và vợ và ngược lại…

Cần nhất là sự tha thứ, tránh dằn vặt làm khổ cho nhau. Lấy gia đình làm nền tảng. Đừng đem chuyện xung đột bé xé thành to-Tất cả vì tương lai gia đình con cái, không đàn đúm bê tha. Đi đâu cũng cùng vợ cùng chồng để tránh cạn bẫy… Tránh cái ta, xấu xa, ích kỷ và tùy tiện …Tỏ ra là một đấng trượng phu có một thân thể tráng kiện với tâm hồn minh mẫn, hướng thượng…Tuổi già dù có chồng chất, nhưng khi nào cũng chửng chạc, sạch sẽ, tươm tất không tỏ ra bạc nhược, bầy hầy…

"…Lấy chồng thì phải theo chồng,
Chồng đi hang rắn, hang rồng phải theo…"
Rắn rồng tắm suối leo đèo,
Đừng vào hang cọp, hang beo, hang chồn!…
Rủi may chồng dại, chồng khôn…
Phu thê phụ tử nguyện luôn giữ tròn.
Không mê gác tía lầu son,
Vợ Tôi chồng Chúa, héo hon thảm sầu!

"…Râu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng chan, vợ húp, gật đầu khen ngon…"


NGUYỄN NINH THUẬN

Ý kiến bạn đọc
27/10/201307:00:00
Khách
người chồng mà tác giả mong muốn chắc phải là ông tiên hoặc là Bill Gate , Brat Pitt ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
... không ai có thể phủ nhận được sự tận tụy, cùng tấm lòng vị tha, của hằng vạn giáo viên trên khắp nẻo đường đất nước. Xin chân thành cảm ơn các em, các cháu – những cô gái Việt Nam vô danh và thầm lặng – đã vì những mầm non bất hạnh mà hy sinh, và trao trọn tuổi thanh xuân, để tương lai của xứ sở đỡ được phần đen tối.
Ngoài mặt ai cũng tưởng đảng Cộng sản Việt Nam đang “sống hùng”, “sống mạnh”, nhưng bên trong lại đang lo tranh đấu chống cuộc chiến tư tưởng để bảo vệ chế độ...
Nếu cha mẹ cũng như ông bà và chú bác của Lucas vẫn cứ im lặng cam chịu và chấp nhận chế độ hiện hành thì trong tương lai gần con bé sẽ được giám sát bởi đôi ba cái camera, chứ (e) không phải một...
Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều...
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Trong mọi tình huống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” không đâu nguy hiểm bằng trong hai lĩnh vực an ninh và quốc phòng, vì sự tồn vong của chế độ CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Công an và Quân đội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.