Hôm nay,  

Thư Phúc Trình

17/07/200600:00:00(Xem: 2350)

V/v: “Công an phường Hoa lư – TP,Pleiku, phạt hình chính đối với Mục sư Tin lành về nơi cư trú”

Tôi là Mục sư Nguyễn Công Chính, sinh năm 1966 quê Tam kỳ - Quãng nam, Chủ tịch Hiệp hội Tin lành các dân tộc Việt nam,phó hội trưởng giáo hội Tin lành Mennonite Việt nam, quản nhiệm cộng đồng tin lành Mennonite Tây nguyên,Hiên hầu việc Chúa tại Tây nguyên Việt nam,

Vào ngày 24/09/2003 Chính quyền Kon tum ủi sập nhà nguyện chúng tôi tại Thôn Konrơbàng lần 1, tịch thu tài sản, Gia đình chúng tôi cũng như Hội thánh không có nơi cư trú sinh hoạt,

Vào ngày 16/01/2004 Chính quyền Kon tum ủi sập nhà nguyện chúng tôi tại Thôn Konrơbàng lần 2, và tịch thu toàn bộ tài sản, gia đình chúng tôi cũng như Hội thánh không có chổ cư trú sinh hoạt,

Vào ngày 20/01/2004 Chính quyền Kon tum bố ráp an ninh dã dạng, tổ chức xã hội đen dùng gậy và đá bao vây tấn công gia đình chúng tôi, mục đích không cho gia đình chúng tôi  giảng đạo ở tại thôn Konrơbàng,

Vào ngày 20/01/2004, Gia đình chúng tôi bắt đầu chạy lánh nạn thuê nhà ở cho đến nay là 23 lần, hầu như  thuê nhà ở đâu thì Công an an ninh bám đến đó, Công an an ninh có nhiều hình thức hù doạ, cưởng ép chủ nhà, hoặc phạt tiền buộc chủ nhà đuổi gia đình chúng tôi đi,

Lần thứ 23, Gia đình chúng tôi thuê nhà anh Nguyễn Thành Sơn, tại số nhà 24, Cách mạng tháng 8,Tổ 9, phường Hoa lư, TP.Pleiku, Gia lai, Công an phường Hoa lư do ông Đại uý Phạm Văn Bình, đã 52 lần cưởng ép chủ nhà qua nhiều hình thức : bắt cam kết, thu giấy phép kinh doanh, phạt tiền, và cưởng ép chủ nhà trục xuất gia đình chúng tôi ra khỏi chổ ở, bản thân tôi 17 lần Công an phường mời làm việc,

Về quyền Công dân Việt nam tôi đã thực hiện trách nhiệm đến cơ quan Công an phường Hoa lư đăng ký tạm trú theo thủ tục hình chính, theo qui định của pháp luật Việt nam và Công ước nhân quyền quốc tế như sau ;

- Căn cứ  khoản 1điều 48 Bộ luật dân sự  Việt nam năm 1995 “ Trong trường hợp cá nhân không có hộ khẩu thường trú và không có nơi thường xuyên sinh sống. Thì nơi cư trú của người đó là nơi tạm trú và có đăng ký tạm trú”

- Căn cứ điều 68 Hiến pháp Việt nam năm 1992 “Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo qui định của pháp luật”

- Căn cứ  khoản 1 điều 12 Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền “ Mọi người đều có quyền đi lại tự do và có quyền lựa chon nơi cư trú của mình trong một quốc gia”

Căn cứ  vào các điều khoản trên, Tôi là một công dân Việt nam được sinh ra tại Việt nam, thì tôi có quyền sinh sống trên đất nước Việt nam, chính quyền CSVN không được tướt đi các quyền tự do căn bản của con người,

Vào l úc 13h 30 ngày, 12/07/2006 Công an phường Hoa lư, mời tôi lên làm việc với nội dung tạm trú tạm vắng, ông đại uý Phạm văn Bình cũng thừa nhận  2 lần phạt tiền, 2 lần bắt chủ nhà viết cam kết, thu giấy phép kinh doing và đã 52 lần cưởng ép chủ nhà cho thuê đuổi gia đình chúng tôi ra khỏi chổ ở,( Đã được ghi vào văn bản làm việc và ghi âm nguyên văn) sau đó ông Bình ra văn bản phạt hình chính theo điều 11 nghị định 150/CP về việc đăng ký tạm trú, tôi căn cứ điều 48 Bộ luật dân sự năm 1995, điều 68 Hiến pháp Việt nam năm 1992, điều 12 Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế, tôi phản đối không nộp phạt,

Vào lúc 8h30 ngày 13/07/2006 Công an phường Hoa lư tiếp tục làm việc, vẫn nội dung tạm trú tạm vắng, họ vẫn viết văn bản vi phạm hình chính và bắt tôi ký vào,,tôi vẫn giữ lập trường theo hiến pháp và pháp luật Việt nam tôi không nộp phạt, biết rằng số tiền 100.000ĐVN tôi có thể nộp phạt, nhưng tôi không nộp, vì tôi đã thực hiện đúng trách nhiệm công dân đối với qui định của pháp luật,

Vào lúc 8h30 ngày 14/07/2006, Công an phường Hoa lư tiếp tục mời tôi làm việc, Công an vần tiếp tục ra quyết định số 150/CP,trước khi nhận quyết định phạt hình chính cũng như văn bản phạt hình chính, tôi đã ký đính chính công bố là không đóng phạt, vì Công an gán gép lợi dụng chúc vụ đàn áp xâm phạm đến quyền tự do dân sự chính trị của công dân, Căn cứ điều 84, 122, thì các nhân viên Công an phải chịu hình thức kỷ luật hoặc bị cách chức, vì Công an là đại diện cho cơ quan hành pháp mà vi phạm pháp luật thì luật pháp phải được áp dụng,

Tôi sẽ phản đối đến cùng  đối với Công an phường Hoa lư đã dùng nghị định 150/CP đối với tôi, vì luật pháp Việt nam không có chổ nào qui định công dân không có nhà ở, ở nhà thuê là vi phạm pháp luật,

Chúng tôi xin chuyển thư phúc trình này đến quí vị, và xin quí vị cầu nguyện cho chúng tôi, Nguyện xin Chúa ban phước trên quí vị và gia đình,..!

Kính phúc trình

Ms Nguyễn Công Chính

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay, ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách. Chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô. Xin vui lòng gửi thư của bạn đến: Phạm Đoan Trang, Nhà tù An Phước, xã An Thái, huyện Phú Giáo, Tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Ngày 6 tháng 6, Toà án Nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã kết án ông Đặng Đăng Phước, Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk tám năm tù giam và bốn năm quản chế với tội danh "tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước", vì các hoạt động giúp đỡ dân oan và ủng hộ tự do, dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa của nhà giáo này, theo tin từ BBC và RFA.
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
Từ lâu, dân gian tự hỏi không hiểu giữa người làm báo đảng và báo cáo viên, tuyên truyền viên nhà nước có khác nhau gì không hay cùng một loại. Tìm hiểu ra thấy rằng, tuy hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng có một mục tiêu là tuyên truyền để bảo vệ chế độ, kể cả những sai trái...
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Khó mà phủ nhận được rằng Hun Sen là một tay bản lĩnh (có thừa) nhưng bản lĩnh của ông, tiếc thay, đã không giúp được cho dân tộc Khmer có đủ áo cơm, dù đã phải cầm cố gần nửa phần (45%) đất đai của Cambodia!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.