Hôm nay,  

Thư Phúc Trình

17/07/200600:00:00(Xem: 2359)

V/v: “Công an phường Hoa lư – TP,Pleiku, phạt hình chính đối với Mục sư Tin lành về nơi cư trú”

Tôi là Mục sư Nguyễn Công Chính, sinh năm 1966 quê Tam kỳ - Quãng nam, Chủ tịch Hiệp hội Tin lành các dân tộc Việt nam,phó hội trưởng giáo hội Tin lành Mennonite Việt nam, quản nhiệm cộng đồng tin lành Mennonite Tây nguyên,Hiên hầu việc Chúa tại Tây nguyên Việt nam,

Vào ngày 24/09/2003 Chính quyền Kon tum ủi sập nhà nguyện chúng tôi tại Thôn Konrơbàng lần 1, tịch thu tài sản, Gia đình chúng tôi cũng như Hội thánh không có nơi cư trú sinh hoạt,

Vào ngày 16/01/2004 Chính quyền Kon tum ủi sập nhà nguyện chúng tôi tại Thôn Konrơbàng lần 2, và tịch thu toàn bộ tài sản, gia đình chúng tôi cũng như Hội thánh không có chổ cư trú sinh hoạt,

Vào ngày 20/01/2004 Chính quyền Kon tum bố ráp an ninh dã dạng, tổ chức xã hội đen dùng gậy và đá bao vây tấn công gia đình chúng tôi, mục đích không cho gia đình chúng tôi  giảng đạo ở tại thôn Konrơbàng,

Vào ngày 20/01/2004, Gia đình chúng tôi bắt đầu chạy lánh nạn thuê nhà ở cho đến nay là 23 lần, hầu như  thuê nhà ở đâu thì Công an an ninh bám đến đó, Công an an ninh có nhiều hình thức hù doạ, cưởng ép chủ nhà, hoặc phạt tiền buộc chủ nhà đuổi gia đình chúng tôi đi,

Lần thứ 23, Gia đình chúng tôi thuê nhà anh Nguyễn Thành Sơn, tại số nhà 24, Cách mạng tháng 8,Tổ 9, phường Hoa lư, TP.Pleiku, Gia lai, Công an phường Hoa lư do ông Đại uý Phạm Văn Bình, đã 52 lần cưởng ép chủ nhà qua nhiều hình thức : bắt cam kết, thu giấy phép kinh doanh, phạt tiền, và cưởng ép chủ nhà trục xuất gia đình chúng tôi ra khỏi chổ ở, bản thân tôi 17 lần Công an phường mời làm việc,

Về quyền Công dân Việt nam tôi đã thực hiện trách nhiệm đến cơ quan Công an phường Hoa lư đăng ký tạm trú theo thủ tục hình chính, theo qui định của pháp luật Việt nam và Công ước nhân quyền quốc tế như sau ;

- Căn cứ  khoản 1điều 48 Bộ luật dân sự  Việt nam năm 1995 “ Trong trường hợp cá nhân không có hộ khẩu thường trú và không có nơi thường xuyên sinh sống. Thì nơi cư trú của người đó là nơi tạm trú và có đăng ký tạm trú”

- Căn cứ điều 68 Hiến pháp Việt nam năm 1992 “Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo qui định của pháp luật”

- Căn cứ  khoản 1 điều 12 Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền “ Mọi người đều có quyền đi lại tự do và có quyền lựa chon nơi cư trú của mình trong một quốc gia”

Căn cứ  vào các điều khoản trên, Tôi là một công dân Việt nam được sinh ra tại Việt nam, thì tôi có quyền sinh sống trên đất nước Việt nam, chính quyền CSVN không được tướt đi các quyền tự do căn bản của con người,

Vào l úc 13h 30 ngày, 12/07/2006 Công an phường Hoa lư, mời tôi lên làm việc với nội dung tạm trú tạm vắng, ông đại uý Phạm văn Bình cũng thừa nhận  2 lần phạt tiền, 2 lần bắt chủ nhà viết cam kết, thu giấy phép kinh doing và đã 52 lần cưởng ép chủ nhà cho thuê đuổi gia đình chúng tôi ra khỏi chổ ở,( Đã được ghi vào văn bản làm việc và ghi âm nguyên văn) sau đó ông Bình ra văn bản phạt hình chính theo điều 11 nghị định 150/CP về việc đăng ký tạm trú, tôi căn cứ điều 48 Bộ luật dân sự năm 1995, điều 68 Hiến pháp Việt nam năm 1992, điều 12 Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế, tôi phản đối không nộp phạt,

Vào lúc 8h30 ngày 13/07/2006 Công an phường Hoa lư tiếp tục làm việc, vẫn nội dung tạm trú tạm vắng, họ vẫn viết văn bản vi phạm hình chính và bắt tôi ký vào,,tôi vẫn giữ lập trường theo hiến pháp và pháp luật Việt nam tôi không nộp phạt, biết rằng số tiền 100.000ĐVN tôi có thể nộp phạt, nhưng tôi không nộp, vì tôi đã thực hiện đúng trách nhiệm công dân đối với qui định của pháp luật,

Vào lúc 8h30 ngày 14/07/2006, Công an phường Hoa lư tiếp tục mời tôi làm việc, Công an vần tiếp tục ra quyết định số 150/CP,trước khi nhận quyết định phạt hình chính cũng như văn bản phạt hình chính, tôi đã ký đính chính công bố là không đóng phạt, vì Công an gán gép lợi dụng chúc vụ đàn áp xâm phạm đến quyền tự do dân sự chính trị của công dân, Căn cứ điều 84, 122, thì các nhân viên Công an phải chịu hình thức kỷ luật hoặc bị cách chức, vì Công an là đại diện cho cơ quan hành pháp mà vi phạm pháp luật thì luật pháp phải được áp dụng,

Tôi sẽ phản đối đến cùng  đối với Công an phường Hoa lư đã dùng nghị định 150/CP đối với tôi, vì luật pháp Việt nam không có chổ nào qui định công dân không có nhà ở, ở nhà thuê là vi phạm pháp luật,

Chúng tôi xin chuyển thư phúc trình này đến quí vị, và xin quí vị cầu nguyện cho chúng tôi, Nguyện xin Chúa ban phước trên quí vị và gia đình,..!

Kính phúc trình

Ms Nguyễn Công Chính

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
... không ai có thể phủ nhận được sự tận tụy, cùng tấm lòng vị tha, của hằng vạn giáo viên trên khắp nẻo đường đất nước. Xin chân thành cảm ơn các em, các cháu – những cô gái Việt Nam vô danh và thầm lặng – đã vì những mầm non bất hạnh mà hy sinh, và trao trọn tuổi thanh xuân, để tương lai của xứ sở đỡ được phần đen tối.
Ngoài mặt ai cũng tưởng đảng Cộng sản Việt Nam đang “sống hùng”, “sống mạnh”, nhưng bên trong lại đang lo tranh đấu chống cuộc chiến tư tưởng để bảo vệ chế độ...
Nếu cha mẹ cũng như ông bà và chú bác của Lucas vẫn cứ im lặng cam chịu và chấp nhận chế độ hiện hành thì trong tương lai gần con bé sẽ được giám sát bởi đôi ba cái camera, chứ (e) không phải một...
Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều...
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Trong mọi tình huống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” không đâu nguy hiểm bằng trong hai lĩnh vực an ninh và quốc phòng, vì sự tồn vong của chế độ CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Công an và Quân đội...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.