Hôm nay,  

Bục Giảng

23/10/201100:00:00(Xem: 6191)
Bục Giảng

lop_1-large-contentTôi lơ đãng bước lên bục và vấp vào bục, không kịp vịn bàn và ngã xuống sàn nhà. Các em đang đứng chào tôi ồ lên, chạy vội lại đỡ tôi. Tôi gượng đứng lên với sự giúp đỡ của các em. Chân tôi đau quá, tôi ráng ngồi xuống ghế, chân tôi bị chảy máu. Em đứng gần cửa nhất vụt chạy và em trở lại với cô y tá. Mọi người giúp tôi tới phòng thuốc của trường.

Không sao, tôi bị một vật bén cào rách da, cô y tá đã bôi thuốc cầm máu và băng vết thương cho tôi. Vài em lấp ló ngoài cửa để thăm dò với nét lo lắng (dù trước khi rời lớp tôi đã dặn ban trật tự bảo học sinh ngồi yên chỗ của mình). Tôi trở về lớp, ngạc nhiên thấy bục giáo sư kéo ra ở cửa lớp và Thức lúi húi với cục gạch trong tay đang hì hục đóng đóng, gõ gõ.
Tôi ra hiệu cho các em về chỗ để bắt đầu giờ học. Các em cho biết đã dời cái bục, vì lớp không cần bục để tránh cô thầy có thể vấp ngã. Thức nói đã tìm ra lý do chân tôi bị chảy máu. Em đã đóng lại cây đinh bị trồi ra.
Tôi bảo các em lấy tập ra đọc để che dấu sự cảm động của mình.
Cành Hồng, Giải Khuyến Học Việt Olympiad

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chắc vì nôn nóng tới ngày Father Day mà Bảo Ngọc đã hấp tấp báo trước tới 2 tuần lễ. Vội vã như vậy vì coi lịch nhầm, và cũng vì những ngày hè quyến rũ quá,
Tóm tắt: Ngày xưa có một cậu bé con nhà nghèo, mới sinh ra đã được tiên đoán năm 14 tuổi sẽ lấy công chúa. Lúc đó nhà vua đi ngang qua làng, nghe chuyện, giận lắm, tìm cách giết đứa bé.
Cô bé Hồng lớp tôi vào lớp, mặt mày ủ rũ, không tung tăng và cười nói như mọi ngày. Hóa ra cô bé bị mẹ la và bị phạt vì làm biếng ăn sáng và lén mẹ vất thức ăn vào thùng rác.
Vẫn còn trong tháng ngày Lễ của Cha, tuần này, bài viết của Annie Danh của Trung Tâm Hồng Bàng viết về người cha của mình với lời lẽ chân chất, dễ thương, em nói rằng,
Đối với thiếu nhi chúng ta, người mà chúng ta kính yêu nhất là cha và mẹ. Người mẹ đã sinh thành chúng ta, đã cùng với người cha chăm sóc, thương yêu, nuôi ta khôn lớn.
Suốt hai tuần lễ cuối tháng ba, các em đã nôn nao xin cô giáo dành thì giờ và chỉ cách cho các em làm thiệp để chúc mừng. Các em mang theo giấy dày, giấy bìa cứng, hộp màu, nước vẽ màu,
Người con thương nhất là bố của con vì bố của con giúp con rât nhiều trong cuộc sống. Con muốn nói về bố của con trong bài viết này.
Cứ mỗi lần em trai em năm nay lên hai tuổi khóc, thì bà ngoại em lại dọa: “Nín khóc, không ông Ba Bị nghe, tới bắt bỏ vào bị bây giờ!”. Vậy ông Ba Bị là ai vậy chị? (Thu Thảo).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.