Hôm nay,  

Tâm Tình Thầy Trò: Computer

10/03/201300:00:00(Xem: 7291)
Như Thụy là học sinh cũ của tôi. Một năm nay em không học tiếng Việt nữa, vì mẹ em bận không đưa em đến trường được. Em học rất giỏi, gia đình đã mua thưởng cho em một laptop. Đôi khi ghé thăm em, lúc nào tôi cũng thấy em ôm máy.

Tôi hỏi em tại sao lại thích máy quá vậy? Không sợ mắt em sẽ yếu sao?

Em cho tôi biết em rất thích ngồi với máy vì em tìm được nhiều tài liệu trên máy. (Tài liệu gì? Xấu hay tốt? Em không nói rõ và khái niệm tốt, xấu cũng không rõ!!!). Em “chat” với bạn trên thế giới (bạn em là ai? Tư cách thế nào?). Ngoài ra em còn có facebook, và hôm qua, tôi thoáng nhìn thấy hình một cô bé đùa giỡn với bạn một cách thái quá (theo ý tôi) trong facebook này.

Ngoài ra em còn tự do tham gia đủ mọi chương trình mà máy em có. Xem đủ loại phim em thích. Tôi có đề cập vấn đề này với mẹ em, mẹ em cho biết: Cháu ở nhà suốt ngày, không đi đâu chơi cả, chẳng nhẽ còn cấm cả computer nữa. Hơn nữa người ta làm ra computer để dùng, thì tất nhiên không hại mắt!!! Và những người làm việc với máy suốt ngày, đâu có ai bị hư mắt đâu. Tôi chỉ yêu cầu cháu học giỏi, mọi chuyện khác không quan trọng vì cháu mới 14 tuổi.

nhu_thuy
Như Thụy.
Những ngày cũ mỗi lần đến thăm Như Thụy, em đều nói chuyện rất thân mật với tôi và hỏi tôi bài vở. Bây giờ em chỉ chào tôi một tiếng, rồi vội vàng trở lại với máy ngay. ngay. Tôi có nói đến một vài người xấu, đã lợi dụng sự ngây thơ của các em và qua các buổi “chat” hoặc facebook để lợi dụng các em, nhưng mẹ Như Thụy cho rằng, đấy là những trường hợp rất hiếm và hy hữu, Như Thụy thông minh lắm, không vướng đâu.

Tôi đồng ý với mẹ Như Thụy: Không thể cấm các em chơi computer, nhưng chúng ta phải giám sát vì các em còn quá nhỏ. Chẳng hạn chúng ta có thể giới hạn một số chương trình chỉ dành riêng cho người lớn, hoặc để ý những người bạn xa lạ của các em...và giới hạn thời gian các em ngồi computer. Đây chỉ là thiển ý của tôi.

Nhành Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chắc vì nôn nóng tới ngày Father Day mà Bảo Ngọc đã hấp tấp báo trước tới 2 tuần lễ. Vội vã như vậy vì coi lịch nhầm, và cũng vì những ngày hè quyến rũ quá,
Tóm tắt: Ngày xưa có một cậu bé con nhà nghèo, mới sinh ra đã được tiên đoán năm 14 tuổi sẽ lấy công chúa. Lúc đó nhà vua đi ngang qua làng, nghe chuyện, giận lắm, tìm cách giết đứa bé.
Cô bé Hồng lớp tôi vào lớp, mặt mày ủ rũ, không tung tăng và cười nói như mọi ngày. Hóa ra cô bé bị mẹ la và bị phạt vì làm biếng ăn sáng và lén mẹ vất thức ăn vào thùng rác.
Vẫn còn trong tháng ngày Lễ của Cha, tuần này, bài viết của Annie Danh của Trung Tâm Hồng Bàng viết về người cha của mình với lời lẽ chân chất, dễ thương, em nói rằng,
Đối với thiếu nhi chúng ta, người mà chúng ta kính yêu nhất là cha và mẹ. Người mẹ đã sinh thành chúng ta, đã cùng với người cha chăm sóc, thương yêu, nuôi ta khôn lớn.
Suốt hai tuần lễ cuối tháng ba, các em đã nôn nao xin cô giáo dành thì giờ và chỉ cách cho các em làm thiệp để chúc mừng. Các em mang theo giấy dày, giấy bìa cứng, hộp màu, nước vẽ màu,
Người con thương nhất là bố của con vì bố của con giúp con rât nhiều trong cuộc sống. Con muốn nói về bố của con trong bài viết này.
Cứ mỗi lần em trai em năm nay lên hai tuổi khóc, thì bà ngoại em lại dọa: “Nín khóc, không ông Ba Bị nghe, tới bắt bỏ vào bị bây giờ!”. Vậy ông Ba Bị là ai vậy chị? (Thu Thảo).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.