Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

18/05/200300:00:00(Xem: 2425)
. Chị Mỹ Lan thương,
Em cũng có một thắc mắc, muốn nhờ chị giúp em, làm thế nào để em gái của em chịu đi học tiếng Việt. Em gái của em năm nay mười hai tuổi, từ nhỏ em học trường Mỹ nên chỉ nói tiếng Mỹ. Tiếng Việt, dù bập bẹ một câu em cũng không chịu nói. Mỗi khi trong nhà có khách người Việt thì em bỏ vào phòng học đóng cửa lại. Kể cả bà ngoại tới chơi, ôm tụi em, thương tụi em thì em cũng tỏ vẻ khó chịu bằng cách nhún vai, nói một tràng tiếng Mỹ làm ngoại không hiểu, cứ ngẩn người ra mà nhìn. Nhiều lúc em nhấc điện thoại, nghe tiếng Việt là em gác máy. Ba má em rất buồn, đã nhiều lần khuyên em tập nói tiếng Việt khi ở nhà, nhưng em không bao giờ chịu nói. Mỹ Lan biểu em phải làm sao để giúp đỡ em gái của em vào một lớp học tiếng Việt"
(Hạnh Nguyên, Westminster).
. Hạnh Nguyên thân mến,

Chà, trường hợp của em gái em thật là nan giải, Mỹ Lan cũng muốn bí luôn đây. Khi em đã không thích nói tiếng Việt rồi thì khó có gì làm cho em đổi ý, trừ cho em thấy rõ tình thương của gia đình. Nhiều khi em không nói tiếng Việt nên trong gia đình em bị cách biệt, lâu dần thành thói quen, làm em lạnh nhạt với cả người thân. Mỹ Lan nghĩ rằng, Hạnh Nguyên nên rủ em gái đi chơi chung với một số bạn bè người Việt, có thể lúc đầu em gái em sẽ khó chịu lắm. Nhưng nếu em và các bạn tỏ ra mến mộ em , khuyến khích em, chịu khó nghe em thì một thời gian có thể lay chuyển được cô em bướng bỉnh.
Ba má em cũng phải lưu tâm tới em hơn, dần dần, nhờ tình thương yêu của gia đình mà em sẽ muốn nói tiếng Việt, học tiếng Việt, nhất là để được gần gũi bà ngoại. Sở dĩ em khó chịu là vì thấy bà ngoại cưng chìu các cháu biết nói tiếng Việt mà không hiểu được tiếng Mỹ em nói gì. Lúc nào cô em gái của Hạnh Nguyên thích học tiếng việt rồi thì Mỹ Lan sẽ đích thân dẫn vào trường Việt Ngữ và cùng đi với Hạnh Nguyên nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần trước cô giáo lớp Một về Việt Nam 3 tuần, tôi được “chỉ định” dạy thay vì tôi đã từng dạy lớp Một nhiều năm. Lớp tôi phụ trách được chi Trung Tâm Trưởng thế chỗ.
Joey Brown có 2 anh chị lớn 18 và 20 tuổi. Em đang học lớp Mẫu Giáo trường Montessori, thành phố Dana Point. Em rất thích thể thao, thích chơi bóng rổ, bóng bầu dục và bóng chày.
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Mới đó mà mấy năm học của các bạn đã qua mau chóng, và cuối tháng này, BN mừng một số các bạn ra trường.
Có một người chủ trại cừu, chỉ cho chú bé chăn cừu thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Được ít lâu, chú chăn cừu cảm thấy nhàm chắn công việc của mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.