Hôm nay,  

Mỹ Lan &các Bạn

11/05/200300:00:00(Xem: 2249)
. Chị Mỹ Lan thân mến,
Em, Jimmy nè, lâu qua em không góp được bài vở cho gia đình thiếu nhi là bị em có chuyện buồn. Thiệt đó, em tính dâu Mỹ Lan luôn, nhưng sợ Mỹ Lan tưởng em đã bỏ gia đình Thiếu Nhi nên mới viết thư này. Chuyện buồn trong gia đình thôi, ba má em không chịu ở với nhau nữa. Bà nội, bà ngoại, cô chú dì của tụi em đều khuyên ngăn, nhưng không ai lay chuyển được ý của ba má em. Kế chị em buồn quá, bỏ nhà đi cả tuần lễ làm ba má em hoảng quá, đổ xô đi tìm…Chị em nay đã trở về nhà rồi, nhưng chị em khóc quá, không chịu đi học, cũng bỏ ăn bỏ uống, tội nghiệp lắm kìa.
Nhưng cũng nhờ đó mà ba má em đã nghĩ lại, việc ra tòa bãi bỏ rồi. Đầu tuần vừa rồi, chị em đã trở lại trường,đã ăn cơm và đã cười nói… Ba má em cũng đã đi ăn cơm tối, đi xem phim lại với nhau…Em viết thư cho Mỹ Lan để kể chuyện buồn. Nhưng em hy vọng chuyện buồn cũng sắp qua hết, và em mới viết cho trang TN của mình được. Mỹ Lan đã hết trách, hết buồn em chưa" (Jimmy)

.Jimmy thân,
Jimmy có chuyện buồn như vậy làm sao Mỹ Lan lại buồn, lại trách. Nhưng chắc chắn là nhờ người chị mà ba má Jimmy đã nghĩ lại. Lòng cha mẹ là vậy đó, đôi khi vì thương con mà phải chịu đựng, hy sinh cho con cái. Và vì sự hy sinh đó mà cha mẹ biết dung hòa những dị biệt của nhau để tạo nên sự hòa thuận. Con cái cũng đóng góp một phần lớn vào hạnh phúc gia đình. Cho Mỹ Lan gửi lời thăm chị của Jimmy và cảm phục chị lắm, vì do tình thương yêu gia đình mà chị ấy đã hàn gắn được sự rạn nứt giữa bố mẹ. Mọi người đã cười được rồi. Vậy thì Jimmy cười đi, Mỹ Lan cùng cười với Jimmy nhé.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần trước cô giáo lớp Một về Việt Nam 3 tuần, tôi được “chỉ định” dạy thay vì tôi đã từng dạy lớp Một nhiều năm. Lớp tôi phụ trách được chi Trung Tâm Trưởng thế chỗ.
Joey Brown có 2 anh chị lớn 18 và 20 tuổi. Em đang học lớp Mẫu Giáo trường Montessori, thành phố Dana Point. Em rất thích thể thao, thích chơi bóng rổ, bóng bầu dục và bóng chày.
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Mới đó mà mấy năm học của các bạn đã qua mau chóng, và cuối tháng này, BN mừng một số các bạn ra trường.
Có một người chủ trại cừu, chỉ cho chú bé chăn cừu thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Được ít lâu, chú chăn cừu cảm thấy nhàm chắn công việc của mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.