Hôm nay,  

Xuân Về

06/02/200500:00:00(Xem: 4622)
tn_02062005_3

BÀI DỰ THI “ BÉ VIẾT VĂN MỪNG XUÂN ẤT DẬU”
Bài số 10 của CHI NGUYỄN


Bạn Chi Nguyễn hiện đang học lớp 7 tại trường Alamitos Intermediate. Bạn Chi Nguyễn đã hai năm liền đoạt giải “Bé Viết Văn Việt” của Gia Đình Thiếu Nhi Việt Báo. Chi Nguyễn kể về mùa Xuân.

XUÂN VỀ

Mùa Xuân lại về, những bông hoa tươi thắm thi nhau khoe sắc và mọi người đều hy vọng sự may mắn, tốt đẹp cho mình. Gia đình em cũng hòa vào sự sống này.
Để đón Tết, mỗi người trong gia đình em đều phụ vào dọn dẹp nhà cửa cho sạch và đẹp. Bố em đã mua những chậu hoa cúc vàng rực rỡ và bao bên ngoài những tờ giấy đỏ. Trên bàn thờ ông nội, Bố chưng những cành mai vàng, vì ông nội em rất thích hoa mai. Trong khi đó, mẹ em sửa soạn gói bánh chưng, mẹ để nếp, đậu xanh và thịt, gói lại bằng những lá chuối mà khi nấu mùi của lá bay khắp nhà, em rất thích ngửi mùi này. Mẹ còn làm thêm dưa món để ăn với bánh chưng. Trong khi chờ bánh chín, em phụ mẹ gọt vỏ gừng để làm mứt. Nhìn củ gừng, ngoài vỏ thấy xấu xí nhưng bên trong có màu vàng thật đẹp, xắt lát mỏng làm mứt ăn rất ngon. Để cúng giao thừa mẹ mua trái cây trong đó có mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài và dưa hấu bên cạnh một bình bông vạn thọ. Khi cúng xong, bố em là người xông đất, và mấy chị em mừng tuổi bố mẹ và được nhận những bao lì xì.


Bà nội và các cô dì của em vẫn còn ở Việt Nam. Bố em gọi phone về để tụi em mừng tuổi. Sáng mùng Một Tết cả nhà em đều mặc đồ mới để mong sự may mắn đến trong năm. Bố chở cả nhà đi chùa để có lộc đầu năm, lộc thường là những trái quít được vị sư trao tặng với những lời chúc tốt lành. Ngày Tết thường có những hội chợ, trong đó em có thể chơi những trò chơi và người lớn được xem những tiết mục văn nghệ đặc sắc rồi có múa lân thật làvui.
Rồi những ngày Tết qua mau, em thấy lưu luyến mãi. Em mong mọi người trên thế giới sống trong hòa bình yêu thương giúp đỡ lẫn nhau để quanh năm đều có mùa Xuân.
Chi Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.