Hôm nay,  

Bạn Em

03/04/200500:00:00(Xem: 9136)
tn_04032005_4

Năm nay đi học, em vui nhất là có người bạn mới tên là Li. Bị em học trường Mỹ, mà nhà em ở rất xa nơi có người Việt Nam ở nhiều, nên trong trường tuy có học sinh Việt Nam mà lớp em lại không có, chỉ một mình em thôi. Vì vậy, từ khi gia đình em tới thành phố này, đi học nói toàn tiếng Mỹ, em quên dần tiếng Việt Nam. Điều này rất là xấu đối với em, vì quên như vậy, lâu lâu ông bà ngoại em về thăm, mấy cô dì, mấy chú cậu về chơi, nói toàn tiếng Việt nên em cứ chui rúc vô trong phòng, đóng cửa lại.
Bây giờ em có Li, cô giáo lại ưu tiên cho hai đứa ngồi gần nhau, nên trong giờ học hay giờ chơi, hai đứa giúp đỡ nhau, nói tiếng Việt Nam với nhau, em dần dần nhớ lại, như vậy là quá tốt đối với em.
Bạn em không cao hơn em bao nhiêu, nhưng khi đứng đo chung thì em có ngắn hơn Li một chút. Tóc Li không phải màu đen như tóc em mà hơi nâu nâu. Li nói tại vì Li sinh ra ở một nước xa lắm, ở vùng Bắc Âu là xứ tuyết, sau đó mới sang nước Mỹ. Li nói ở bên kia thì lạnh, còn California thì lại nóng quá, nếu chia đều cho nhau thì mới là mát mẻ. Em rất thích nghe Li nói chuyện, Li có trí nhớ rất tốt, hồi ở bên xứ Bắc Âu Li còn bé tí tẹo mà chuyện gì cũng không quên. Li nói lúc nhỏ xíu Li đã biết tắm tuyết. Bạn có biết tắm tuyết là sao không" Không phải ra đứng giữa trời cho tuyết rơi đầy cả người mình đâu, mà lấy xẻng xúc tuyết thành một cái lỗ vừa người nằm, rồi nằm xuống cho tuyết phủ xung quanh. Không biết Li có nói thật không, nếu Li làm được vậy là em phục bạn lắm. Li học cũng rất giỏi, bạn giỏi nhất là môn toán và tiếng Mỹ. Khi em tới nhà Li chơi, thấy Li có một phòng riêng mà lúc nào cũng ngăn nắp. Li còn biết làm homework giúp mẹ, còn vẽ tranh để treo trong phòng riêng. Em thích nhất là bức tranh màu nước Li tự vẽ mình. Li nói Li soi mặt trong gương để vẽ, nhưng thấy buồn cười lắm, vì cái cổ của Li cao như cổ con cò, còn tóc thì loe ngoe vài sợi. Li vẽ con mèo của Li, con mèo của Li mặt hiền khô mà Li vẽ rất dữ, thấy giống con cọp nhiều hơn. Li nói, khi nào vẽ giỏi mới dám vẽ ba má của Li, vì má Li đẹp lắm, Li vẽ sẽ không đẹp. Li có anh chị nhiều hơn em và vì Li là em út nên được cưng chiều. Li rất thích cột tóc chẻ thành hai cụm hai bên, Li nói đó là kiểu tóc tai thỏ của Li.


Li cũng như em, rất thèm ăn mì gói. Bữa nào em hay Li có được một gói mì gói là giờ ra chơi chia nhau ăn chung. Đâu cần phải nấu chín lên, cứ vậy mà hai đứa em ăn ngon lắm. Mấy đứa bạn Mỹ cũng xin ăn thử rồi ghiền luôn, nên dấu đem theo được một gói mì là ăn ít lắm, vì các bạn xúm lại là sạch sẽ liền.
Li còn biết nhiều trò chơi, khéo tay nữa. Mỗi giờ chơi, hai đứa ra góc sân, ở đó có nhiều cỏ và nhiều hoa mọc chen với cỏ. Hai đứa hái thật nhiều và Li nối lại thành cái vòng hoa cùng với cỏ để đeo cổ. Em rất thích cái mùi của nó, mấy đứa bạn Mỹ cũng xin đeo và hửi mùi đó. Chúng nó làm sao biết được những trò chơi dễ thương như Li.
Từ ngày có Li bên cạnh, em không còn nhút nhát hay sợ hãi như trước nữa, mà tiếng Việt em cũng nói giỏi hơn. Mỗi lần ông bà ngoại, các chú cô dì cậu về là em chào hỏi và nói chuyện bằng tiếng Việt, ai cũng khen em giỏi. Ai cũng khen em giỏi nhưng không biết tại sao em giỏi. Thì cũng vì có Li là bạn em, nên em nói tiếng Việt và mạnh dạn hơn nhiều. Em rất thương Li, em muốn Li là bạn của em từ giờ cho tới khi em lớn.

Tạ Cát Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sáng sớm, mới mở mắt chú Mèo Tata chỉ mơ tưởng tới món ăn khoái khẩu của mình là cá. Chú còn khó chịu với sự cưng chìu của ông chủ và chỉ mong tạt qua thăm hồ cá “độc quyền” của mình. Tới nơi thì thấy chú chuột
Đó là em Quách Minh Thiện, 8 tuổi, được ông Nội là ông Quách Thái dẫn đi dự cuộc họp mặt Hè 2006 của Hội Ái Hữu Trà Vinh tại công viên Mile Square Park. Đi bên cạnh ông Nội, càng được ông Nội lo lắng cưng chiều, em lại nhớ ông ngoại
Tóm tắt: Từ sáng sớm, mới mở mắt chú Mèo Tata chỉ lo mơ tưởng tới món ăn khoái khẩu là cá. Ông chủ cưng cứ lo vuốt lưng gãi ngứa chỉ làm chú Mèo nhột, càu nhàu, chỉ mong sao sớm tới hồ cá mà Mèo coi như là đã “độc quyền”. Nhưng tới nơi thì lại thấy con chuột,
Ngân Hà xin giới thiệu với các bạn bài luận văn “Vietnamese Noodle soup” bằng tiếng Anh của Beverly Bảo Ngọc tại trường Allen, lớp 4 chương trình GATE, và cũng do Bảo Ngọc dịch ra tiếng Việt với tựa đề: Món Mì Nước Của Người Việt Nam”
Chỉ còn không đầy một tháng nữa là chúng mình được gặp nhau trong buổi phát giải “Bé Viết Văn Việt” rồi. Các bạn có hồi hộp chờ đợi kết quả trúng giải không" Riêng Ngân Hà, dù đã qua thời kỳ dự thi mà cũng còn hộp hộp quá nè, hồi hộp dùm cho các bạn đó…hì hì…Ngân Hà vừa mới làm việc, còn chập choạng lắm nha, với lại
Các bạn đã gặp Đan Vy rồi mà, những lần phát giải thưởng Bé Viết Văn Việt” của Viê Báo, và nhiều sinh hoạt của cộng đồng cũng nên. Cô bé mũn mỉm, hiền dịu dễ thương trong áo dài mang mầu cờ Việt Nam Cộng Hòa, nghiêm
Đáng ra, theo thứ tự nhận bài thì trang báo hôm nay có bài của Bảo Ngọc. Nhưng Vincent Bảo Phương gửi tới một bài với đề tài nóng sốt quá: Giải Khuyến Học Kỳ XVIII của Mùa Hè 2006. Đành phải gác bài bài dự thi “Món Mì Nước Của Người VN”
Tóm Tắt: Từ sáng sớm, chú mèo Tata chỉ mơ tới mấy con cá, món ăn khoái khẩu nhất. Đến nỗi ông chủ cưng, vuốt ve và gãi lưng, chú mèo TaTa vẫn thấy nhột, và nao nức tìm đến…
Cũng trong Giải Khuyến Học kỳ 18-2006, hai chị em Beverly Bảo Ngọc và Benjamin Quốc Nam đều đoạt các giải Nhất Nhì. Bảo Ngọc Giải Nhất Đố Vui Để Học cấp Tiểu Học 3 và Giải Nhì Viết Văn Việt cấp Tiểu Học 2. Ngoài ra
Hôm nay Ngân Hà trình diện với các bạn nè. Bị chị Tường Chinh bận quá nên bắt Ngân Hà trả lời thư cho các bạn. Vậy từ nay, các bạn gửi bài và thư cho Ngân Hà, rồi Ngân Hà sẽ cùng Julie Quỳnh, chị Phụng Linh, cô Lan Phương
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.