Hôm nay,  

Bạn Em

03/04/200500:00:00(Xem: 9233)
tn_04032005_4

Năm nay đi học, em vui nhất là có người bạn mới tên là Li. Bị em học trường Mỹ, mà nhà em ở rất xa nơi có người Việt Nam ở nhiều, nên trong trường tuy có học sinh Việt Nam mà lớp em lại không có, chỉ một mình em thôi. Vì vậy, từ khi gia đình em tới thành phố này, đi học nói toàn tiếng Mỹ, em quên dần tiếng Việt Nam. Điều này rất là xấu đối với em, vì quên như vậy, lâu lâu ông bà ngoại em về thăm, mấy cô dì, mấy chú cậu về chơi, nói toàn tiếng Việt nên em cứ chui rúc vô trong phòng, đóng cửa lại.
Bây giờ em có Li, cô giáo lại ưu tiên cho hai đứa ngồi gần nhau, nên trong giờ học hay giờ chơi, hai đứa giúp đỡ nhau, nói tiếng Việt Nam với nhau, em dần dần nhớ lại, như vậy là quá tốt đối với em.
Bạn em không cao hơn em bao nhiêu, nhưng khi đứng đo chung thì em có ngắn hơn Li một chút. Tóc Li không phải màu đen như tóc em mà hơi nâu nâu. Li nói tại vì Li sinh ra ở một nước xa lắm, ở vùng Bắc Âu là xứ tuyết, sau đó mới sang nước Mỹ. Li nói ở bên kia thì lạnh, còn California thì lại nóng quá, nếu chia đều cho nhau thì mới là mát mẻ. Em rất thích nghe Li nói chuyện, Li có trí nhớ rất tốt, hồi ở bên xứ Bắc Âu Li còn bé tí tẹo mà chuyện gì cũng không quên. Li nói lúc nhỏ xíu Li đã biết tắm tuyết. Bạn có biết tắm tuyết là sao không" Không phải ra đứng giữa trời cho tuyết rơi đầy cả người mình đâu, mà lấy xẻng xúc tuyết thành một cái lỗ vừa người nằm, rồi nằm xuống cho tuyết phủ xung quanh. Không biết Li có nói thật không, nếu Li làm được vậy là em phục bạn lắm. Li học cũng rất giỏi, bạn giỏi nhất là môn toán và tiếng Mỹ. Khi em tới nhà Li chơi, thấy Li có một phòng riêng mà lúc nào cũng ngăn nắp. Li còn biết làm homework giúp mẹ, còn vẽ tranh để treo trong phòng riêng. Em thích nhất là bức tranh màu nước Li tự vẽ mình. Li nói Li soi mặt trong gương để vẽ, nhưng thấy buồn cười lắm, vì cái cổ của Li cao như cổ con cò, còn tóc thì loe ngoe vài sợi. Li vẽ con mèo của Li, con mèo của Li mặt hiền khô mà Li vẽ rất dữ, thấy giống con cọp nhiều hơn. Li nói, khi nào vẽ giỏi mới dám vẽ ba má của Li, vì má Li đẹp lắm, Li vẽ sẽ không đẹp. Li có anh chị nhiều hơn em và vì Li là em út nên được cưng chiều. Li rất thích cột tóc chẻ thành hai cụm hai bên, Li nói đó là kiểu tóc tai thỏ của Li.


Li cũng như em, rất thèm ăn mì gói. Bữa nào em hay Li có được một gói mì gói là giờ ra chơi chia nhau ăn chung. Đâu cần phải nấu chín lên, cứ vậy mà hai đứa em ăn ngon lắm. Mấy đứa bạn Mỹ cũng xin ăn thử rồi ghiền luôn, nên dấu đem theo được một gói mì là ăn ít lắm, vì các bạn xúm lại là sạch sẽ liền.
Li còn biết nhiều trò chơi, khéo tay nữa. Mỗi giờ chơi, hai đứa ra góc sân, ở đó có nhiều cỏ và nhiều hoa mọc chen với cỏ. Hai đứa hái thật nhiều và Li nối lại thành cái vòng hoa cùng với cỏ để đeo cổ. Em rất thích cái mùi của nó, mấy đứa bạn Mỹ cũng xin đeo và hửi mùi đó. Chúng nó làm sao biết được những trò chơi dễ thương như Li.
Từ ngày có Li bên cạnh, em không còn nhút nhát hay sợ hãi như trước nữa, mà tiếng Việt em cũng nói giỏi hơn. Mỗi lần ông bà ngoại, các chú cô dì cậu về là em chào hỏi và nói chuyện bằng tiếng Việt, ai cũng khen em giỏi. Ai cũng khen em giỏi nhưng không biết tại sao em giỏi. Thì cũng vì có Li là bạn em, nên em nói tiếng Việt và mạnh dạn hơn nhiều. Em rất thương Li, em muốn Li là bạn của em từ giờ cho tới khi em lớn.

Tạ Cát Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Buổi chiều hè cuối tuần, bà ngoại Kim Lê ở đường Westminster dắt hai cháu Ryan Trần và Jennifer Lê đến công viên Westminster ở góc đường Hazard và Magnolia leo cầu tuột, đu dây…Hai bé được dịp vui đùa thỏa thích.
Trong giải Mầm Non của Đài Truyền Hình Little Sài Gòn TV, có màn múa Lân. Đặc biệt là em Brian Nguyễn, em thích múa Lân từ nhỏ, nên không có buổi múa Lân nào thiếu mặt em. Brian Nguyễn được Ba Mẹ là chú Nguyễn Cảnh và cô Hoàng Chi
Đọc thư em viết, chị TC thấy vui quá. Thấy không, bé cũng biết câu “Có công mài sắt, có ngày nên kim” mà! Bây giờ thì Vàng Anh đã viết được tiếng Việt. Bài luận văn Vàng Anh gửi cho chị TC rất dễ thương, chỉ có điều là viết còn sai chính tả nhiều quá. Vàng Anh nên tập viết nhiều nhiều, để thuộc những chữ có dấu hỏi, dấu ngã
Một hôm, bà Phù Thủy cùng Mèo Mướp cưỡi chổi thần bay khắp bốn phương trời. Bỗng có một cơn gió thổi mạnh làm rơi mất mũ. Chó Đốm lượm được, đem trả cho bà và xin một chỗ ngồi trên chổi để cùng rong chơi. Đang bay, thình lình cái nơ
Tối 7-6-2006, chị Đỗ Quyên, đại diện nhật báo Việt Báo, cùng Luật sư Nguyễn Quốc Lân và Luật sư Nguyễn Quang Trung đại diện Ủy Ban Giáo Dục Học khu Garden Grove, đã trao học bổng Việt Báo dành cho các em học sinh xuất sắc
Hôm nay ở trường cô giáo ra bài tập: Viết về ánh trăng. Bé Bông Hoa Lê hoảng quá, bé có thấy ánh trăng khi nào đâu. Chỉ thấy một ông mặt trăng được vẽ trong sách, tròn và to, có hai chấm tròn làm hai con mắt và một cái miệng cười cong dài hai bên
Em là “mới” nè. Em tên là Lí Lắc. Năm nay em lên mười rồi. Em mới đi học trường tiếng Việt. Mẹ nói em cứ viết cho chị TC, muốn viết gì thì viết rồi mẹ sửa lại cho em. Em viết còn sai lắm, nhưng có mẹ nói rồi thì em cứ viết. Mẹ nói với em là cố gắng rồi sẽ viết bài tiếng Việt, rồi đăng trong sách như cuốn “Bé…”. Em thích cuốn bé lắm
Một hôm bà Phù Thủy cùng Mèo Mướp cưỡi chổi thần rong chơi khắp bốn phương trời. Bỗng một cơn gió làm rơi chiếc mũ của bà. Từ trong bụi cây, chó Đốm ngậm cái mũ chạy ra trả và xin bà Phù Thủy được cùng ngồi trên cây
Đúng là một ca sĩ Tí Hon, vì bé Thiên Kim mới lên 4 tuổi. Bé không dự thi “Giải Mầm Non” nhưng lại là khách mời danh dự vì đài Sài Gòn TV yêu cầu bé hát trong buổi Phát Giải thưởng. Nên dù nhà ở rất xa, tận thành phố Ventura Los Angeles, bé Thiên Kim vẫn được
Vincent Bảo Phương, Chị TC đã nhận được bài “Thương Thay Chín Chữ Cù Lao” của em cùng tấm thiệp mừng các cô chú trong ngày Lễ Mẹ. Bảo Phương còn nhỏ là đã “Tiên Học Lễ Hậu Học Văn” chu đáo quá, chị TC rất phục em. Bảo Phương ơi! Cuối tháng 8 năm nay là ngày phát giải” Bé Viết Văn Việt” rồi đó. Gia đình TN sẽ họp mặt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.