Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

05/11/200600:00:00(Xem: 28339)

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 271

BÀ NGOẠI ĐẾN MỸ

Cả gia đình em mong hoài mong mãi mới còn đúng một tuần lễ nữa, bà ngoại tới Mỹ. Người lăng xăng lo lắng nhiều nhất là mẹ em. Nào dọn nhà cửa, dọn phòng, mua mọi thứ cần dùng trong nhà để chờ đón bà ngoại. Ngoài vườn cũng được quét dọn sạch sẽ, trước đó mẹ đã trồng thêm nhiều bông hồng và cây hồng đang mùa nở hoa, thơm và đẹp.

Rồi một tuần lễ tuy chậm chạp cũng qua hết.  Ngày thứ Bảy, mẹ làm thức ăn sẵn rồi chiều tối, cả nhà cùng lên chiếc xe Van do ba lái và mẹ cũng lái thêm một chiếc xe nữa đi kèm theo. Mẹ nói phải phòng hờ vì sợ bà ngoại đem nhiều hành lý. Khi vào tới phi trường, chỗ dành cho khách Quốc Tế, gia đình em và họ hàng cả chục người, đứng dàn ngang ở phía trước có hàng rào ngăn vì phía dưới là chỗ hành khách sẽ đi ngang qua. Em là người được cầm hoa để chào mừng bà ngoại.

Máy bay tới thật đúng giờ. Không biết làm sao để tả hết được sự hồi hộp của em và chắc của cả mọi người lúc đó.  Thời gian kéo dài không biết bao lâu mới thấy có một số hành khách ra cửa. Rồi lâu thật lâu, cái cổ em cúi xuống dòm đã mỏi quá chừng mới nghe tiếng mẹ reo lên:

“Bà Ngoại, bà Ngoại…”

Em đâu biết ai là bà ngoại và cứ láng cháng chạy qua chạy lại, chen tìm chỗ dòm xuống. Cả nhà lại ào tới cổng đón và thình lình, em thấy mẹ chạy bổ nhào tới ôm một người.  Đó là bà ngoại sao" Bà ngoại đâu có già lụm khụm như em tưởng, mà bà còn khỏe mạnh, vui vẻ. Bên cạnh bà là một người đàn ông đang cố kìm giữ cái xe chất đầy va ly, rương, giỏ. Em đoán đó là cậu Thái, em của mẹ, cùng đi với bà ngoại qua Mỹ.

Mọi người mắc bận chào nhau, ôm hôn nhau rối rít. Em như bị bỏ quên một chỗ. Cho tới khi bà ngoại chợt nhớ, hỏi: Con Bê đâu rồi" Mẹ mới kéo em tới gần và em đưa bó hoa cho ngoại.  Bà ngoại bế xốc em lên , nhẹ như bế một con búp bê bằng nhựa…Em cười lỏn lẻn nhưng thật ra lúc đó em vẫn chưa thấy quen với bà ngoại.

Bữa cơm tối hôm đó trong gia đình vui không thể tả. Bà ngoại kể chuyện bên nhà, chuyện bà con, ai còn ai mất và lúc cảm động quá thì cả ngoại và mẹ đều khóc. Rồi sau đó những va ly, rương giỏ được mở ra. Chao ơi, không biết bao nhiêu là quà, ai cũng có quà hết. Em thích nhất là bộ áo dài và cái khăn vành rây hoàng hậu. Em ướm thử, thấy hơi rộng và dài, nhưng bà ngoại nói câu gì đó mà em hiểu là con nít thì may rộng, còn bà già thì may nhỏ lại…

Bà Ngoại qua Mỹ thăm, ở cả tháng rồi mà gia đình em vẫn chưa bớt vui. Bà Ngoại nấu món ăn Việt Nam rất ngon, may quần áo rất đẹp, con Út, em của em đeo cứng bà ngoại, tối nào cũng đòi ngủ với bà để nghe bà kể chuyện đời xưa…. Vì bà ngoại nấu ăn ngon nên cả ba và mẹ nữa, rất siêng đưa bà ngoại đi chợ Việt Nam. Bà ngoại cũng thích đi chợ Việt Nam lắm, bà nói ở đây thứ gì cũng có, cũng dư thừa…Và cậu Thái, thì thích đi đây đi đó, thăm những bảo tàng, những thắng cảnh, cậu chụp rất nhiều ảnh, quay phim… Những lần cùng gia đình đi chơi em thấy bà ngoại rất vui, lúc nào em cũng thấy bà ngoại cười.

Nhưng em biết gia đình em sẽ buồn lắm, vì chừng một thời gian nữa thôi, ngoại sẽ trở về Việt Nam. Ngoại nói ngoại không ở lâu được vì ngoại phải trở về lo việc buôn bán và lo cho ông cố đã già yếu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em còn nhớ hồi đó, khi em bắt đầu học lớp sáu, trường Việt Ngữ, bài học đầu tiên mà em học được là bài học về ca dao. Câu ca dao đó là “Thương thay chín chữ cù lao, ba năm nhũ bộ, biết bao nhiêu tình”. Vì đây là lần đầu
Em là Linda Trương. Em đang đọc cuốn sách viết về mẹ của một con thỏ làm em cảm động và suy nghĩ nhiều quá. Con thỏ mà thương con nó tới như vậy huống gì mẹ em. Em thấy em phải thương mẹ nhiều hơn, ngoan hơn và học giỏi hơn.
Một hôm, Ba Phù Thủy cùng mèo Mướp cưỡi lên cây chổi thần rong chơi khắp bốn phương trời. Bỗng một cơn gió thổi tới làm bay mất cái mũ của bà. Chó Đốm lượm được đem trả với lời yêu cầu cùng được ngồi chung trên chổi thần. Đang bay
Lâu quá Nhi không đến tòa soạn gặp cô. Sợ gặp cô, Nhi không biết nói gì, chỉ chờ cô gọi hỏi thì con mới trả lời thôi. Nhưng mà Nhi nói nhỏ cho cô TC biết nghen. Vào mùa lễ Phật đầu năm ngoái, ở chùa A Di Đà thiếu một em dâng hoa cúng Phật. Ni sư bảo Nhi tập thử với bạn Bảo Ngọc. Lúc đầu Nhi hơi sợ, nhưng nghe lời bà Nội
Bé Anh Tú mới 4 tuổi, nhưng em đã biết vẽ trước khi biết viết chữ. Thấy không, khi vẽ, em rất nghiêm trang và chăm chú. Em nói tấm hình này em vẽ để tặng Mẹ.
“Mẹ” là người sinh ra chúng ta, chăm sóc và nuôi nấng chúng ta. Mẹ luôn luôn giúp đỡ chúng ta mọi mặt. Vì thế chúng ta phải thương yêu mẹ mình và đừng làm mẹ mình buồn. Nếu mẹ mình buồn thì mẹ sẽ chết sớm và cuộc đời của mình sẽ khổ
Đúng là một ca sĩ Tí Hon, vì bé Thiên Kim mới lên 4 tuổi. Bé không dự thi "Giải Mầm Non" nhưng lại là khách mời danh dự vì đài Sài Gòn TV yêu cầu bé hát trong buổi Phát Giải thưởng. Nên dù nhà ở rất xa, tận thành phố Ventura Los Angeles
Người Mỹ nuôi rất nhiều chó. Mỗi lần đi ra đường gặp những con chó lông xù to lớn là em nhớ tới con chó mực của nah nội em ở Việt Nam. Gọi nó là con chó mực vì toàn thân nó có bộ lông màu đen. Con chó mực của nội em là loại chó lai nên thân hình nó cao lớn nhưng không mập-mà- nhờ vậy nó rất lanh lẹ và chạy nhanh
Đường đến trường hôm nay Chao ơi, sao đẹp quá! Ngập tràn bao sắc lá, Rộn rã đất trời thu… Từ lâu em biết thích Những chiếc lá đủ màu Xanh, vàng, tía, đỏ nâu… Trên cành thu rực rỡ
Buổi chiều hè cuối tuần, bà ngoại Kim Lê ở đường Westminster dắt hai cháu Ryan Trần và Jennifer Lê đến công viên Westminster ở góc đường Hazard và Magnolia leo cầu tuột, đu dây…Hai bé được dịp vui đùa thỏa thích.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.