Hôm nay,  

Lịch sử một thiên sử thi

11/05/202319:20:00(Xem: 3845)
Tìm hiểu

tamdiep

                                       

Lời Phi Lộ: Bài viết này thuần khiết nhằm vào văn chương, sử thi, nhiều hơn là bàn về những vấn đề chính trị, kinh tế và những tác dụng trên môi trường, những mặt tích cực và tiêu cực của những tham vong của nhà cầm quyền Trung Cộng trong quá kh cũng như trong hiện tai.
 
***
 
Năm 1956, sau 3 lần bơi vượt ba con sông lớn, Tương Giang, Châu Giang, Dương Tử Giang, Mao Trạch Đông đến dự buổi họp do Lâm Nghi Thiện tổ chức với chủ đề “Kế Hoạch Thung Lũng Sông Dương Tử”, một đề án xây đập ngang sông Dương Tử và biến đổi toàn bộ một thung lũng bao la thành một hồ chứa nước phẳng lặng. Sau khi nghe xong buổi thuyết trình, Mao Trạch Đông lấy làm thích thú vô cùng. Chiều hôm ấy, sau khi từ giã buổi họp do họ Lâm tổ chức, Mao Trạch Đông rất hứng thú sôi nổi, làm nên bài thơ “Thủy Điệu Ca Đầu Du Vịnh”, một thiên sử thi, nói lên kỳ tích bơi qua ba con sông lớn, nhất là vượt Dương Tử Giang, một con sông có nhiều ghềnh thác hiểm nghèo và cũng đồng thời nói lên quyết tâm của họ Mao cải tạo thế giới và con người. Sau đây là bản chuyển ngữ Việt của Trần Ngọc Dung về thiên sử thi ấy:
 
Tài Trưng Sa thủy
Hu thực Vũ Xương ngư
Vn lý Trường Giang hoành độ
Cực mục Sở thiên thư
Bất quản thông suy lãng dã
Thăng tựa nhàn đỉnh tán bộ
Kim nhật đắc khoan dư
Tư tại xuyên thượng viết
Thệ giả như tử phù”
Phong, tường động
Quy, xà tĩnh
Khởi hoằng đồ
Nhất kiều phi giá nam bắc
Tiêm đạp hiếm thông đồ
Cánh lập Tây Giang thạch bích
Triệt đoạn Vu Sư vân vũ
Cao giáp xuất bình hồ
Thần Nữ ứng vô thắc
Đáng kinh thế giới thù.
 
Dịch nghĩa:
 
Ta đã từng uống nước Trường Sa
Nếm cá Vũ Xương
Lên tận bầu trời Sở
Gió vùi sóng giập
Ta không sờn bước
Thân nam nhi đâu núp dưới hiên nhà
Nay ta rỗi rãnh đến đây
Trên con sông này bậc thầy đã nói
Chết là đi vào dĩ vãng như nước sông trôi
Gió đập cánh buồm
Rùa, rắn im hơi
Khi chí lớn dệt thành
Chiếc cầu nổi nối liền con lạch của trời đào
Để làm con đưòng nam bắc thông thuơng
Chúng ta sẽ bắt bức tường đá chặn thượng nguồn phía tây
Và kéo lùi lại mây mù và mưa bão giăng trên đỉnh trời Ngô
Cả thung lũng sẽ trở thành chiếc hồ phẳng lặng
Nếu nữ thần của núi chưa chết
Thì bà sẽ ngạc nhiên thế giới đã đổi thay.
                                                                                                                                          
Nhằm thuần hóa con sông Dương Tử nổi tiếng hung dữ nhất Trung Quốc, biến con sông này thành nguồn nước phát triển nông nghiệp để nuôi dưỡng người dân Trung Quốc là giấc mơ vạn đại của những bậc vua chúa của đất nước này. Nhưng suốt 4000 năm  biên niên sử của Trung Quốc, chưa từng có vị nào dám nói lên quyết tâm một cách táo bạo như vậy. Hơn thế nữa, với Mao Trạch Đông, thuần hóa con sông Dương Tử còn mang ý nghĩa sâu sắc thách đố với thiên nhiên, với thần linh sông núi, thách đố với lịch sử xã hội. Họ Mao cũng thừa hiểu rằng dân tộc Trung Hoa sẽ phải chấp nhận biết bao là gian khổ và hy sinh tinh thần, của cải vật chất, nhất là phải di dời hàng triệu mái nhà đã chôn sâu nguồn cội, lich sử, truyền thống  dòng họ gia đình qua mấy ngàn năm trong thung lũng bao la ấy, trong vùng thiên nhiên thuộc địa bàn qui hoạch.
     Có ai ngờ dự án trên được chấp thuận trên nguyên tắc vào năm 1992, 16 năm sau khi họ Mao qua đời. Trung Quốc chính thức khởi công  xây dựng dự án trên vào năm 1997 và hoàn tất thành công, thực hiện giấc mơ của họ Mao vào năm 2004.
     Đó là bằng chứng có sức thuyết phục về tham vọng của Trung Quốc và phương thức thực hiện tham vọng của họ. Họ có mưu đồ, họ có cụ bị chiến lược, chiến thuật, họ có kế hoạch đoản kỳ và trường kỳ. Ta không ngạc nhiên khi thấy tất cả thế giới đều nằm trong qui hoạch của Tập Cận Binh, một nhà lãnh đạo đầy tham vọng  của Trung Quốc trong thời hiện tại. (*)
 

Đào Như

(May 9, 2023)

 

(*) Tất cả dữ liệu của bài viết trên đều được cung cấp từ tác phẩm “Bí mật cuộc đời Mao Trạch Đông”  của tác giả Lý Chí Tuy.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
David Azoulai, Chủ tịch hội đồng thị trấn Metula phía bắc Israel, đã kêu gọi Israel biến Dải Gaza trông giống như trại tập trung Auschwitz khét tiếng do Đức Quốc xã điều hành. Theo báo The Jerusalem Post, Azoulai nói rằng Gaza nên vắng bóng người Palestine và san phẳng. Ông đề nghị Hải quân Israel có thể vận chuyển người Palestine đến các trại tị nạn ở Lebanon: “Sau đó, một dải an ninh nên được thiết lập từ biển đến hàng rào biên giới Gaza, hoàn toàn trống rỗng, như một lời nhắc nhở về những gì đã từng ở đó. Nó sẽ giống với trại tập trung Auschwitz.”
Trước 1975, người Sài Gòn nói chung và dân miền Nam nói riêng, dù là người ít mê... vọng cổ, song hầu như không ai là không biết nghệ sĩ Văn Hường, ông “Vua vọng cổ hài” của đầu thập niên 1960 cho đến khi ông “gác kiếm” lui về quê Thủ Đức “ở ẩn”. Tin ông vừa mới qua đời, chính thức “từ giã cuộc chơi” vào tối ngày 7 tháng 12 năm 2023 làm giới mộ điệu ông trong và ngoài nước vô cùng thương tiếc...
Bộ Dân quyền California (CRD: California Civil Rights Department) thông báo rằng Bộ đã đạt được thỏa thuận giải quyết trị giá khoảng 54 triệu USD trong vụ kiện phân biệt giới tính chống lại Activision Blizzard, một công ty trò chơi video. CRD đã đệ đơn kiện này vào tháng 7/2021, cáo buộc rằng Activision Blizzard có văn hóa nơi làm việc "nam tính", nơi phụ nữ bị quấy rối tình dục và phân biệt đối xử dựa trên giới tính.
VOA: Nhà hoạt động Nguyễn Tiến Trung đến Đức tị nạn. Theo Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ. Hôm 15/12, nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Tiến Trung và gia đình đáp máy bay đến thành phố Frankfurt, Đức để định cư, ông cho VOA biết qua email. Nhà hoạt động nhân quyền Grace Bùi ở Thái Lan viết trên trang Facebook hôm 15/12 rằng ông Trung và gia đình đã rời khỏi Việt Nam trước đây và lánh nạn tại Thái Lan một thời gian trước khi đến Đức. “Khi còn ở Thái Lan thì Trung đã bị an ninh Việt Nam theo dõi và Đức đã cấp visa khẩn cấp cho Trung”, nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ viết.
Hàng năm, người dân Hoa Kỳ mua khoảng 35 triệu đến 50 triệu cây Giáng sinh, và cũng có nhiều người mang cây Giáng sinh nhân tạo từ nhà kho ra để dùng trong mùa lễ hội. Theo các cuộc khảo sát, tổng cộng khoảng 3/4 số hộ gia đình ở Hoa Kỳ thường sở hữu một số loại cây Giáng sinh nào đó. Nhiều người thường thắc mắc loại nào thực tiễn hơn – cây thật hay cây nhân tạo? Vấn đề này gây tranh cãi khá nhiều, và câu trả lời phụ thuộc vào người được hỏi và những yếu tố được xem xét.
Trong thời điểm hiện tại, khi nói đến trí thông minh nhân tạo (AI), người ta thường nhắc đến nhiều điểm xấu hơn là điểm tốt. Người ta nói đến kịch bản “ngày tận thế” với máy tính siêu thông minh, nói đến việc AI đưa tin giả... Những cảnh báo này cũng đáng quan tâm. Nhưng trên thực tế, AI vẫn có tiềm năng to lớn mang lại nhiều lợi ích cho nhân loại. Theo trang mạng https://theconversation.com, trong lĩnh vực nông nghiệp, nông dân ngày càng sử dụng nhiều công cụ hỗ trợ AI hơn để giải quyết các vấn đề đe dọa sức khỏe con người, môi trường, và an ninh lương thực. Các nhà nghiên cứu dự báo thị trường cho những công cụ này có thể đạt 12 tỷ USD vào năm 2032.
Mùa Giáng Sinh lại về. Nhiều gia đình bất kể theo truyền thống tôn giáo nào lại có những cây thông xanh hay cây Giáng Sinh (Christmas Tree) để trưng bày đón ngày Thiên Chúa giáng trần. Có người thắc mắc rằng truyền thống này có từ thời nào, bắt nguồn từ đâu? Hẳn là nó có liên hệ đến Ki Tô giáo? Theo trang mạng chuyên về lịch sử www.history.com, từ rất lâu trước khi đạo Thiên Chúa ra đời, những loài cây cối xanh quanh năm có một ý nghĩa đặc biệt đối với con người vào mùa đông. Giống như ngày nay trang trí nhà cửa trong mùa lễ hội bằng các loại cây thông, nhiều dân tộc cổ đại treo những cành cây thường xanh (evergreen) trên cửa ra vào và cửa sổ. Ở nhiều quốc gia, người ta tin rằng cây thường xanh sẽ xua đuổi phù thủy, ma quỷ, ma quỷ và bệnh tật.
Trong hàng loạt những hình ảnh về các ngôi nhà bị đánh bom hay đường phố bị tàn phá ở Gaza, có một số hình ảnh nổi bật với sự kinh hoàng tột độ: Những đứa trẻ bị bỏ rơi, mình mẩy nhuốm đầy máu. Với hàng triệu lượt xem trên các nền tảng trực tuyến, những hình ảnh này là những hình ảnh giả (deepfake) được tạo ra bằng trí tuệ nhân tạo (AI). Nếu để ý kỹ, chúng ta có thể thấy các manh mối chẳng hạn như ngón tay cong kỳ lạ hoặc đôi mắt lấp lánh ánh sáng không tự nhiên.
Cách đây gần 60 năm, học sinh sau khi đậu tú tài muốn vào Đại học Y khoa Sài Gòn phải thi vào dự bị y khoa được gọi là APM, viết tắt của “Année Prémédicale”, năm Tiền Y khoa và học ở Đại học Khoa học. Sinh viên thi vào rất đông, chừng 4000 đến 5000 người và sẽ tuyển chừng 200 người. Hồi đó chỉ có hai trường Y ở trong nước, một ở Sài Gòn và một ở Huế, mở sau trường Sài Gòn và ít người học hơn. Trường Dược (5 năm), Nha khoa (5 năm) là những trường riêng biệt cũng phải thi vào (được gọi là thi concours). Các ngành khác cũng qua concours như Sư phạm, Kiến trúc, Kỹ sư (Phú Thọ), hành chánh. Nghe nói thi vào trường (Học viện) Quốc gia Hành chánh tỷ lệ được chấp nhận còn thấp hơn vào trường Y khoa. Các trường Luật và Văn khoa theo chế độ đại học mở cửa của Pháp, không phải thi vào và sinh viên rất đông.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.