Hôm nay,  

Đẹp và xấu

30/10/202318:04:00(Xem: 2572)

altar

 


Làm thế nào để càng ngày chúng ta càng đẹp thêm? Và làm thế nào càng ngày cái xấu càng giảm lần đi? Chuyện coi bình thường, dân dã, vậy mà tất cả căn cứ ở câu, kể như là câu châm ngôn: Tâm Sanh Tướng.
    Thưa, tâm tốt đẹp thì mặt mày sáng sủa, vượng khí thêm lên, vui. Còn ngược lại, tâm cứ toan tính những lọc lừa xấu xa đê hèn, mưu cầu lợi cho riêng mình, mặc hại cho người, thì mặt mũi lơ láo, mắt nhìn ngang dọc đảo điên chả giống ai cả.
    Trong bài kinh trung bộ, đức Phật cũng lý giải về đẹp và xấu. Trong một buổi dó, Như Lai đang thọ trai ở tịnh xá, thì có một chàng trai đi tới và kính cẩn hỏi ngài:
    « Thưa ngài, cùng một nhân duyên, sao lại có kẻ xấu người đẹp khác nhau? »
    Thế Tôn trả lời rằng:
    « Cùng một nhân duyên, có người khi bị đụng chạm hay xúc phạm, họ vẫn tự tại, an nhiên hòa ái, không chống đối thô kệch, khi mãn kiếp, đủ phước duyên họ trở lại làm một người đẹp. Có người khác, khi bị va chạm vậy, họ vội tăng sân hận lên chống đối, đáp trả thô lậu, mãn kiếp, nếu có sanh lại làm người, sẽ là một người xấu. Nhân như vậy, duyên như vậy, nên có kẻ xấu có đẹp ».
    Xin cảm ơn người đã đặt câu hỏi từ 2500 năm trước.
    Lời Pháp Phật vô tâm ta và ở lại đó. Ta có một đời sống biết quán sát với tư duy tuệ giác mà ứng dụng ứng xử với người với mình để mong có một cuộc sống tốt, một thân hình với dung nhan đẹp, một tâm ý sáng ngời, từ bi, đạo hạnh, đem hạnh phúc cho người cho mình cho đời. Hằng ngày sống chung đụng con người mọi người kề cận nhau, thầy giảng, chúng ta như chén bát úp trên chõng, trên cái sóng chén úp thời xa xưa, nên va chạm xô đẩy nhau luôn luôn.
    Xẩy đến có một người nóng nảy, không tự trấn an kịp, sẽ khó chịu, bất bình, chống trả với sân hận. Sân hận này giắt chúng ta tái sanh vào nơi ác thú, mang hình tướng xấu xa. Nhìn một ai đó đang nóng giận bực tức, thấy mặt mũi đỏ gay như gà chọi, đang có một năng lực xấu rất nóng thiêu đốt họ, mặt bị mụn sần, da vẻ căng bóng. Thấy rất tội nghiệp.
    Cũng tự ngàn xưa, thầy Minh Thiền kể là, có một vị hòa thượng xuống đò ở một bờ sông nọ. Người đưa đò xưa ấy, đưa đò qua sóng nước bằng một mái dầm tay. Khi đó, trên thuyền có thầy và thêm 5, 3 vị khách, khách thương buôn thúng bán mẹt cùng muốn qua sông. Đò đang rời bến, thì có một vị khách nam, còn trẻ, hớt hải chạy tới kêu: « Chủ đò, chờ ta! » Khách trên thuyền không chịu vì nắng đã quá sào, nhưng hòa thượng nói nếu qua sông rồi trở lại bờ bên này thì e lâu quá, chủ đò nên dừng lại chờ cho khách trễ giờ lên với, người ta cấp bách thì cũng như mình cấp bách vậy. Khi người khách trẻ lên được đò rồi, không biết có lầm tưởng gì không mà mang cái mặt mũi hung tợn, chạy lại nói với hòa thượng:
    « Ông lui ra, bá ngọ, đây là chỗ tôi ngồi! »
    Hòa thượng lúng túng đứng lên, có chậm chạp, nên bị ông khách trẻ bực mình lấy roi quất vào mình hòa thượng, bị chảy máu. Khách lao xao nhưng rồi im, sợ, nên không ai dám nói chi, họ chỉ thấy tội cho thầy đã làm ơn mắc oán. Rồi đò cập bờ, mọi người lục tục quang gánh lên. Họ không quên nhìn thầy bình tĩnh ra mé thuyền, vớt nước rửa chút máu còn dính ở cánh tay, ở áo cà sa. Người vừa đánh thầy, còn rất thanh niên, sáp lại hỏi:
    « Còn đau không? »
    « Không ».
    « Ông khùng hả? Bị đánh mà không đau ? »
    « Không, ta không khùng. Ta không sân hận nên không đau. Người, người nóng giận, bực tức điên đầu, đã đau, rồi đánh ta, người còn đau hơn! »
    Người trẻ đó, lúc trước mặt đỏ như vang, lúc này mặt anh ta vàng như nghệ. Anh ta cúi cuống thấp hơn, rồi ngỏ ý xin lỗi:
    « Thầy ơi, con chưa thấy ai bình tĩnh như thầy còn con đây, nóng nẩy điên rồ ».
    Giờ thì anh khóc rống lên:
    « Con đây, con như cây khô gặp mưa. Như lữ hành đói khát gặp cơm… »
    Thanh niên đó xin thầy tha cho tội đã đánh thầy và xin theo về chùa nhờ hồng ân tam bảo gia trì. Hòa thượng bằng lòng tất cả, ngài đã làm một nghĩa cử tạo ra cuộc tao ngộ tương phùng, để hướng dẫn một chúng sanh đầy sân hận, hung hăng về nẻo giác bình an.
   Sân hận đang và lúc nào cũng đầy dẫy trong cuộc sống ta bà hỗn tạp. Sân hận đi thông qua những cảm xúc làm con người khó và không tự kiểm soát nổi. Vậy thì muốn vơi bớt đi, thầy khuyên chúng sanh không tự đem tai ương tới bằng lời nói khen hay chê. Với cả hai âm thanh khen và chê, chúng sanh khó giữ tâm bình an. Vì sao ư ? Thưa là: Ăn miếng trả miếng, vẫn là bình thường, nhưng ân oán sẽ chập chùng tiếp diễn. Nên xóa đi. Ăn miếng không trả miếng, là tâm địa của người hiền của người con Phật, biết lấy từ bi ôn hòa mà đối đãi với nhau bằng tình người. Vì cuộc đời đã, vẫn, đang rất khổ đau, nên vị thầy qua đò đã mang tình người thắp sáng tình người, đem đạo đức thắp sáng đạo đức. Nó ghét mình ư? Đó là chuyện của nó, rồi cảm xúc sẽ qua đi. Thầy giữ tâm an trú trong chánh niệm vì thầy là con Phật, thầy làm bổn phận hoằng dương chánh pháp.
    Trong kinh Trung Bộ, ngay Phật cũng từng bị chê trách, chống đối, từ gièm pha đến dọa bị giết. Nhưng Như Lai không nao núng, ngài ung dung, bình thản, an nhiên, tha thứ và yêu thương cả họ. Ngài là vị từ ái tối thượng, làm gương cho hết thẩy nhân sinh.
    Cũng theo lời kinh dậy, điều quan trọng là giữ tâm thế. Không nên chao đảo vì bị xô đẩy. Người có tâm địa sân hận, tham lam nóng nẩy, là người ích kỷ, là ác, chính là người ngu si trong vô minh. Người đó chưa sắm sửa được cho mình nổi « cây gươm sáng » tuệ giác, rất mù mờ trước hình ảnh sáng suốt của đức đại trí Văn Thù Sư Lợi!
    Dù cho có dung nhan, thân thể đẹp đi nữa. Thì sẽ không đẹp lâu bền, cái đẹp mong manh vô căn cứ đó rất mau tàn, sẽ trả thanh xuân cho quá khứ tàn phai. Còn người có tâm đạo, vui vẻ hòa ái, buông xả thì họ có pháp thể khinh an, tốt người đẹp tướng bền lâu.
    Chúng ta đọc thêm chuyện lẩn thẩn rất nóng giận của một nhân vật lừng danh, là thi sĩ Tô Đông Pha, đời Tống (Trung Hoa) ông là tác giả tiền hậu Xích Bích, để coi ông vượt qua hỏa lò tam giới như thế nào.
    Thưa, có thế, ông Tô Đông Pha là một thi sĩ đời nhà Tống, nên không thuộc nhóm đường thi. Không may cho ông là nhà cầm quyền Vương An Thạch lúc bấy giờ muốn cải cách xã hội. Họ không ưa gì nhóm thi sĩ tài ba này. Chính quyền muốn đầy ải phát vãng nhóm thi nhân về nơi rừng thiêng nước độc như Hải Nam, Quảng Đông, Quảng Tây… Họ nổi tiếng như thế đó, ảnh hưởng sâu sắc tới Việt Nam, mà một thời sau, thầy Tuệ Sỹ của chúng ta, cảm cái tài năng thi tứ năng động lung linh của ông thi sĩ nhà Tống, mà thầy chúng ta đã đi vào:
« Tô Đông Pha khung trời viễn mộng » đầy thiền đạo và thi ca: « Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn, Ai mang quán trọ mà ngăn nẻo về? » B.G.
    Tô Đông Pha đã mang vào « khung trời viễn mộng » những gì? Ngoài nguồn thơ lai láng lung linh, còn lại là những đọa đấy, những khổ lụy và nhiều phiêu bồng tân toan, chúng ám ảnh thầy Tuệ Sỹ tôi: « Đá mòn phơi nẻo tà dương, Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi ».
    Tô Đông Pha cũng mang cái nghiệp tù đầy như thầy tôi, ông bị giam trong nhà lao rất lâu. Vì Vương An Thạch không ưa những người làm thơ văn, mà theo ông là cổ hủ, một lũ thoái hóa, phi lao động, chỉ biết ngồi làm thơ than mây khóc gió. Khi Tô Đông Pha bị đả kích ở Hoàng Châu, may thay cho ông là ông gặp được nhà sư Phật Ấn ở chùa Quy Tông. Hàng Châu và Quy Tông là đối ngạn. Bên này và bên kia một dòng sông. Nhờ đó mà nhà thơ và hoà thượng Phật Ấn thường qua lại giao tiếp, trao đổi thi văn và cùng nhau ngoạn cảnh. Nhà sư cảm thi ca tuyệt vời của Tô Đông pha. Tô Đông Pha cảm thiền đạo của sư phụ.
    Ngài Phật Ấn, nguyên hiệu là Giác Lão, ngài dậy Phật pháp và thiền đạo cho họ Tô. Tới một ngày, họ Tô làm được một bài kệ, liền viết vội vào giấy hoa tiên, nhờ một tiểu đồng đi xuống chèo ngay tức thì qua sông, đến Quy Tông trình lên sư phụ Phật Ấn, tỏ cùng ngài là ông đã xả bỏ hết lợi suy, vui khổ, vinh nhục, khen chê… Ông muốn chứng tỏ với sư phụ là ông không còn sợ Vương An Thạch nữa, không còn bị lay động bởi bát phong nữa.
    Sư phụ đọc xong thì phê vào sau bài kệ : « trung tiện » rồi đưa tiểu đồng biểu mang về đưa cho họ Tô liền thời. Họ Tô đọc thấy hai chữ « trung tiện » thì nổi cáu, tức, như bị kiến cắn, lửa đốt, ông lập tức tự tay chèo đò sang sông, vừa đến nơi, đã thấy có sẵn ngài Phật Ấn ung dung đứng chờ ông tự bao giờ. Họ Tô lớn tiếng trách sư phụ coi rẻ công tu tập của ông. Ông kể lể, là ông bị ghét bỏ, là ông đã đi theo ngài tu thiền bấy lâu, sao ngài nỡ lòng nào mà đối xử với ông thô bạo? Ngài Phật Ấn nghe trách móc, chỉ mỉm cười, ngài đi qua đi lại thong dong trên bờ sông nghe Tô Đông Pha nói đã đời, rồi ngài ung dung trả lời:
    « Ô hô, người bảo bát phong không còn làm người lay động, mà giờ này, người lại bị lay động vì hai chữ đó ư? »
    Tô giựt mình thảng thốt, rồi hiểu ra ngay, họ Tô lặng lẽ vái chào rồi âm thầm tự mò về bờ, bên của mình. Đúng là chưa đáo bỉ ngạn!
    Khen thay, đáng mặt Tô Đông Pha, con người tiếng tăm lừng lẫy thi bá một thời. Ông đã tự nổi lửa, lửa vừa bùng lên, ông kịp thời tự mình dập tắt lửa, tránh được bị thiêu bị đốt tan hoang. Thiên hạ chúng ta có cố gắng bắt chước thi sĩ Tô Đông Pha được tí chút nào không? Và cuộc sống ta bà luôn luôn bị tràn bờ sân hận, rồi chiến tranh từ mồi lửa sân hận đang bùng phát dữ dội khắp nơi.

    Nguyện cầu khổ nạn tiêu tan,

    Chúng sanh an lạc thế gian thái bình.

 

– Chúc Thanh

(Paris, oct 2023)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa: Đạo Tin Lành độc lập bị kiểm soát gắt gao, đặc biệt là ở những vùng đồng bào dân tộc thiểu số -- Mục sư A Ga: Nhà cầm quyền càng lúc càng tàn bạo về vấn đề đàn áp tôn giáo, bất chấp quốc tế...
Sanh tại Turin, Piémont, ngày 22-Avril-1909, bà Rita Levi-Montalcini đã đi qua những thăng trầm trong thân phận của một phụ nữ Ý gốc Do Thái, những biến cố lịch sử của thế giới và nhất là chính sách diệt Do Thái của Phát-xít.
Nhiều tiếng nổ đã được nghe thấy tại cơ sở của Dow Chemical Co. ở Plaquemine, Louisiana. Lệnh trú ẩn tại chỗ đã được ban hành trong nửa dặm xung quanh nhà máy sau khi đám cháy bùng phát. Hiện không có thương vong nào được biết và các quan chức của Dow Chemical cho biết tất cả các công nhân đều bình an, theo kiểm danh mới nhất.
Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ toàn bộ kế hoạch xóa nợ cho sinh viên của Biden, chính phủ Biden đang xóa nợ cho 804.000 người. Những người vẫn đang trả nợ sau 20 hoặc 25 năm có thể đủ điều kiện tham gia chương trình xóa nợ tự động và họ sẽ được thông báo trong những ngày tới.
Trong thời đại khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ nhanh hơn sự ứng đối của con người như hiện nay không ít người quan ngại về nguy cơ các sản phẩm trí thông minh nhân tạo có thể thoát khỏi tầm kiểm soát của con người. Điều trớ trêu là sự tiến bộ vượt bậc của khoa học kỹ thuật cũng từ con người mà ra. Hay nói cách khác, chính con người là tác nhân của các sản phẩm khoa học kỹ thuật tân tiến đó lại lo ngại tạo vật của mình. Tuy nhiên, thực tế còn có một nghịch lý khác, đó là cho đến ngày nay, con người thông qua sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật vẫn chưa biết rõ, hay nói chính xác hơn là vẫn chưa chứng minh được bằng phương thức khoa học khách quan ai là tác nhân thực sự của các sản phẩm khoa học kỹ thuật tân tiến đó: tâm trí hay não bộ hay cả hai?
Là cơ quan lớn nhất của cơ thể, da luôn cần được giữ cho khỏe mạnh và sạch sẽ. Thêm vào đó, một làn da khỏe đẹp luôn hấp dẫn trong mắt mọi người và là điều mà bất kỳ ai cũng muốn sở hữu. Ngành chăm sóc da (skincare) đã bùng nổ, đạt giá trị 133.9 tỷ MK vào năm 2018, và dự kiến sẽ đạt mức 200.25 tỷ MK vào năm 2026. Danh sách các sản phẩm chăm sóc da thì ngày càng dài ra với vô số thành phần gây tranh cãi. Thật khó để tìm ra những gì làn da của chúng ta thật sự cần. Trong bài này, các chuyên gia sẽ giải thích cách làn da bảo vệ chúng ta, cách giữ gìn da dẻ và những thói quen tốt đối với làn da của quý vị.
Bờ Tây Hoa Kỳ đang ở trong một tuần lễ nhiệt độ tăng cao, và các nhà dự báo thời tiết hôm đầu tuần đã cảnh báo nhiệt độ vào cuối tuần này sẽ lên quá cao tại một số khu vực đông dân cư nhất ở Arizona, đồng thời cảnh báo cư dân ở các vùng của Nevada và New Mexico nên ở trong nhà tránh nhiệt.
Vào mùa thu năm 2019, nhà hải dương học Mỹ David Scheel đã quay được cảnh chú bạch tuộc nhỏ Heidi đang ngủ yên, bỗng dưng bắt đầu thay đổi cả màu sắc và hình dạng, giống hệt như lúc Heidi ngụy trang khi thức để săn cua, và David Scheel kết luận rằng chú bạch tuộc Heidi đang ngủ mơ. Một nghiên cứu mới đây tại Viện Khoa học và Công nghệ Okinawa của Nhật Bản và Đại học Washington ở Hoa Kỳ đã xác nhận rằng bạch tuộc cũng ngủ sâu và mơ như con người, chỉ khác biệt là những gì xảy ra trên não của loài bạch tuộc có thể nhìn thấy qua sự đổi màu trên cơ thể.
Milan Kundera, tác giả nổi tiếng đã viết cuốn The Unbearable Lightness of Being, đã qua đời, theo tin từ đài truyền hình Czech. Ông thọ 94 tuổi. Tác giả sinh ra ở Tiệp Khắc cũ vào năm 1929 nhưng lưu vong ở Pháp vào năm 1975 sau khi chỉ trích cuộc xâm lược Tiệp Khắc của Liên Xô vào năm 1968. Chế độ cộng sản của quê hương ông đã cấm sách của ông cho đến cuối những năm 1980, khi đó một cuộc cách mạng bất bạo động đã chấm dứt chế độ độc đảng của nhà nước.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.