Hôm nay,  

Bài tập đọc

06/04/202217:07:00(Xem: 3928)

mother-and-daughter

 

Khi chồng chất trên vai đầy tuổi đá

Mới thấy mình lạc lối giữa đôi chân

Giữa biển dâu trong mưa nắng xoay vần

Ta dốt nát, trần truồng như cọng cỏ.

 

Ta bỗng cười, xóa tên mình trên cát

Để bắt đầu sống lại kiếp trẻ thơ

Sung sướng thay khi bỗng lại dại khờ

Để mỗi bước mỗi mọc lên điều kỳ lạ…

 

Ta ngồi đây lắng nghe mình tập đọc

Mẫu tự này có tự thuở ban sơ

Cùng đất đá cùng muôn ngàn tinh tú

Những vần kia có sẵn tự bao giờ?

 

Ta đọc thấy chiều nay trên cành lá

Rất mong manh mà chứa đủ bốn mùa.

Chứa đất màu nằm đợi nắng trông mưa,

Chứa trăng sáng hằn lên từng vân lá!

 

Chén cơm ăn chiều nay sao lạ quá

Có vị gì mặn chát của gian nan

Có tình người như nước chảy miên man

Ôi thơm quá… này tiếng hò câu hát.

 

Ta đọc thấy giữa ngây tròn mắt bé

Có thiên thần trong vũ điệu BÌNH AN

Có địa đàng quanh gót ngọc thênh thang

Có ân sủng tràn đầy năm ngón nhỏ.

 

Ta đọc thấy trên môi người gian dối

Lời nguyện cầu chân lý chói muôn phương

Cũng như đọc trong mắt người thù hận

Lửa tủi hờn của khao khát yêu thương.

 

Đường quanh ta cứ mỗi lần tội ác

Đã đơm hoa hay chỉ mới nẩy mầm?

Ta đọc thấy giữa lòng người khốn khổ,

Đã sẵn tình đồng lõa đứng lặng câm!

 

Ta đọc thấy mây trời trong giọt nước

Đọc trong điều ngu dại sự khôn ngoan

Cây kim nhỏ vừa chỉ ta cách đọc

Những vòng tròn vô tận vượt thời gian

 

Để ta thấy giữa dòng đời hư dối

Sợi dây chuyền kết nối đến muôn sau,

Cả vũ trụ chuyển mình thành kinh thánh

Nhìn đâu đâu ai cũng thấy nhiệm mầu…

 

-- Chúc Liên & Chúc Thanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhưng đến khi chiến cuộc miền Nam trở nên sôi động thì hai bên mất hẳn liên lạc. Vào năm 1975, sau ngày đất nước thống nhất, ông Đ. hành đạo ở xứ đạo Phước Tỉnh, một xã đánh cá rất giàu có ở Bà Rịa...
Ô! Đây không phải là Chuyện Ba Người của nhạc sĩ Quốc Dũng. Chuyện ba người của nhạc sĩ có những khúc mắc khó gỡ, có những tình huống khó xử. Hai người vui biết bao nhiêu/ Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn...
Đơn Dương, một quận nhỏ thuộc tỉnh Tuyên Đức, cách thành phố Đà Lạt khoảng 30 cây số, ở độ cao 1000 m so với mực nước biển nên khí hậu mát mẻ quanh năm. Đơn Dương là một quận trù phú vì đất đai màu mỡ, cây trái hoa màu tươi tốt có thu hoạch rất cao. Cái quận nhỏ mà người ta không thể tìm thấy trên bản đồ có tỉ lệ thấp, ít người ở Saigon biết đến nhưng đối với tôi Đơn Dương là thị trấn êm đềm, thơ mộng với phong cảnh đồi núi đẹp như tranh, đã gắn bó cùng tuổi thơ hạnh phúc của tôi với biết bao kỷ niệm thân thương...
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Vĩnh Ngộ & Nguyễn Hàn Chung...
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam (VAALA) sẽ hợp tác với Thư Viện Công Cộng Quận Cam (OC Public Libraries) để thực hiện một buổi chiếu phim gồm năm phim ngắn vào lúc 2 giờ chiều, ngày 4 tháng 3, năm 2023 tại Thư Viện Chính (Main Library), số 11200 Stanford Avenue, thành phố Garden Grove. Chương trình hoàn toàn miễn phí và dành cho người lớn (adults program). Để biết thêm chi tiết, xin vào thăm: https://ocpl.org/littlesaigonstories
Tôi là đứa con gái đầu lòng trong gia đình bốn người con. Ba đứa em tôi đều là con trai nên Ba Mẹ chiều chuộng tôi lắm, vả lại tôi là một con bé trắng trẻo, mũm mĩm như con búp bê, ngoan ngoãn hiền lành, ai cũng khen tôi như vậy...
Thưa, tiếng Việt mà tui học hồi năm nẳm, thầy, cô tui dạy rằng: “Trai cưới vợ; gái lấy chồng!” Chớ tui chưa hề thấy gái cưới chồng bao giờ cả! Hay là tại vì xa quê đã lâu, tiếng Việt của tui giờ đã rỉ sét, đã lạc hậu hết rồi chăng? Không theo kịp với trình độ của những nhà văn thời ôn dịch?
Gã cán bộ mở ổ khoá rồi dùng hết sức mạnh kéo tấm cửa sắt ra. Tấm cửa nặng nề di chuyển cà lên thềm cửa gây ra tiếng kêu kèn kẹt nghe ghê cả răng. Nó rất dày, có lẽ đã trải qua thời gian hàng trăm năm nên bị sét rỉ ăn mòn đến độ đã khuyết bể đi nhiều mảng và trệ xuống. Có một mảng thủng gần đáy cửa rộng đến nỗi có thể thò cánh tay qua lại được. Gã đẩy tôi vào phòng, đóng cửa lại rồi khoá ổ khóa bên ngoài...
Thứ bảy tuần rồi tôi được mời tham gia một dạ tiệc nho nhỏ mừng tháng Lịch sử Người Da đen do nhóm bạn da đen ở Fairburn City mời. Chúng tôi làm chung với nhau đã lâu nên thân thuộc và biết nhau rất rõ, ấy vậy mà khi đến dự tôi không khỏi choáng ngợp. Ngày thường thì xuề xòa ấy vậy mà khi dự dạ tiệc lập tức trở thành những ông hoàng châu Phi hay tiểu vương Ấn Độ. Họ ăn mặc sang trọng, toàn áo lông thú, trang phục đắt tiền, chưng diện ngất trời luôn...
Ngày hôm ấy tôi có tiệc tại nhà một người quen tại Garland, Texas và sau đó là gặp gỡ mấy cô bạn xưa ở chung trại tỵ nạn Thailand. Chả hiểu sao, chiều hôm ấy trời lại mưa, mưa từ lúc trưa cho đến chiều tối cứ lai rai mãi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.