Hôm nay,  

Bài tập đọc

06/04/202217:07:00(Xem: 4203)

mother-and-daughter

 

Khi chồng chất trên vai đầy tuổi đá

Mới thấy mình lạc lối giữa đôi chân

Giữa biển dâu trong mưa nắng xoay vần

Ta dốt nát, trần truồng như cọng cỏ.

 

Ta bỗng cười, xóa tên mình trên cát

Để bắt đầu sống lại kiếp trẻ thơ

Sung sướng thay khi bỗng lại dại khờ

Để mỗi bước mỗi mọc lên điều kỳ lạ…

 

Ta ngồi đây lắng nghe mình tập đọc

Mẫu tự này có tự thuở ban sơ

Cùng đất đá cùng muôn ngàn tinh tú

Những vần kia có sẵn tự bao giờ?

 

Ta đọc thấy chiều nay trên cành lá

Rất mong manh mà chứa đủ bốn mùa.

Chứa đất màu nằm đợi nắng trông mưa,

Chứa trăng sáng hằn lên từng vân lá!

 

Chén cơm ăn chiều nay sao lạ quá

Có vị gì mặn chát của gian nan

Có tình người như nước chảy miên man

Ôi thơm quá… này tiếng hò câu hát.

 

Ta đọc thấy giữa ngây tròn mắt bé

Có thiên thần trong vũ điệu BÌNH AN

Có địa đàng quanh gót ngọc thênh thang

Có ân sủng tràn đầy năm ngón nhỏ.

 

Ta đọc thấy trên môi người gian dối

Lời nguyện cầu chân lý chói muôn phương

Cũng như đọc trong mắt người thù hận

Lửa tủi hờn của khao khát yêu thương.

 

Đường quanh ta cứ mỗi lần tội ác

Đã đơm hoa hay chỉ mới nẩy mầm?

Ta đọc thấy giữa lòng người khốn khổ,

Đã sẵn tình đồng lõa đứng lặng câm!

 

Ta đọc thấy mây trời trong giọt nước

Đọc trong điều ngu dại sự khôn ngoan

Cây kim nhỏ vừa chỉ ta cách đọc

Những vòng tròn vô tận vượt thời gian

 

Để ta thấy giữa dòng đời hư dối

Sợi dây chuyền kết nối đến muôn sau,

Cả vũ trụ chuyển mình thành kinh thánh

Nhìn đâu đâu ai cũng thấy nhiệm mầu…

 

-- Chúc Liên & Chúc Thanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Giáng Sinh, hai vợ chồng nàng có sứ mệnh đặc biệt: hộ tống thân mẫu chàng và thân phụ nàng về Việt Nam. Đi chung đường bốn người. Nhưng đến Sài Gòn, chia thành hai nhóm. Chồng nàng cùng thân mẫu tá túc nhà người bà con ở quận Mười...
Mỗi khi mùa Giáng Sinh về gia đình chị Bông đều đón mừng vui vẻ nhưng năm nay chị Bông vui nhiều hơn, nao nức nhiều hơn vì hai con sẽ trở về nhà. Thằng lớn Chester tốt nghiệp đại học mới rời khỏi nhà vì nhận việc làm ở thành phố khác và thằng nhỏ Ben cũng vừa mới giã từ mái nhà cha mẹ vào ở dorm khi bắt đầu đại học ở Austin...
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
Nhiều năm sau, mỗi lần có dịp về lại thành phố, tôi đều tìm cách ghé qua ngôi nhà thờ. Tôi không phải là tín đồ ngoan đạo; đúng ra, mấy chục năm nay, từ khi trưởng thành, đủ lông cánh thoát khỏi tầm kiềm toả của người lớn, tôi chưa bước chân vào nhà thờ lần nào. Tất cả những bài kinh cầu trúc trắc mẹ tôi cố nhồi nhét vào đầu tôi lúc ấu thơ tôi đều quên sạch...
Tôi theo chị tôi đến thăm lão Đính vào một buổi chiều. Đến thăm lão cũng có nghĩa như đến ra mắt một người "có danh" ở địa phương, vì tôi là người lạ mới đến xứ này. Trong hai ngày đầu ở nhà chị tôi, tôi đã nghe nhiều người nói chuyện về lão. Qua lời họ, tôi hình dung lão là một người khí khái nhưng cũng gàn gàn. Lão rất ghét và sẵn sàng chửi tạt thẳng mặt những kẻ tà nịnh. Lão luôn bênh vực kẻ yếu và không hề biết nể nang ai...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
Đức tin Công Giáo đã giúp tôi vững mạnh tinh thần để sống vững qua thời chinh chiến, qua thời tù cải tạo cũng như vượt qua những trần ai trong vượt biên và những năm tháng làm lại cuộc đời tại nước người, đến tận bây giờ và hy vọng mãi về sau. Những thánh ca quan trọng không kém khi hợp lực đưa tâm hồn hướng về Chúa. Và những gì tôi không thực hiện được bằng giọng hát của mình, tôi đã huýt gió để đưa khúc ca thoáng theo trời xanh. “Ngài đã giúp tôi bước tiếp dù từng vấp ngã | Ngài cho tôi hy vọng dù đã từng thất vọng | Ngài cho tôi ánh sáng khi tôi đang bước trong bóng tối| Ngài giúp tôi sống lạc quan dù trong mọi hoàn cảnh bi quan.”
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...
Sống an nhiên, chẳng đợi cũng chẳng cầu / Ta với người sớm muộn khác gì nhau / Đi trước hay về sau thì cũng vậy / thế gian này có dừng bước lại đâu...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.