Hôm nay,  

Em -- Anh -- Chúng ta -- Thiền

21/12/202211:13:00(Xem: 4506)

DTChinh_3
Tranh Đinh Trường Chinh.



"Tình yêu như lối đi của con cá, sau lưng không để lại chút gì." (Rabintanath Tagore)


Em

Hoa quỳnh nở cuối đêm. Tình yêu đến muộn tuổi. Mãnh liệt như bão nổi. Khao khát Sahara. Bụng Zigan trắng ngà. Ngày cháy lòng xích đạo. Đêm lạnh, gió lao xao. Em cá luồn trong nước. Cặp mắt bi sũng nước. Ngước tìm dấu tình yêu. Giữa cỏ và rong rêu. Mong một lần núi lửa. Sóng trào và nứt vỡ. Như cô bé mười lăm. Thuở chập chững yêu thầm. Nhìn ngực mình vừa nhú. Muốn vươn cao hung dữ. Dưới một chút chũm cau. Hỏa diệm sơn rì rào. Cho đi, cho tất cả. Không cần Xuân hay Hạ. Mỗi ngày mỗi căng đầy. Nhưng, đời chỉ là mây. Vi vu tầm mắt khuất. Mới là vó ngựa cất. Bỗng cánh chim đỏ hồng. Mới là nụ nhung hồng. Chợt đầm đìa nước mắt. Em hỏi, Trời sao tắt? Mất ngọn nến tình yêu? Giờ tuổi đã xế chiều. Làm sao tình nở muộn? Em chính là Nàng Thơ. Vào đời anh chậm trễ. Không còn chi tuổi trẻ. Ngực em đã nhăn nheo. Tay như tầu lá héo.

 

Anh

Một đời trôi du đãng. Phong sương nhuộm hình hài. Tóc bắt bụi nhạt phai. Anh sắp thành cục đá. Đá thêm một tuổi già. Chờ ngày tim lạnh nguội. Anh không còn gió thổi. Thổi tung tóe xiêm y. Cũng chẳng làm cây si. Rễ cuốn chân em ướt. Anh không còn dòng nước. Tưới mát hồn em đêm. Anh chỉ là bậc thềm. Ngồi hát bài ca cũ. Nghe giọng mình ủ rũ. Ngờ tiếng hát nghĩa trang. Ngẩng lên nhìn ánh trăng. Tiếc một thời suơng khói. Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc.

 

Chúng ta

Gặp nhau như lãng đãng. Gọi nhau trong cơn say. Ruợu không bao giờ đầy. Nến không bao giờ lụn. Giọng em, thơ vỡ vụn. Lời em, anh tan hoang. Ta hốt hoảng, chân quàng. Rung như cung đàn lỡ. Nước ở đâu vỡ lở? Sông ở đâu tràn bờ? Đất còn đâu? Bơ vơ? Chúng ta giờ mơ ngủ. Mơ mộng giữa ban ngày. Không hôn mà ngây say. Không ôm mà tay mỏi. Chưa yêu mà nóng hổi. Quờ quạng như mắt mù. Chỉ nhìn thấy thiên thu. Ôm nhau mà khóc ngất...

 

Thiền

Thôi! Bỏ! Bỏ đi! Em! Đừng cho nụ cười mềm. Đừng thêm lời ân ái. Một mai ta tỉnh lại. Em vẫn ở đầu sông. Anh bơi ở cuối sông. Giòng sông thay đổi luôn. Dù chỉ có một nguồn. Nhưng từng giây biến mất. Phút này đang rất thật. Sát na sau, giả hình. Giữa vạn tỷ chúng sinh. Ta chỉ là hột cỏ. Mộng mơ là đồ bỏ. Ý thức chỉ trong đầu. Có thực tế chi đâu? Trong cuộc đời nô lệ. Nô lệ với bản năng. Làm con người lăng xăng. Nô lệ với vật chất. Miệng nói lời tưởng thật. Nhưng thật sự nói càn. Cả triệu điều hoang đàng. Làm vui người đối diện. Còn bản thân? Hiện diện? Chỉ là muốn cho Mình. Ăn, ngủ và làm tình. Chỉ mong Mình sảng khoái. Một mai, nằm ngay lại. Hai tay chắp trên đùi. Cho một giấc ngủ vùi. Mọi vui, buồn biến mất. Em? Anh? giọt nước mắt. Rơi xuống đời lạnh tanh. Bên kia, cỏ vẫn xanh. Người vẫn làm tình đều. Những vần thơ diễm kiều. Vẫn thường xuyên nở rộ. Vẫn trên cao, thác đổ. Vậy, thôi, thôi, em nhé... Thiền đi, em!

-- Chu Tất Tiến


(Trích Tuyển Tập Thơ Chu Tất Tiến (Tập 2) sắp xuất bản.)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sáng nay tôi thức dậy và tôi đã lên ba tuổi rồi. Mẹ đánh thức tôi bằng nụ hôn và ôm choàng lấy tôi. Mẹ đã làm bánh kếp(*). Ôi! Ngon quá! Trời rất đẹp và chúng tôi đi dạo bây giờ đây. Ánh nắng mặt trời chói lọi mơn man trên mắt tôi. Đến công viên, tôi gặp bạn bè của tôi. Cuộc đời đẹp làm sao!
Mẹ tôi, con gái quê Sơn Tây, sống cùng thời với thi sĩ Quang Dũng, nổi tiếng với bài thơ “Đôi Mắt Người Sơn Tây”. Mẹ đi lấy chồng, gia tài vỏn vẹn một con lợn nái. Mẹ kể mỗi khi ăn no, nó lại nằm ịch ngay giữa nhà, ụt ịt chờ mẹ xoa bụng. Bà ngoại mua để mẹ nuôi, lớn lên bán được số tiền to làm vốn xem như của hồi môn lúc ra riêng...
Vấn là bạn sách đèn thân thiết với Thạnh từ thuở bé. Cha Thạnh với mẹ Vấn cũng là anh em cô cậu ruột. Do vậy, anh chị em Thạnh dù lớn hay nhỏ đều là vai trên của Vấn. Vấn lại rất hiền lành nên cả nhà Trúc đều thương mến. Suốt tuổi học trò Vấn vẫn hay đến nhà Thạnh, nơi đầy đủ tiện nghi cho hơn ở nhà để cùng Thạnh học hành...
Ngày cuối tuần nào cũng như ngày hội, đường phố khu thủ đô tỵ nạn nầy đông khách lạ lùng. Thiên hạ các vùng chung quanh đổ xô đến, thi đua cùng với du khách từ những tiểu bang khác về. Nam thanh nữ tú thướt tha. Áo quần màu mè đủ vẻ đủ dáng. Những tiếng cười dòn tan yêu đời khắp chốn...
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Thy An
Chiếc xe hơi chạy trên con đường hẹp, uốn lượn, hai bên là những cánh đồng lúa mì hầu hết đã được gặt xong, đây đó những bó rơm, cỏ khô được cuộn tròn nằm rải rác, những cánh rừng thưa xanh ngắt, những bụi cỏ lau màu tím hồng phất phơ trong gió, những trang trại với hàng chục con cừu, bò, và cả ngựa đang thong dong gặm cỏ, những căn nhà, quán rượu, nhà thờ…hầu hết được xây bằng đá đã xỉn màu vì thời gian, với những cửa sổ bằng kính có khung sơn trắng và kiến trúc đặc thù của vùng Yorkshire...
Kéo dài được hai năm, cuối cùng thì hắn cũng quyết định bỏ trường để về nhà đi buôn. Đây là một việc cân não mà hắn đã dằn vặt vật vã suốt một thời gian dài. Hắn là sinh viên giỏi, vốn được tuyển thẳng vào trường sư phạm, thật tình mà nói thì hắn muốn vào Bách Khoa chứ chẳng phải sư phạm, chọn sư phạm vì được miễn học phí nên miễn cưỡng chấp nhận...
Em yêu dấu: Anh sẽ kiến giải câu nói thời danh của Marcel Proust (*) để qua đó em có thể cầm nắm được trái tim nóng bỏng của anh trên tay. Marcel Proust nói rằng "Tình yêu là đem không gian đổi lấy thời gian”...
Suốt cả tuần nay Tokyo chỉ có một ngày nắng, hôm nay mưa đã tạnh thì khăn gói về vùng Kyoto/Osaka. Hai tuần nữa khi về lại đây thì những cây đào mượt mà nầy chỉ còn những cành cây cằn cỗi, phủ đầy rêu, trơ trụi. Vì thế mà chuôi kiếm của người samurai thường khắc cánh hoa đào để biểu tượng cho cuộc đời hào hùng, đẹp đẽ mà ngắn ngủi, đầy bất trắc.
Thành phố đầu tiên chúng tôi dự tính đến thăm là Thành phố Philadelphia, một thành phố đã từng là thủ đô của Hoa Kỳ trong thời kỳ đầu lập quốc mà nay nó đã trở thành cố đô. Sau đó chúng tôi sẽ đi thăm một vài di tích lịch sử, văn hoá và thắng cảnh đặc biệt của Tiểu bang Pennsylvania nếu thời gian cho phép...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.