Hôm nay,  

Nhỏ Tím Ơììì (phần 4)

26/11/200700:00:00(Xem: 3880)

Vài năm sau, năm 1968 sau khi ba Xinh mất hai ba tháng gì đó, nhỏ Cảnh đang  làm thư ký cho Bộ N.L.S., nó nói sở đang cần thư ký văn thư nó hứa sẽ giúp Xinh vô làm. Nó nói làm công chức có lương căn bản mầy nuôi em. Nó nói theo thủ tục muốn làm thư ký thì phải thi đánh máy. Xinh hết hồn, than:
-Trời ơi đánh máy" tao đánh máy dỡ ẹc.
Cảnh nói:
-Ủa sao mầy nói mầy có chứng chỉ đánh máy"
Xinh rên:
-Thì cóóóóó… mà tao học từ mấy năm trước tới giờ, có đụng tới cái máy đâuuuu, đánh dỡ lắm, còn phải ngó mặt chữ mò từ chữ mầy ơi. Mà hồi học bằng cái máy hổng có dấu gì hết mợiii…
Cảnh tỉnh bơ dạt ngang:
-Hổng sao, để tao lo cho. Mầy vô được rồi thì xin chuyển qua phòng khác, dễ ợt.
Thế rồi, ngày thi cũng tới. Bữa sáng vô thi, nó đem Xinh lên lầu, gõ cửa phòng Giám Đốc, một ngừơi rất trẻ mà giỏi quá làm tới Giám Đốc (Xinh nghĩ thầm), vừa nói vừa cừơi dễ thương gì đâu “thưa ông Giám Đốc, đây là Xinh bạn thân của em, bữa nay nó vô thi đánh máy...” ông đứng lên lịch sự đưa tay bắt tay Xinh chào hỏi tử tế cười vui vẻ rồi kêu Cảnh đem Xinh vô phòng thi đánh máy đi.
Vừa xuống lầu Cảnh vừa dặn “mầy đừng có lo ổng biết mầy là bạn của tao rồi ổng dễ tánh lắm mầy cứ việc làm tỉnh gõ được bao nhiêu hay bấy nhiêu chừng hết giờ ngừơi ta biểu nộp thì mầy đưa tờ giấy của mầy cho tao”.
Cùng thi ngày đó có mấy cô nữa. Ai nấy gõ lóc cóc đều đặn dòn tan trong khi Xinh ngồi uốn éo trán xuất mồ hôi hột. Tại vì thi hay sao mà cái trang để đọc đặng đánh máy chữ lờ mờ, mò từ chữ, vừa gõ vừa ngó bàn chữ vừa ngó bài thi, hai con mắt tá hoả, máy đánh chữ thì cứng ngắt cổ lỗ sĩ, như vầy chừng nào mới xong Trời" (Xinh than thầm)
Khi ngừơi ta cho biết hết giờ, ai nấy rút tờ giấy ra cái rẹt, tờ giấy của Xinh thì vặn ra từ từ, chưa tới một phần ba mà hai lòng bàn tay thì rít trịch mồ hôi.
Thôi kể như phải kiếm chuyện khác mà làm (Xinh tự than).
Thế nhưng, nhỏ Cảnh chính là ngừơi đem xấp giấy thi đi đâu đó, còn vói lại nói:
-Mầy về đi. Đừng có lo. Mai mốt cho hay kết quả.
Thế đó. Từ hồi Trung Học còn ngồi chung một bàn với nhau, nó đã có lòng lo, giúp, sắp đặt, ra lịnh cho đám bạn rồi.  


Kế đó, thấy gia đình của Xinh có đại tang, cha mất, đám em còn nhỏ, chũ hãng phim MP là nơi Xinh đang làm, mới kêu Xinh, thôi để mấy chú kiếm thêm việc cho, thay vì hồi trứơc làm bán thời gian, chỉ khi nào có phim mới vô chuyễn âm thì bây giờ vô làm mỗi ngày, có gì làm nấy, bao lương căn bản. Chuyện đời nghĩ cũng lạ, ông Trời tính trứơc hay sao" xui bên nầy may bên kia, mấy ngừơi thanh niên bị bắt quân dịch hay trình diện hết một mớ rồi, có chỗ trống cho Xinh vô thay. Mấy ông chũ (ba ông lận) giao cho Xinh phận sự cắt ráp nối những đoạn phim bị đứt vì lẽ nầy hay lẽ nọ, ráp phần phụ đề chữ Việt cho phim Pháp và Mỹ, công việc rất nhàn hạ, vui vì khi thì làm việc như cái máy, khi lại làm nghề mình thích là chuyễn âm phim và luôn luôn được coi phim mới nhập nên Xinh nhận lời với lòng hết sức biết ơn. Quên mất tiêu vụ thi đánh máy.
Một ngày nọ, Tím tới tận nhà đưa tờ giấy báo của N.L.S. cho hay Xinh được tuyển vô làm thư ký.W
Trời! cái nầy là do Cảnh giúp đây chớ Xinh nào có tài cán gì mà đậu. Nghe nói có việc làm công chức mà Xinh chẳng mừng chút nào. Thiệt tình có lúc buồn quá Xinh muốn xin vô Nữ Quân Nhân đi đánh giặc quách cái cho rồi. Xinh đã tới tận nơi, đứng ngoài cổng mấy lần, rồi thôi. Có lúc cũng muốn xin vô chính thức trong ban văn nghệ của bộ Xây Dựng Nông Thôn để đi xây dựng nông thôn chớ hổng phải lâu lâu mới làm một lần và ra khỏi Sài Gòn cho rồi. Thế nhưng, nhà cha mới chết, đám em còn nhỏ, chị đã theo chồng, mình đi rồi tội nghiệp đám em với Má. Với lại cũng đang làm việc cho hãng phim, nên Xinh cũng hờ hững quên trả lời với Cảnh. Đinh ninh là Xinh nhận lời, một buổi sáng thiệt sớm nọ Tím lái chiếc Honda Dame mới tinh tới thắng cái rét trườc cửa nhà, réo:
-Xinh ơi Xinh tao tới chở mầy đi làm nè ra mau mau.
Cô Tím bận áo đỏ chứng tỏ nhà quê sốt sắng cười ha hả, kêu:
-Leo lên lẹ lẹ đi mầy trễ giờ hết….
Nở nào mà Xinh từ chối, nói:
-Tao đã có việc làm chính thức rồi, nói với con Cảnh vậy dùm tao.
Tím chưng hửng, trợn mắt, la:
-Con quỷ!. Sao hổng cho hay. Thế nào con Cảnh nó cũng chửi mầy.
Rồi rồ máy vọt đi. Khi gặp lại Cảnh bị nó la um sùm “con quỷ! hổng nhận việc cũng hổng cho hay làm hại tao phải xin lỗi ông Giám Đốc. Bây giờ làm sao tao dám giới thiệu ai nữa" Con quỷ sống!”
Con quỷ sống bây giờ vẫn còn sống, làm bà nội của năm đứa cháu, mỗi lần nhắc lại chuyện xưa vẫn còn làm “con quỷ sống” muốn khóc.
Bây giờ muốn nghe đám bạn gọi mình là con quỷ sống đâu được nữa.
Bạn hết lòng giúp đở, chắc chắn như vậy rồi, mà Xinh ngu quá, chỉ nghĩ tới niềm vui cá nhân, tỉnh bơ phụ lòng bạn mà không mảy may mắc cở.
Từ đó về sau Xinh không gặp đám bạn cho tới ngày nhận hồng thiệp con nhỏ Tím lên xe bông.

Hẹn kỳ sau.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngoài chuyện hờ hửng hổng biết ơn Cảnh đưa vô làm trong Bộ NLS Xinh còn phụ lòng một người cô họ nữa
Tuy rằng ở hãng cũng có điện thoại nhưng Xinh không biết xử dụng thành ra có cũng như không dù đã có trao đổi số điện thoại
Buổi họp mặt ở nhà nhỏ Phụng, cũng dỡn hớt ăn uống rồi ngồi nói dóc, nói chẵn nói lẻ, nói chuyện đời. Bao nhiêu mơ ước tuôn ra
Tuổi ăn lúc nào cũng hổng thấy no mà lo thì còn xa vắng học thì ráng thấy bà nội
Bà có hay má con Cảnh mất rồi chưa"
Bữa hổm nói về chuyện đưa đám mẹ của bạn, hai người bạn thân cũ ngược dòng thời gian, nhắc về “con nhỏ Tím”.
Con đường cái quan thiệt rộng, thẳng tắp, băng từ phía bên trong cổng trước, băng suốt ngang  khỏang sân rộng rãi
Những ngày êm ả trong cư xá Cảnh Sát nhỏ gồm sáu căn nhà, nằm bên hông Viện Giảo Nghiệm thuộc ngành Cảnh Sát Quốc Gia
Bà Mary Nguyễn là một trong số hơn 500 người đã tham dự ngày khánh thành Viện Bảo tàng Thuyền nhân


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.