Hôm nay,  

Trả Lại Cho Ta

25/01/200600:00:00(Xem: 6747)
- (Kính tặng linh mục Nguyễn Văn Hùng, thiên thần cứu nạn của các thiếu nữ Việt tại Đài Loan; linh mục Nguyễn Hữu Lễ, vị khởi xướng phong trào đòi lại tên Sài gòn. Thương tặng bà con đang khốn khổ khiếu kiện, vô vọng kêu oan trước nhà Tiếp dân trung ương, Hà Nội).

Trả lại cho ta cái quyền được sống

Các người đã tước khi ta mới tượng hình!

Cha ta phải đành lòng vì kế hoạch khiếp kinh

Mẹ ta chịu cắn răng bởi kiếp đời khốn khổ.

Các người đã đẩy thế hệ trẻ xuống hố

Sống sa đọa, vô lý tưởng, chẳng ngày mai.

Khiến cha ta vội quất ngựa chạy dài.

Mẹ ta chẳng muốn nhìn giọt máu đỏ hỏn.

Trả lại cho ta cả khung trời mơ mộng,

Thế giới tuổi xanh ngà ngọc hồn nhiên,

Nhởn nhơ bay những bóng dáng dịu hiền:

Chim trời, cỏ hoa, mẹ hiền, tiên nữ.

Các người thay chi vào đó dạng hình hung dữ:

Thần tượng giả trá (1), cáo đội lốt người!

Măng non nhú dưới trời máu đỏ tươi (2)!

Trái tim ngập trong căm hờn thù hận (3).

Trả lại cho ta tinh thần phấn chấn,

Trí lòng rộng mở, mong đón nhận không ngơi!

Than ôi với kiểu bắt học nhét học nhồi,

Dạ ta phải hãi hùng, óc ta mụ mẫn.

Trả lại cho ta tâm hồn trong sáng

Những ước mong sống chân thật đơn thành.

Nhưng các người với tâm địa lưu manh.

Đã sớm đầu độc uốn nắn ta gian dối (4).

Trả lại ta những ngày hè như lễ hội,

Nhảy nhót vui chơi dưới biển trên rừng.

Tuổi xanh mơn mởn sao cấm cản tung tăng"

Còn đâu tất cả mùa xuân trong mùa hạ! (5)

Trả lại cho ta những gương đời cao cả:

Anh hùng, liệt nữ, chí sĩ, thánh nhân.

Sao các người dám trắng trợn tráo trâng

Đặt dưới tên gian ác siêu cao thủ (6).

Trả lại ta những chân trời rộng mở,

Bao tiến bộ chân chính, giá trị trường tồn.

Đáng gì cái chủ nghĩa, chế độ thối om

Các người cứ nói nhăng: quý cao, ưu việt!"

Trả lại cho ta cái quyền bất diệt:

Được sống xứng phẩm giá con người,

Xây đắp cuộc đời phúc hạnh thắm tươi

Trong bàn tay của pháp luật liêm chính.

Cớ sao các người mang ta đi bán

Làm nô tì, đĩ điếm ở phương xa"

Bần cùng hóa cuộc sống mẹ cha ta,

Để dễ bề đẩy ta vào động chứa!

Sao nhẫn tâm chơi trò đem con bỏ chợ "

Hứa hẹn việc khấm khá ở xứ người,

Cấu kết bọn đầu gấu, lũ đười ươi,

Biến ta thành bầy lao công nô dịch.

Trả lại cho ta khu vườn, mảnh đất

Tưới đẫm mồ hôi nước mắt của gia tiên.

Với mưu đồ quy hoạch thâm hiểm đảo điên,

Một sớm một chiều các ngươi cướp trắng.

Cha-con-cháu ta tức tưởi cay đắng

Sống đọa đày bởi khiếu kiện trường chinh.

Lửa thân ta bay tới tận trời xanh (7),

Sao các người vẫn lòng chai dạ đá"

Trả lại ta những nhân quyền cao cả:

Hội họp, bầu cử, phát biểu tự do,

Ung dung vạch mặt, tố cáo mưu đồ,

Thoải mái tham gia, thông phần quốc sự.

Các người là ai mà dám giành quyền hành xử,

Nghĩ suy, bàn bạc, quyết định thế cho ta"

Độc quyền ăn nói để dối gạt gian tà,

Sống chết mặc dân, thịnh suy kệ nước!!!

Trả lại cho ta những phần đất tổ quốc

Cha ông tạo lập, chiến sĩ bảo toàn:

Hoàng Trường Sa, Bản Giốc, Ải Nam Quan

Công xương máu, khối tự hào, nguồn sinh sống!

Ai cho phép các người đem tiến cống,

Dâng kẻ thù truyền kiếp tận Bắc phương"

Những mong dựa thế, giữ chặt ngai quyền

Đang đến hồi bị toàn dân lật đổ.

Trả lại cho ta tên Sài gòn thương nhớ,

Dấu tích cuộc Nam tiến oai hùng,

Niềm tự hào Hòn ngọc Viễn đông,

Biểu tượng cho một thời tự do dân chủ.

Kiêu căng ngạo mạn, các người đã thay vào đó

Tên của kẻ gây máu đổ xương tan,

Đẩy đất nước đến suy kiệt điêu tàn,

Gieo hận thù giữa con dân tộc Việt.

Trả lại cho ta tính chất thuần khiết,

Siêu phàm, độc lập, tự trị, sáng ngời,

Sức cảm hóa lẫn giải cứu cuộc đời

Của tôn giáo rất thánh thiêng mầu nhiệm.

Sao các người âm mưu cưỡng hiếp,

Biến đạo ta thành công cụ trong tay,

Bức bách cộng đoàn ta mãi tháng ngày"

Khiến ta phải lấy thân mình làm ngọn đuốc! (8)

* * *

Trả lại cho ta, hỡi chế độ tàn khốc,

Đức can đảm vô uý của niềm tin.

Do ngươi áp bức bách hại quá triền miên,

Ta đã bị liệt kháng tinh thần xâm nhập!

Trả lại cho ta tâm hồn siêu thoát,

Chẳng mong phú túc, thành đạt, an thân.

Miệng ngôn sứ lại ăn tiền ngậm câm,

Mặc bạo quyền chà đạp nhân dân mãi.

* * *

Trả lại cho ta, hỡi chủ nghĩa độc hại,

Cái ý thức về phẩm giá con người,

Một lương tâm biết liêm sỉ hổ ngươi,

Lòng yêu chuộng nhân nghĩa lễ tín trí.

Ngươi đã giết nơi ta muôn vàn điều cao quý:

Niềm thương cảm, tình tự dân tộc, nghĩa đồng bào.

Mối âu lo trả lẽ trước Đấng Tối cao,

Khiến ta mãi chìm sâu vào tội ác!

Huế, kỷ niệm 60 năm đảng CS tước đoạt mọi sự của con người và đất nước Việt Nam.

Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, 21-11-2005

Chú thích:

(1) Anh hùng tuổi trẻ không bao giờ có thật như Lê Văn Tám thời kháng Pháp và chẳng hề lập thành tích như Nguyễn Bá Ngọc thời gọi là chống Mỹ.

(2) Huy hiệu Đội thiếu niên Tiền phong: hình tròn, nền trời đỏ, nụ măng xanh hướng lên ánh sao vàng!"! Khẩu hiệu của Đội: Vì lý tưởng bác Hồ vĩ đại, hãy sẵn sàng!

(3) Một bài hát thiếu nhi vốn còn được hát sau 1975: Em mua một cây bút chì. Vẽ lên một tên giặc Mỹ. Đôi mắt nó xanh le lè. Cái mồm trông thật gớm ghê.

(4) Nhân ngày mất của Hồ Chí Minh năm 2004, trường Quốc học ở Huế đã tổ chức một cuộc thi đối vui để học về "thân thế sự nghiệp Bác Hồ" (chiếu trên truyền hình) cho các em học sinh cấp ba. Ngoài hai đội tranh tài mang tên Trần Lực, Lý Thụy (2 bí danh của HCM), đội thứ ba lại được đặt tên Trần Dân Tiên, tác giả cuốn "Những câu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" (bán tràn lan tại các hiệu sách thành phố). Ta qua đó hiểu được ý đồ của các giáo viên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới thời các Tổng thống Barack Obama, Donald Trump và Joe Biden, chiến lược phòng thủ của Hoa Kỳ đã được xây dựng dựa trên quan niệm lạc quan rằng, Hoa Kỳ sẽ không bao giờ cần chiến đấu nhiều hơn một cuộc chiến trong cùng một lúc. Dưới thời chính quyền Obama, đứng trước tình trạng tiết kiệm ngân sách, Bộ Quốc Phòng đã từ bỏ chính sách lâu đời là sẵn sàng chiến đấu và giành chiến thắng trong hai cuộc chiến lớn để tập trung vào việc có được các phương tiện chiến đấu và chỉ giành chiến thắng trong một cuộc chiến. Hành động đó đã đẩy nhanh xu hướng, hướng tới một quân đội Mỹ nhỏ hơn. Nó cũng thu hẹp các lựa chọn khả dụng cho giới hoạch định chính sách của Hoa Kỳ, vì việc cam kết cho Hoa Kỳ tham chiến ở một nơi sẽ ngăn cản hành động quân sự ở nơi khác.
Ban đầu, mọi người vẫn nghĩ rằng Nina chỉ là một người bạn trong trí tưởng tượng của Aija. Cô bé hai tuổi Aija từng sáng tạo ra rất nhiều người bạn tưởng tượng, nhưng cha mẹ cô bé – Ross, một nhạc sĩ, và Marie, một nhà tâm lý học – nhận thấy riêng Nina là một nhân vật hoàn toàn khác biệt. (Gia đình Ross và Marie đã yêu cầu tờ Washington Post chỉ sử dụng tên đệm vì tính nhạy cảm của chủ đề và vì Aija còn nhỏ)
Chế độ CSVN và TBT Nguyễn Phú Trọng thường ca ngợi tính ưu việt của cái gọi là Pháp Chế Xã Hội Chủ Nghĩa. Nếu chúng ta đánh giá khách quan thực chất của Pháp Chế Xã Hội Chủ Nghĩa này, liệu nó có thể sánh vai cùng hệ thống pháp luật của các quốc gia dân chủ tây phương hay không?
Kỹ sư (KS) Phạm Phan Long là cố vấn và chuyên gia kỹ thuật công nghệ và cơ sở hạ tầng. Ông từng đưa ra sáng kiến dự án điện mặt trời nổi trên Biển Hồ Tonle Sap (2019) với mục đích tìm giải pháp năng lượng và bảo vệ Biển Hồ, để không phải xây đập Sambor và giảm giá điện cho người dân Cambodia từ cao nhất xuống mức thấp nhất khu vực. Bài viết này có mục đích độc nhất mong Cambodia thận trọng hơn, bình tĩnh kiểm soát lại và đừng quá vội vã với kênh Phù Nam. Ông cho rằng nếu Cambodia và Việt Nam liên minh yêu cầu Trung Quốc giảm tích nước, khôi phục nhịp lũ và bảo đảm Biển Hồ nhận đủ 80 tỉ mét khối nước như trước khi có thuỷ điện, hai quốc gia sẽ không còn tranh chấp vì có đủ nước cho châu thổ cả hai nước cùng phát triển
Vinh quang xương máu lại được hâm nóng thêm một lần nữa, với lễ kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên và, lần này, như để thoát khỏi lối mòn, không khí chiến tranh đã… mùi hơn với hôn lễ ở căn hầm khét mùi thuốc súng của Christian de Castries, lấy xe tăng thay thế xe hoa. Đó là đám cưới của Đại đoàn phó Cao Văn Khánh -- tức sư đoàn phó, về sau là Trung tướng Phó Tổng tham mưu trưởng -- với nữ y tá –sinh viên Nguyễn Thị Ngọc Toản, về sau là Giáo sư – Bác sĩ tại Quân y viện 108. “Nhứt đốn tre, nhì ve gái”, những ai từng khổ sở với khoản thứ nhì này đều ao ước rằng mình có cơ hội như ông Khánh bởi, để lấy được người con gái mình yêu, ông không hề… lao động một mình mà có sự đồng hành của hầu như cả hệ thống chính trị, đủ cả ban ngành quân dân cán chính.
Trong khi các tín ngưỡng về nghiệp và tái sinh là phổ biến vào thời của Đức Phật, nó cũng là một phần của Bà la môn giáo và Kỳ na giáo, nhưng không phổ quát: Triết lý Thiên định (Ājīvikas) tin là tái sinh được thúc đẩy bởi một động lực của định mệnh phi cá nhân, và đúng hơn là thuộc về nghiệp cá nhân...
Đất nước là nhu cầu sống thực của con người. Đất dụng canh, nước sinh cư tạo lương thực nuôi con người trong hệ hoàn vũ. Theo công kỹ nghệ gia tổng kết thì ngành nông nghiệp trên thế giới ngày nay đang tiêu thụ với tỷ lệ 65% số lượng nước, công nghiệp chi dụng 25%, và gia cư hao tốn 10%, cùng với số lượng nước hao cạn hàng giờ trong mỗi ngày trên toàn cầu, khi nhiệt độ và thời tiết tăng trưởng...
Theo thói quen đa số người Việt gốc miền Nam Việt Nam đều chỉ trích Hoa Kỳ, đặc biệt là Đảng Dân Chủ, đã bỏ rơi VNCH. Tin tưởng này được tăng cường bởi những lập luận thiếu căn bản dựa trên những tài liệu thiếu cập nhật của những cố vấn cũ của ông Nguyễn Văn Thiệu. Ít người có can đảm và tính chất vô tư để nhìn vào sự thật...
“Trung Cộng muốn đưa quân tràn qua biên giới Việt Nam để đánh lạc hướng và cầm chân quân đội Bắc Việt, ngăn chận cuộc tổng tấn công Miền Nam đang tiến hành,” Phụ Tá Tổng Trưởng Quốc Phòng VNCH, ông Bửu Viên nói với chúng tôi ngay sau cuộc rút quân khỏi Pleiku (15/2/1975). Ít lâu sau, lại được nghe Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc cho biết sau một cuộc Họp Nội Các, rằng: “TC có liên lạc và đề nghị một kế hoạch để tiếp cứu VNCH, nhưng TT Thiệu đã từ chối.” Vào thời điểm ấy thì chúng tôi cho rằng câu chuyện TC muốn can thiệp để ngăn chận cuộc tấn công của BV là hoang tưởng, viển vông nên không để ý, và sau này cũng quên không hỏi thẳng TT Thiệu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.