Hôm nay,  

Cách Mạng Văn Hóa

06/12/200500:00:00(Xem: 6170)
-Khoa đã du học được 4 năm tại Adelaide bên Úc. Anh là một trong những sinh viên Việt Nam hiếm hoi học về môn sư phạm tại đây. Được bạn bè giới thiệu, tôi gặp Khoa và chúng tôi đã có dịp hàn huyên với nhau về đủ mọi thứ, từ đời sống bên Úc, bên nhà cho đến việc học, việc làm.

Khi tôi hỏi những điều gì đáng nhớ nhất khi anh mới đặt chân tới đây thì câu trả lời của Khoa đã làm tôi ngạc nhiên. Tôi chờ đợi anh sẽ nói nhiều về đất nước xa lạ này, về nỗi nhớ nhà của anh, hoặc Khoa sẽ nói cho tôi về đời sống kinh tế, về những khó khăn sinh ngữ hay trong việc học của anh.

Nhưng không, Khoa nói: "Chuyện đầu tiên đập vào mắt em là những người đi đường anh ạ, ai lại đi đường mà người ta cũng tuân theo đèn xanh đèn đỏ nữa chứ! Em cảm thấy hơi là lạ. Khi vượt qua đường, ai nấy nối đuôi nhau đi bên trái như xe ô tô vậy đó. Không thấy công an ngoài đường, nhưng tất cả toát ra một vẻ trật tự ngăn nắp không thể tưởng tượng nổi".

Khoa nói anh đã mất nhiều thời gian để làm quen với cái không khí mà mới đầu anh cảm thấy sao hơi lạnh lùng, thiếu đầm ấm này. Nhưng dần dà, anh tìm thấy trong không khí đó một cái gì gần gũi, bình đẳng, một cái gì thoải mái, tự do nhưng lại tự chế: "Phải nói thật, nó cũng có cái đáng yêu của nó chứ".

Đầu năm nay anh có về Việt Nam thăm gia đình. Anh chia sẻ: "Ở nước mình đi xe ngoài đường, ai nấy chạy mặc xác người khác. Mình bị ngưòi ta tông, nhiều khi còn bị mắng vào mặt nữa. Trước kia, em xem chuyện đó là bình thường, bây giờ về nhìn lại, em vẫn biết đó là quê hương của em nhưng em không hiểu thế nào là chuyện bình thường nữa".

Một điều nữa đã làm Khoa ngạc nhiên không ít: "Một hôm vào dịp cuối tuần em tới trường có buổi họp mặt. Ai lại trong phòng đầy bàn ghế và dụng cụ mắc tiền. Mỗi chiếc ghế chắc cũng cả trăm đô-la chưa kể máy rọi hình, cứ thế mà người để la liệt ra đó không ai kiểm soát cả. Thằng bạn em với em tính nhẩm chắc nguyên chỗ này hơn chục ngàn đô-la. Em chợt nghĩ nếu mình có chiếc xe tải hốt đi hết, thì bỗng nhiên em cảm thấy xấu hổ quá vì bạn học người Úc của em chúng cứ vô tư họp hành xong ra về. Mấy hôm sau, em tạt qua phòng đó, thấy cửa vẫn mở mà đồ đạc thì còn nguyên. Anh thấy có lạ không""

Tôi cũng phải nực cười với sự thành thật của Khoa. Nhưng tôi hỏi: "Khoa nghĩ vì lý do gì mà người ta không lấy đem đi"". Khoa trả lời nhanh nhẩu: "Vì họ tôn trọng anh ạ. Họ tôn trọng của công nên nước họ mới giàu". Có liên hệ gì tới chuyện đi đường hồi nẫy hay không" Khoa ngập ngừng xong nói: "Cũng đều là chuyện tôn trọng cả anh. Tôn trọng của thì mình giàu, tôn trọng người thì mình tự do".

Tôi hỏi Khoa về các giáo sư của anh. Khoa nói: "Họ thoải mái lắm anh ạ. Người Việt mình rất kính trọng thày giáo - một phong tục rất đẹp - nhưng nếu chẳng may mình gặp thày dốt mà mình cứ cúi lạy răm rắp nghe theo thì chỉ có chết mà thôi. Em học sư phạm em biết chứ, đâu phải cái gì mình cũng giỏi, điều gì mình cũng biết" Hôm nọ em có thắc mắc lên hỏi giảng sư. Trong đời em, đó là lần đầu tiên em dám hỏi thày mình một điều gì. Trước kia em sợ lắm, bây giờ nghĩ lại mới thấy là vô lý. Ông ấy thú thật với em rằng ông không biết câu trả lời, nhưng nếu em muốn biết thì gọi cho ông này này, là giảng sư tại một đại học khác. Em giật mình, lần đầu tiên có một người trong một địa vị quyền thế nói với em rằng ông ta cũng không khác gì em cả".

Khoa kể tiếp: "Còn vấn đề thái độ nữa anh ạ. Tại sao mình cứ phải khúm núm xin xỏ" Mình hay bảo người Việt mình sống có tình với nhau. Nhưng bỏ cái chuyện khúm núm xin xỏ đi thì càng có tình hơn nữa chứ có mất gì đâu" Điều cần là người trên không đối xử trịch thượng với ngưòi dưới nữa thì người dưới mới có gan ngẩng mặt lên. Tốt hơn hết là không còn chuyện trên dưới nữa"

Tôi mỉm cười với Khoa: "Có phải Khoa bảo chúng ta cần làm một cuộc cách mạng văn hoá không" Chúng ta cần thay đổi cách nhìn và cách cư xử với nhau, đó là cách mạng văn hoá chứ còn gì nữa""

Khoa liền đáp: "Đúng thế đấy anh, nhưng xin anh đừng gọi nó là cách mạng nhé. Người mình sợ cái chữ ấy lắm rồi".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai trăm mười một năm trước, mùa hè năm 1814, quân Anh kéo vào Washington. Trước khi phóng hỏa Bạch Ốc, họ ngồi xuống dùng bữa tại bàn tiệc đã dọn sẵn cho Tổng thống James Madison. Khi bữa ăn kết thúc, lính Anh đốt màn, đốt giường, và tòa nhà bốc cháy suốt đêm. Sáng hôm sau, cơn mưa lớn chỉ còn rửa trôi phần tro tàn của nơi từng là biểu tượng cho nền cộng hòa non trẻ. Tuần này, phần Cánh Đông của Bạch Ốc bị phá sập. Không phải bởi ngoại bang, mà bởi chính quyền tại vị. Và lần này, không ai được báo trước. Người Mỹ chỉ biết chuyện qua những bức ảnh máy xúc cày nát nền nhà, cùng lời xác nhận ngắn ngủi từ các viên chức trong chính phủ.
Hai trăm năm rưỡi sau ngày dựng cờ độc lập, nước Mỹ vẫn chưa thoát khỏi chiếc bóng của bạo lực. Mỗi khi một viên đạn nổ, người ta lại nói: “Đây không phải là nước Mỹ.” Nhưng chính câu nói ấy lại là cách người Mỹ tránh nhìn thẳng vào chính mình. Bài viết của giáo sư Maurizio Valsania (Đại học Torino), đăng trên The Conversation ngày 12 tháng 9, 2025, nhắc lại lịch sử mà nhiều người muốn quên: từ nhựa đường và lông gà đến súng ngắn buổi bình minh — một mạch dài nối liền hai thế kỷ, nơi tự do và bạo lực chảy cùng dòng máu.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Trên cao nguyên Tây Tạng – vùng đất được mệnh danh là “nóc thế giới” – hàng triệu tấm pin mặt trời trải rộng đến tận chân trời, phủ kín 420 cây số vuông, tức hơn bảy lần diện tích đảo Manhattan. Tại đây, ánh nắng gay gắt của không khí loãng ở độ cao gần 10.000 bộ trở thành mỏ năng lượng khổng lồ cho Trung Hoa. Giữa thảo nguyên lạnh và khô, những hàng trụ gió nối dài trên triền núi, các con đập chắn ngang dòng sông sâu, cùng đường dây cao thế băng qua sa mạc, hợp thành một mạng lưới năng lượng sạch lớn nhất thế giới. Tất cả đổ về đồng bằng duyên hải, cung cấp điện cho các thành phố và khu kỹ nghệ cách xa hơn 1.600 cây số.
Mức asen cao được phát hiện trên sông Mê Kông, cảnh báo nguy cơ ô nhiễm kim loại nặng lan rộng ở Đông Nam Á. Các sông Mã, Chu và Lam của Việt Nam đang bị đe dọa bởi hoạt động khai thác đất hiếm ở Lào, tác động đến nguồn nước của hàng chục triệu người và di sản cổ đại văn hóa Đông Sơn. Việt Nam cần phối hợp ngoại giao, giám sát khoa học và vận động cộng đồng để bảo vệ các dòng sông này. Khác với sông Mê Kông được giám sát và hợp tác thông qua Ủy hội Sông Mê Kông (MRC), các dòng sông Mã, Chu và Lam lại không có bất kỳ hiệp ước quốc tế nào. Do đó, Lào và đối tác Trung Quốc không có nghĩa vụ pháp lý phải giảm thiểu ô nhiễm xuyên biên giới. Sự thiếu vắng các thỏa thuận ràng buộc này đòi hỏi Việt Nam phải hành động bảo vệ dân cư và sinh mệnh các dòng sông này
Tuần lễ Nobel năm 2025 đã khởi đầu tại Stockholm với giải thưởng đầu tiên thuộc lĩnh vực sinh lý học hoặc y khoa, mở màn cho chuỗi công bố kéo dài đến ngày 13 tháng Mười. Ba nhà khoa học Mary Brunkow, Fred Ramsdell và Shimon Sakaguchi được trao Giải Nobel Y khoa 2025 cho công trình “khám phá cơ chế dung nạp miễn dịch ngoại vi”, nền tảng của nhiều hướng nghiên cứu mới trong điều trị ung thư và bệnh tự miễn nhiễm. Các giải thưởng còn lại sẽ được công bố như sau: - 7 tháng Mười: Vật lý - 8 tháng Mười: Hóa học - 9 tháng Mười: Văn chương - 10 tháng Mười: Hòa bình - 13 tháng Mười: Kinh tế học
Từ tháng 11/2000 đến nay, chưa từng có một ngày nào mà con người vắng bóng ngoài quỹ đạo Trái đất. Trạm Không Gian Quốc Tế International Space Station (ISS) đã duy trì sự hiện diện liên tục suốt 25 năm, với ít nhất một phi hành gia Hoa Kỳ thường trực trên quỹ đạo thấp. Trong lịch sử bay vào vũ trụ, hiếm có thành tựu nào sánh bằng ISS: một công trình chung của Hoa Kỳ, châu Âu, Canada, Nhật Bản và Nga – biểu tượng của sự hợp tác vượt lên trên chính trị. Nhưng mọi hành trình đều có hồi kết. Năm 2030, con tàu khổng lồ này sẽ được điều khiển rơi xuống một vùng hẻo lánh ở Thái Bình Dương.
50 năm sau và thêm 8 đời tổng thống Mỹ, tuy Việt Nam nay không còn là quan tâm của đại đa số quần chúng như thời chiến tranh, nhưng một nước Việt Nam thống nhất về địa lý vẫn nằm trong chiến lược của Mỹ và vẫn được các nhà nghiên cứu về chính trị, sử, xã hội, kinh tế, quốc phòng và những nhà hoạt động môi trường, xã hội dân sự, những người tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền quan tâm vì những vấn đề tồn đọng sau chiến tranh và các chính sách của Hà Nội. Những chủ đề liên quan đã được trình bày trong một hội nghị quốc tế tổ chức vào hai ngày 18 và 19/9/2025 tại Đại học U.C. Berkeley với sự tham dự của nhiều học giả, nghiên cứu sinh từ các đại học Hoa Kỳ, Việt Nam, Singapore, Pháp; cùng các cựu lãnh đạo, phóng viên, nhà hoạt động.
Tùy vào diễn biến trong dòng chảy xã hội mà người ta thường hay nhắc hoặc nhớ về một nhân vật nào đó của lịch sử. Ngay lúc này, tôi nhớ về Charlie Charplin – người đàn ông với dáng đi loạng choạng trong đôi giày quá khổ, với cây ba-ton, gương mặt trẻ con, tinh khôi nhưng láu cá, nổi bật với chòm râu “Hitler”, ánh mắt sâu thẳm như vác cả một thế giới trên vai
Con người? Nhân loại? Chúng ta đều biết những nhân vật này từ rất lâu. Họ đến từ một loài vượn đặc biệt có trí thông minh muốn vượt lên con vượn và họ trở thành con người, như nhà khoa học triết gia Charles Darwin đã lập thuyết. Hoặc họ được nặn ra từ đất sét rồi bị đuổi khỏi vườn địa đàng, đi lang thang khắp nơi tạo ra nhân loại như Thánh kinh đã ghi chép. Dù họ đến từ đâu, chúng ta đều phải ca ngợi khả năng tiến bộ không ngừng của họ. Dù họ xấu tính cách nào, hung ác ra sao, điên rồ cách mấy, chúng ta cũng phải ngưỡng mộ ý muốn cao cả của họ: Làm cho con người và đời sống tốt đẹp hơn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.