Hôm nay,  

Tìm Hướng Đi Cho Cuộc Đời

27/04/200200:00:00(Xem: 5223)
(Cảm nghĩ về ĐẠI NHẠC HỘI KỲ VIII, giúp người bệnh phong cùi tại Việt Nam)

Đã 8 năm qua, mỗi năm vào cuối Xuân, đầu Hè, Hội Bạn Người Cùi Việt Nam (Friengd of Leepers in Viêt Nam) lại tổ chức Đại Nhạc Hội để quyên tiền giúp "Anh Chị Em Phong Cùi Tại Quê Nhà"...Đại Nhạc Hội Kỳ VIII sẽ được tổ chức vào lúc 1:00 giờ chiều Chủ Nhật, ngày 5 tháng 5 năm 2002 tại trường Valley High School, 1801 S.Greenville Street, Santa Ana, California.

Tôi đọc kỹ tờ CHƯƠNG TRÌNH thấy có: Nguyễn Cao Kỳ Duyên, Vũ Anh, Việt Dzũng, Minh Phượng, Việt Thảo, Nam Lộc, Thụy Trinh, Hoàng Trọng Thụy, Mộng Lan...làm MC...

Và, rất nhiều nghệ sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ tên tuổi tại Cali tham gia trình diễn văn nghệ (không lấy tiền thù lao) mục đích đóng góp tài năng của mình để làm việc nghĩa...như: Khánh Ly, Như Quỳnh, Delena, Henry Chúc, Thanh Tuyền, Chế Linh, Ngọc Minh, Phi Khanh, Như Mai, Duy Quang, Phương Dung, Lay Minh, Công Thành & Lynn, Tường Nguyên, Mai Lệ Huyền, Tuấn Châu, Phương Hồng Quế, Carol Kim, Lilian, Trọng Nghĩa, Tuấn Khải, La Sương Sương, Kỳ Anh, Tuấn Hùng...Phần Cổ Nhạc thì có Phượng Liên, Chí Tâm, Ngọc Nôi, Hương Huyền...và các nhạc sư Tám Trí, Minh Trung, Hoàng Nam...Các nghệ sĩ (kịch) Lê Tín, Bảo Hiền, Mai Lan, Quốc Tuấn, Đoan Thy...Đoàn Vũ Dân Tộc Hải Đăng và Lạc Hồng do Vũ sư Lưu Hồng hướng dẫn. Ban Nhạc Moonflowers (Chí Tài Brothers) và toàn Ban Nhạc The Keys...

Có thể nói, chưa bao giờ có một Hội Đoàn nào làm việc từ thiện mà được anh chị em nghệ sĩ ủng hộ, giúp đỡ tận tình như HỘI BẠN NGƯỜI CÙI VIỆT NAM...Phải chăng vì Hội đã tạo được chữ TÍN trong giới nghệ sĩ và đồng bào. Các nhân nhân bỏ ra 20 dollars mua vé, không những muốn được xem một CHƯƠNG TRÌNH VĂN NGHỆ hấp dẫn, giá trị, với những nghệ sĩ, ca sĩ mà mình ái mộ...Nhưng với 20 dollars đó, họ còn "LÀM MỘT VIỆC CÓ Ý NGHĨA" mà không phí đi đồng tiền do mồ hôi của họ kiếm được.

Năm nào, tôi cũng được anh em trong Hội mời với tư cách một người bạn, một người hoạt động trong ngành truyền thông, báo chí...

Điều nhận xét trước tiên của tôi là, đa số khán giả thuộc giới bình dân, những bạn trẻ, thanh niên, sinh viên, học sinh...Họ không có nhiều tiền nhưng họ không tiếc bỏ ra 20 dollars để đi xem văn nghệ và để được đóng góp "một chút" vào công việc bác ái mà mọi người hưởng ứng.

Tất nhiên trong số những người ủng hộ cũng có những người giàu, làm ăn phát đạt hay đã có một đời sống ổn định. Trong khi đó, có những người giàu mà cũng chỉ ủng hộ một vé 20 dollars ngang với một người bình dân, một cậu học sinh nghèo đã dốc hết túi tiền dành dụm của mình.

Điều thứ hai mà chúng tôi muốn nói lên đây là NIỀM TIN của mọi người đối với công cuộc bác ái mà nhóm anh chị em trong HỘI BẠN NGƯỜI CÙI TẠI VIỆT NAM đang thực hiện. Nếu mọi người không TIN thì làm sao họ có thể TRAO TIỀN cho những người nầy được.

Mỗi năm, HỘI có báo cáo chi thu với những hình ảnh được chụp lại hay quay video và những giấy tờ để chứng minh. Một cuộc họp mặt gồm những người trong Hội, anh chị em nghệ sĩ, anh em trong giới truyền thông, các ân nhân và quan khách...để được nghe Hội báo cáo chi tiết về tài chánh trong năm qua.

Trên tờ CHƯƠNG TRÌNH cũng có ghi lại: NHỮNG NƠI ĐÃ NHẬN SỰ GIÚP ĐỠ CỦA HỘI TRONG NĂM QUA...

Chẳng hạn trong năm 2001 như sau:

- Giúp nuôi ăn 74 người cùi tàn phế tại xóm cùi Núi Sạn, Nha Trang: $5,000.00
- Giúp 75 người cùi tàn phế và 50 học sinh tại Sông Mã, Sơn La, Bắc Ninh: $3,400.00
- Giúp 40 người cùi tàn phế và 35 em học sinh tại Lai Châu, Bắc Ninh $2,200.00
- Thiết trí điện cho 30 gia đình cùi thuộc Đồng Lệnh, Bắc Ninh: $2,850.00
- Giúp vốn cho 5 ao nuôi cá tại trại cùi Phú Bình, Bắc Ninh: $550.00
- Giúp vốn để mua bò cho 5 gia đình thuộc trại cùi Bến Sắn, Bình Dương: $1,150.00
- Giúp 26 người cùi tại Bầu Sen, Cà Mâu: $10,000.00 (làm nhà, đào giếng, cấp học bổng cho con em người cùi)
- Xây trạm Y tế ở Phú Bổn để chăm sóc cho bệnh nhân cùi trong vùng: $10,000.00
- Giúp 40 gia đình phong cùi thuộc huyện Ý Yên, Nam Định: $10,000.00 (đào 40 giếng và xây 40 nhà vệ sinh)
- Giúp các nạn nhân bão lụt năm 2001 tại Việt Nam: $12,000.00


- Thành lập thí điểm nuôi bò cho 10 gia đình (Chợ Mới, An Giang): $3,000.00
- Giúp 279 người mắc bệnh phong cùi tại Pleiku: $4,300.00
- Giúp 55 bệnh nhân cùi và 15 bệnh nhân AIDS tại Tân Biên,Biên Hòa: $4,000.00
- Xây nhà và cấp bò cho người cùi tại Suối Tiên, Suối Cát, Cam Ranh: $1,700.00
- Giúp người cùi, người nghèo và bệnh nhân bệnh tâm thần tại Cam Phước, Cam Ranh $5,500.00
- Giúp Hội Bạn Người Mù để giải phẫu mắt cho những người mù lòa $2,000.00
- Giúp vốn cho kế hoạch nuôi tôm lấy lời để lo cho người nghèo ở Sóc Trăng $2,500.00
- Giúp vốn để nuôi bò, heo lấy lời để lo cho người già nghèo khổ tại Cần Thơ $2,500.00
- Mua đất làm nhà cho 15 gia đình người cùi đang sống tại nghĩa trang Sóc Trăng $6,800.00
- Trợ giúp nuôi ăn các bệnh nhân cùi tại trại Quỳnh Lập (Vinh) $2,000.00
- Tại cùi Hòa Vân: trợ cấp tiền ăn học cho 38 con em ở nội trú gđ cùi $3,000.00
- Xây phòng mổ và làm giầy dép cho bệnh nhân cùi tại trại K-10,Laichâu $7,700.00
- Sơn La: xây nhà và nuôi ăn cho 75 bệnh nhân tàn phế $5,400.00

Tổng cộng: (Tiền thu vào năm 2001) $109,000.00

1. Tiền Gây Quỹ Trong Năm 2001, tính đến 31-12-2001 $128,519.00
(tiền ủng hộ, bán vé xổ số, vé vào cửa, bán thực phẩm, tiền lời gởi bank)

2. Đã Chi Tiêu Trong Năm 2001:
- Giúp người phong cùi nghèo đói tại Việt Nam $109,450.00
- Chi phí cho việc tổ chức Đại Nhạc Hội Kỳ VII $15,050.00
- Chi phí điều hành Hội $1,722.00
- Cước phí chuyển tiền về Việt Nam qua CitiBank $600.00

Tổng cộng: $126,822.00

3. Tiền Còn Lại Của Năm 2001, tính đến 31-12-2001 $1,697.00
Hội cũng cho biết: Anh chị em nghệ sĩ giúp cho buổi trình diễn văn nghệ nầy đã không nhận thù lao. Anh em trong Hội đi hoạt động bác ái đều tự túc mọi chi phí ăn ở, di chuyển...Số tiền các ân nhân giúp đỡ hoàn toàn dành để giúp các bệnh nhân và người nghèo, tàn tật, đau khổ...tại Việt Nam.

Xin liên lạc với Hội qua địa chỉ: HỘI BẠN NGƯỜI CÙI VIỆT NAM (Firneds of Lepers in Việt Nam) P.O Box 1408, Tustin, California 92781. Tel:714-785-7950 hoặc 714-892-7494 www.hoibannguoicui.com

Đối với những người không chấp nhận chế độ Cộng Sản VN, đã bỏ nước ra đi, họ không bao giờ muốn tiếp tay để củng cố chế độ đó. Nhưng chống Cộng không có nghĩa là chúng ta không giúp đỡ cha mẹ, anh em còn lại tại Việt Nam. Chúng ta cũng không thể không giúp đỡ những người đau khổ đang bị bỏ rơi như những người bệnh phong cùi, những người tàn tật, nghèo đói. Gặp một người nghèo, người tàn tật, bệnh hoạn...chúng ta vẫn có thể tặng cho họ chút ít tiền. Đó là cái "quyền được làm công việc bác ái của mỗi người" (theo lương tâm của mình).

Vì chủ trương tiêu diệt tôn giáo, Cộng Sản đã tịch thu các cơ sở xã hội, từ thiện hay văn hóa giáo dục của các tôn giáo tại VN. Nhưng chúng không thể độc quyền điều hành các cơ sở nầy với những tên lưu manh, cướp cơm tù, cướp cơm bệnh viện, cướp cơm trại mồ côi, trại cùi...Do đó, những người tàn tật, người cùi, người nghèo khổ, ốm đau vẫn chạy đến với các tôn giáo. Các cha, các sơ, các nhà sư, ni cô,v.v...vẫn là những người đứng ra giúp đỡ họ...Qua các tôn giáo, Hội Bạn Người Cùi đã đến với các bệnh nhân và người nghèo, người tàn tật.

Mỗi năm đến kỳ tổ chức ĐẠI NHẠC HỘI GIÚP NGƯỜI CÙI...Anh chị em trong Ban Tổ Chức rất lo lắng, sợ không thành công, sợ có người "phá"...Nhưng chúng tôi tin rằng Anh Chị Em đã CHỌN CHO MÌNH MỘT HƯỚNG ĐI và hướng đi đúng...thì đừng e ngại gì. Xin anh chị em cứ mạnh tiến và phó thác cho Thượng Đế. Nếu công việc của mình làm hợp với ý của Ngài thì dù có ai công kích, xuyên tạc...kết quả vẫn như ý nguyện. Năm trước, khi đi dự ĐẠI NHẠC HỘI GIUP NGƯỜI CÙI...Tôi thấy người ta đến quá đông, không đủ ghế cho khán giả và quan khách. Mặc dầu được mời, tôi vẫn nhường ghế của tôi lại cho người khác...và tôi đã viết "Thế Mới Biết Lòng Người.."

Ngày tổ chức ĐẠI NHẠC HỘI KỲ VIII (5-5-2002) sắp đến, chúng tôi được biết đồng bào đã nhiệt liệt hưởng ứng, vé bán được rất khả quan. Kính mong những ai có lòng với người cùi, người tàn tật, nghèo đói ở Việt Nam...sẽ đến với Đại Nhạc Hội Kỳ VIII nầy.

Ngày 25-4-2002

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
GHEORGHE GRIGURCU: Cho phép tôi bắt đầu bằng một trích dẫn Charles Dickens, nhà văn Anh: "Một người chẳng thể là một nhân vật của công chúng, chỉ trừ khi, anh ta làm cho mình trở thành tiếng nói của họ." Tôi muốn hỏi ông, tới mức độ nào,
Thực tế chứng minh rằng mỗi một hành động tuy nhỏ nhưng có giá trị gấp hàng ngàn, hàng vạn lần lời nói. Công cuộc chấn hưng đất nước với mục tiêu dân chủ, tự do,...đang đứng trước một thách thức phải có bước nhảy vọt mới về lượng và chất, một vài thực tiễn sinh động trong công cuộc đấu tranh của tôi để đem chia sẻ cùng
“Một mảnh phương tâm không chỗ gởi Giàn hoa chầm chậm ánh trăng soi” Hai câu thơ của Bát Chỉ Đầu Đà theo tôi từ lúc vừa ngồi xuống tọa cụ. Không sao, một lát thơ sẽ bay đi mà, như những vọng tưởng thường tới rồi đi. Tôi xếp chân, ngồi bán già, lưng thẳng, lúc lắc cổ, hai vai cho thư giãn, trải lại vạt áo tràng ngay ngắn. Rồi.
Ông Đỗ Ngọc Yến qua đời chiều Thứ Năm 17/8/2006. Ông là một nhà báo. Tôi lớn hơn ông tám tuổi, không có hân hạnh quen thân ông. Nhưng qua những gì ông đã làm và thỉnh thoảng theo
Khách ghé quán trọ, nghỉ một đêm hay lưu tạm dăm ba bữa, rồi khách cũng đi. Người chủ quán không di chuyển, vẫn ở đó, nhận diện rõ ràng từng người khách đến và đi. Người chủ quán rất bình an, thanh thản như thế, trước khi khách đến cũng như sau khi khách đi. Người khách này ra đi, có thể, người khách khác lại ghé, rồi cũng lại
"Làm sao để không bị binh nữa" (How to never get sick again) là chương 6, chương quan trọng nhất trong quyển Natural Cures của Kevin Trudeau. Chúng tôi xin lược dịch những ý quan trọng để chúng ta tham khảo: "Bạn có thể gọi chương này là : "Làm sao để trị mọi loại bịnh" (How to cure every disease), "Làm sao để sống
"Bạn có nghĩ rằng ta là người vĩ đại và quan trọng" Dĩ nhiên, hầu hết chúng ta đều nghĩ thế, ít nhất ra là vào một thời điểm nào đó. Nhưng mà rất khó để ôm giữ cái cảm giác về quan trọng đó nếu bạn chịu khó suy xét đến cái thế giới không gian huyền diệu mà con người lần đầu tiên vừa thăm dò đến. Ta hãy nhìn nó như thế này:
Bắt đầu từ 4 giờ chiều ngày 9 tháng 8 năm 2006, xăng dầu ở Việt Nam lại thêm một lần tăng giá. Xăng 92: 12 000đ/lit, diesel 0,5% S: 8.600đ/lit. Hiện tượng này làm rộ lên nhiều bài viết đăng trên các báo của Đảng với những tiêu đề thảng thốt: "Bộ ngành lặng thinh, doanh nghiệp nín thở","
Ngày 27 tháng Bảy, thủ lãnh số hai của al-Qaeda là Ayman al-Zawahiri cho phổ biến một băng hình trong đó có ba tấm ảnh làm nền cho phần luận giải và tuyên truyền. Tấm hình cao ốc World Trade Center nằm ở giữa, hai bên là chân dung hai tay đặc công đã "hy sinh", Mohammed Atef bị giết tại Afghanistan năm 2001


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.