Hôm nay,  

Trở Về Khủng Bố

07/10/200500:00:00(Xem: 6131)
- Tổng thống Bush vừa đọc bài diễn văn mạch lạc nhất của ông về cuộc chiến chống Hồi giáo quá khích, nhưng còn kịp thuyết phục chăng"
Đáng lẽ, ông phải nói như vậy từ… hai năm trước.
Tổng thống George W. Bush chưa thất bại, nhưng dù có bị oan, ông đang mấp mé bờ vực.
Dư luận Hoa Kỳ chưa thấy có tiến triển gì tại Iraq nên đa số nghi ngờ lý do tham chiến. Ba năm trước, cả nước nức lòng ủng hộ việc ấy - kể cả các lãnh tụ Dân chủ. Ngày nay, đa số hoài nghi và ông Bush mất hậu thuẫn quần chúng, tỷ lệ tín nhiệm sụt tới mức 40%. Tỷ lệ này không có nghĩa là ông thất bại, hoặc bị tê liệt đến độ không lãnh đạo được nữa, hầu tiến hành những việc cần thiết khác cho quốc dân.
Thế rồi, vì chểnh mảng hay chủ quan, ông phạm lỗi lầm là không lập tức phản ứng với Bão lụt Katrina. Ông không hoàn toàn chịu trách nhiệm về tất cả mọi chuyện nhưng dù có bị oan, ông vẫn gây ấn tưởng là người kém khả năng lãnh đạo. Tỷ lệ tín nhiệm ông sụt dưới 40% và chưa có hướng ngoi lên khỏi cái mức sinh tử ấy.
Khi bị đẩy xuống mức này, các tổng thống đều lui về hậu cứ sau cùng là những người nhất quyết ủng hộ mình, và đối phương được cơ hội tranh thủ thành phần ôn hòa trung dung ở giữa. Từ hậu cứ ấy, tổng thống bị nạn có thể phản công bằng một số đề nghị ngoạn mục, hấp dẫn.
Ông Bush không làm như vậy. Vì bị khiển trách - dù là oan, xin nhắc lại - vì vụ Katrina, ông rộng tay tung ra kế hoạch tái thiết với nhiều khoản chi mà chính ông nói là vô hạn. Điều ấy có thể thuyết phục được một số dư luận, nhưng lại gây vấn đề trong thành phần xưa nay vẫn ủng hộ ông. Họ không hài lòng với việc phóng tay chi tiền như vậy và nêu vấn đề là vì sao không giảm chi ở các khoản phù phiếm vô ích khác trong ngân sách"
Vào đúng lúc ấy - khi thiên tai và xăng dầu lên giá làm tỷ lệ tin tưởng của giới tiêu thụ sụt đến mức thấp nhất từ nhiều năm nay - Tổng thống Bush lại có một quyết định như khiêu khích một số quần chúng chung thủy của ông: việc chỉ định Luật sư Harriet Miers vào ghế thẩm phán Tối cao Pháp viện lập tức gặp phản ứng chống đối. Thành phần trung thành với ông, hậu cứ sau cùng giúp ông có thể phản công đã bị vỡ đôi. Nhiều Nghị sĩ Cộng hòa có tư thế tại Thượng viện tỏ vẻ dè dặt. Trong khi xu hướng thủ cựu xã hội hoặc sùng đạo thì ủng hộ ứng viên Miers chỉ vì bà là người ngoan đạo thì nhiều xu hướng khác nặng lời bày tỏ sự thất vọng của họ không về Miers mà về chính ông Bush.
Đây là một sai lầm của Tổng thống khi đảng Cộng hòa đang bị tai tiếng, đúng hay sai chưa rõ, về nhiều chuyện khác (Tom DeLay, Bill Frist, Karl Rove, v.v…) Những nhiễu âm chính trị ấy khiến dư luận có thể bỏ qua hoặc đánh giá sai bài diễn văn ông đọc sáng Thứ Năm mùng sáu tại tổ chức phát huy dân chủ National Endowment for Democracy.
Đây là bài diễn văn hùng hồn - điều dễ viết - và mạch lạc - điều hiếm hoi từ chính quyền của ông Bush - về cuộc chiến chống khủng bố. Có lẽ, đây là lần đầu tiên mà Tổng thống Mỹ giải thích rõ ràng về bản chất cuộc chiến, về kẻ thù, về mối liên hệ giữa khủng bố, "thánh chiến Hồi giáo", Afghanistan và Iraq. Ông ra khỏi cái khuôn lười biếng về ngôn từ khi cứ nói rằng Hoa Kỳ đang lãnh đạo "cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu". Khủng bố chỉ là phương pháp mà thôi, cứ nói như vậy là chưa xác định bản chất cuộc chiến và càng không chứng minh được mối liên hệ giữa cuộc chiến ấy với chiến dịch Iraq, với việc ủng hộ Iraq xây dựng nền móng dân chủ. Trong một kỳ khác, chúng ta sẽ phân tách lại bài diễn văn hơn bốn ngàn chữ này và đối chiếu với tình hình chiến sự ở toàn cầu.

Ở đây, chỉ xin nói là đáng lẽ, ông Bush phải giải thích như vậy từ hai năm trước, và chính quyền của ông phải thường xuyên nhắc lại mỗi tuần, mỗi ngày, thì may ra dư luận Mỹ có thể hiểu được.
Ông để quá trễ, vào lúc dư luận sai lầm chú ý đến chuyện khác, nên bài diễn văn khó gây tiếng vang. Phản ứng duy nhất và sớm nhất là từ phía đảng Dân chủ. Họ vẫn chưa nhìn ra mối quan hệ giữa al-Qaeda, khủng bố và Iraq nên chê bài diễn văn và chỉ hỏi một câu: "bao giờ ra khỏi Iraq"" - đúng như al-Qaeda, Osama bin Laden và quân khủng bố mong đợi.
Tại chỗ, ngay tại New York, nhà chức trách vừa báo động chiều Thứ Năm là khủng bố có thể tấn công hệ thống chuyên chở công cộng, nhất là mạng lưới xe điện ngầm.
Tại chỗ, tại Iraq, thủ lãnh tự phong là của al Qaeda tại đây, al-Zarqawi, vừa bật ra tín hiệu là có thể sẽ rút khỏi Iraq.
Các đặc công khủng bố sẽ rút khỏi Iraq đi phá hoại nơi khác, hay bản thân al-Zarqawi sẽ rút để khỏi bị tiêu diệt" Tại chỗ, Liên quân đã giáng nhiều đòn khốc liệt vào các cơ sở khủng bố, phải chăng vì vậy mà al-Zarqawi mới tính đến chuyện "di tản chiến thuật"" Từ Iraq đi ra, sau khi tiếp nhận nhiều kinh nghiệm về khủng bố và nhiều kỹ thuật chế tạo bom, các tay đặc công của al-Zarqawi có thể sẽ áp dụng ở các xứ khác, gần nhất là Saudi Arabia hay Egypt. Không phải Iraq đã gây ra phong trào khủng bố mà chỉ là tụ điểm cho khủng bố tập trung và bị tiêu diệt, thay vì có thể ra tay ở các nơi khác. Al-Qaeda đã bị nhiều tổn thất, bốn lần dự tính tấn công Hoa Kỳ đều bị an ninh Mỹ bẻ gãy, Osama bin Laden không biết còn sống hay chết, mạng lưới có khi vỡ bung, để trở thành một phong trào, phân tán mỏng trong những nhóm nhỏ, vẫn còn khả năng tấn công, nhưng lẻ tẻ và kém công hiệu. Người ta có thấy điều ấy tại London, hôm mùng bảy rồi 21 tháng Bảy, và tại Bali vào tối Thứ Bảy vừa qua….
Ngần ấy tin tức và biến cố cho thấy là Hoa Kỳ không thua trong trận chiến chống lại các lực lượng Hồi giáo quá khích toàn cầu và dù có hay không có Iraq, trận chiến này vẫn là một thách đố sinh tử cho nước Mỹ, vượt ra khỏi những tính toán chính trị trong chính trường Mỹ.
Nếu giải thích những lý do tham chiến cho rõ ràng hơn, chính quyền của ông Bush có thể giúp cho dân chúng hiểu được cách lượng định thắng bại trong cuộc chiến, và nhất là hiểu được vì sao phải vào Iraq.
Ông Bush chỉ giải thích điều ấy vào Thứ Năm mùng sáu tháng Mười, khi dư luận chẳng cần chú ý đến al-Qaeda mà chỉ hỏi là bao giờ sẽ rút khỏi Iraq, trong khi giới chính trị tới tấp tấn công ông từ cả hai góc tả hữu. Thành phần ủng hộ ông mãnh liệt nhất thì bị ông bỏ rơi trong vụ Harriet Miers. Đâm ra quân khủng bố có thể thắng, ngay tại nước Mỹ, chẳng vì chúng mạnh và vì lãnh đạo Hoa Kỳ quá yếu. Họ sẽ chỉ tỉnh giấc một lần nữa, nếu Hoa Kỳ lại bị một đòn khủng bố.
Trách nhiệm của ông Bush không phải là nhỏ khi chẳng thuyết phục nổi quần chúng về một chuyện sinh tử như vậy cho nước Mỹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 28 tháng 4 năm nay vừa tròn 80 năm kể từ khi nhà độc tài Ý Benito Mussolini bị xử tử tại một ngôi làng ở Ý vào cuối Thế Chiến II năm 1945. Chỉ một ngày sau đó, thi thể của ông ta bị bêu rếu và lăng nhục công khai ở Milan. Dưới bóng tội ác ghê rợn của Adolf Hitler, khi nhắc đến chủ nghĩa phát xít, nhiều người thường nghĩ ngay đến những ký ức về Đức Quốc xã. Thế nhưng, cần nhớ rằng Benito Mussolini mới chính là kẻ mở đường. Biệt danh Il Duce (xin tạm dịch là Lãnh tụ) của Mussolini chính là nguồn cảm hứng cho Hitler.
Các cuộc thăm dò cho thấy mức độ ủng hộ Trump của cử tri đang ở mức thấp kỷ lục đối với một nhà lãnh đạo sau ba tháng đầu của nhiệm kỳ. Đa số phản đối chính sách thuế quan và cắt giảm lực lượng nhân sự liên bang của ông.
Hành động công kích đầy bất ngờ của Tổng thống Trump nhắm vào nền giáo dục đại học đã vô tình đánh thức tinh thần phản kháng của Harvard cùng hơn 100 trường đại học trên khắp 40 tiểu bang. Sự kiện này cũng để lại một bài học đáng suy ngẫm: nhượng bộ và đầu hàng trước những áp lực ngang ngược, vô lý không phải là cách tồn tại bền vững cho bất kỳ tổ chức nào. Sự việc khởi đầu với lá thư ngày 11 tháng 4 từ chính quyền Trump, trong đó đưa ra hàng loạt yêu cầu đối với Đại học Harvard. Ngay lập tức trường Harvard từ chối, vậy là chính phủ thẳng tay đóng băng khoản ngân sách tài trợ trị giá 2.3 tỷ MK. Ngoài ra, Trump còn dọa tước bỏ quy chế miễn thuế của trường. Hành động này bị nhiều người xem là sự lạm quyền nhằm chi phối một cơ sở giáo dục tư thục, và đã vô tình khơi dậy làn sóng ủng hộ quyền tự chủ của các đại học trên khắp Hoa Kỳ.
"Tự do tư tưởng và tìm kiếm sự thật, cùng với sự cam kết lâu đời của chính phủ trong việc tôn trọng và bảo vệ quyền này, đã giúp các trường đại học đóng góp một cách thiết yếu cho xã hội tự do và cuộc sống lành mạnh, thịnh vượng hơn cho mọi người ở khắp các mọi nơi. Tất cả chúng ta đều có chung lợi ích trong việc bảo vệ sự tự do đó. Như lệ thường, chúng ta tiến bước lúc này với niềm tin rằng việc theo đuổi chân lý can đảm và không bị ràng buộc sẽ giải phóng nhân loại, và với niềm tin vào lời cam kết bền bỉ mà các trường cao đẳng và đại học của Hoa Kỳ đã gìn giữ cho quốc gia và thế giới của chúng ta."
Phải làm gì với một Tổng thống Hoa Kỳ không tôn trọng luật pháp của chính quốc gia mình? Vấn đề này nổi lên sau vụ việc chính quyền Trump phớt lờ phán quyết của tòa án liên bang, vẫn để các chuyến bay trục xuất người Venezuela khởi hành đến El Salvador dù tòa đã ra lệnh đình chỉ toàn bộ các chuyến bay đó. Hành động này cho thấy sự thách thức công khai đối với quyền lực tư pháp, và phản ánh sự thiếu hiểu biết (hoặc cố tình phớt lờ) nguyên tắc tam quyền phân lập, vốn là nền tảng của thể chế Hoa Kỳ. Theo Hiến pháp, một tổng thống không có quyền bác bỏ hay phớt lờ phán quyết của tòa án.
Lệnh hành pháp khi được công bố luôn tạo nhiều dư luận trái chiều. Lệnh càng ảnh hưởng nhiều người thì tranh cãi càng kéo dài. Gần đây trong một buổi họp mặt, một người bạn của tôi thốt tiếng than: “Chẳng hiểu thành viên Quốc hội Mỹ của cả hai đảng bây giờ làm gì mà cứ im lìm để tổng thống muốn ra lệnh gì thì ra”. Người khác thắc mắc, nếu tổng thống dùng lệnh hành pháp để đưa ra những quyết định không đúng luật, hay trái với hiến pháp, thì cơ quan nào sẽ có trách nhiệm can thiệp? Bài viết này không phân tích một lệnh hành pháp cụ thể nào, mà chỉ nhằm giải thích cách vận hành của Executive Order, quy trình thách thức nếu cần, cũng như những giới hạn của một mệnh lệnh do tổng thống ban hành.
Medicaid đang trở thành một trong những mục tiêu đầu tiên của chính quyền Trump trong chiến dịch cắt giảm ngân sách liên bang. Là chương trình bảo hiểm y tế do liên bang và tiểu bang phối hợp thực hiện, Medicaid cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho hơn 72 triệu người dân Hoa Kỳ, bao gồm những người có thu nhập thấp, trẻ em và người tàn tật. Ngoài ra, Medicaid cũng góp phần hỗ trợ chi phí chăm sóc lâu dài cho người cao niên.
Gần đây, nhiều hình ảnh và video lan truyền trên mạng xã hội đã khiến dư luận quốc tế kinh hoàng: hàng loạt sà lan quân sự khổng lồ của TQ – loại phương tiện chuyên dụng cho các chiến dịch đổ bộ từ đất liền ra biển – lần đầu tiên lộ diện. Ngay sau đó, vào ngày 1 tháng 4 năm 2025, Bắc Kinh tiến hành cuộc tập trận quân sự kéo dài hai ngày ở eo biển Đài Loan. Điều này càng làm dấy lên lo ngại: Liệu TQ có đang chuẩn bị một cuộc xâm lược kiểu D-Day vào Đài Loan?
Khi nhìn lại nửa thế kỷ Phật giáo Việt Nam hiện diện trên miền đất hứa, Hoa Kỳ, ta thấy con đường chánh niệm tỉnh thức không khởi nguồn từ một dự tính định sẵn, mà từ sự kết tinh của hoàn cảnh, của tâm nguyện và của những bước chân tìm về cõi an trú giữa bao biến động. Bởi nó như một dòng suối len lỏi qua những biến động của thời cuộc, chảy về một phương trời xa lạ, rồi hòa vào biển lớn. Từ những hạt giống gieo xuống trong lặng lẽ, rồi một ngày trổ hoa giữa lòng những đô thị phương Tây, nơi mà có lúc tưởng chừng như chỉ dành cho lý trí và khoa học, cho tốc độ và tiêu thụ, cho những bộ óc không còn kiên nhẫn với những điều mơ hồ. Nhưng rồi, giữa cái đa đoan của thế giới ấy, những lời dạy về chánh niệm, về thở và cười, về sự trở về với chính mình đã nảy mầm và lan rộng như một cơn mưa đầu hạ, làm dịu đi những khô cằn của tâm hồn.
Kể từ ngày biến cố lịch sử 30/4/75, 50 năm trôi qua, đã có không biết bao nhiêu sách vở nói về cái ngày bi thương đó của dân tộc Việt Nam, nhưng có lẽ không gì trung thực và sống động cho bằng chính những bản tường trình trên báo chí vào đúng thời điểm đó từ những phóng viên chiến trường tận mắt chứng kiến thảm cảnh chưa từng có bao giờ của hàng trăm ngàn người, dân cũng như quân, liều mình xông vào cõi chết để tìm cái sống. Năm 2025, đánh dấu 50 năm biến động lịch sử đó, Việt Báo hân hạnh được đăng tải loạt bài viết của ký giả Đinh Từ Thức ghi lại chi tiết từng ngày, đôi khi từng giờ, những điều xảy ra trong mấy tuần lễ trước và sau ngày 30/4/75 để chúng ta có cơ hội cùng sống lại những giờ khắc bi thảm và kinh hoàng ấy đã xảy ra như thế nào.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.