Hôm nay,  

Chấm Phá: Đàn Ông Mặc Váy

21/07/200400:00:00(Xem: 6753)
Arnold Schwarzenegger là nhân vật đặc biệt ở nhiều nét, ngoài vẻ vai u thịt bắp dễ làm đối phương đánh giá sai (và bị đánh cho tơi tả). Ông là diễn viên điện ảnh mà lại theo đảng Cộng hòa, đặc biệt lắm. Ông là diễn viên điện ảnh nhưng không tin là tiền và tài tự nhiên cho mình quyền phát biểu về mọi chuyện lớn nhỏ của thiên hạ. Cái đó cũng đặc biệt nữa. Vì vậy mới chấp nhận thử thách, đi ra tranh cử và thắng cử vẻ vang khi Thống đốc Gray Davis bị truất bãi. Làm Thống đốc California, ông cũng không theo xu hướng bảo thủ của phe Cộng hòa mà cố hòa giải và hợp tác với đối phương, là các nhà lập pháp của tiểu bang, đại đa số theo đảng Dân chủ.
Đặc biệt hơn cả, Arnold lại là người khéo nói. Và khéo nói ác khi cần.
Vì đối phương trì hoãn không chịu thông qua dự luật tài chánh khiến tiểu bang Cali đến nay vẫn chưa có ngân sách, Arnold liền châm biếm họ là "girlie men". Dịch là gì đây: "gà mái"" "tay anh chị" - vừa là anh vừa là chị" "đàn ông mặc váy"" Nam nhi nữ tính"
Dĩ nhiên là phe Dân chủ trên toàn quốc đã nhào lên lưới tấn công Arnold The Terminator.
Nhiều tội lắm! Miệt thị đàn bà, miệt thị các chàng đồng tính, đề cao phái khỏe, v.v....

Arnold thuộc loại ôn hòa, có thiện cảm với giới đồng tính, nhưng vẫn bị phe Dân chủ đả kích tơi bời! Họ không hề phản ứng dữ dội như vậy khi Whoopi Goldberg, trong một buổi tối vận động tiền tranh cử cho John Kerry tại New York, đã công khai ví Tổng thống Bush với bộ phận sinh dục của phụ nữ. Một sự giận dữ có chọn lọc.
Nói cho cùng, gọi các nhà dân cử Dân chủ của Cali là "đàn ông mặc váy" thì cũng oan. Đâu phải người nào cũng là dân Tô Cách Lan mặc váy"
Riêng Sandy Berger, nguyên Cố vấn An ninh của Bill Clinton thì chắc chắn là không. Ông bị điều tra vì "mượn tạm" tài liệu mật trong Thư khố Quốc gia. Năm ngoái, ông vào đó tham khảo để chuẩn bị ra điều trần trước Ủy ban Điều tra vụ khủng bố 9-11 và ra về đã giấu tài liệu bằng cách vào dán vào quần, áo, vớ... nên bị FBI vào tận nhà lục soát. Nếu mặc váy thì làm sao giấu" Vào nịt vú sao"
Việc này xảy ra từ đầu năm mà không ai biết. Đến hôm qua, khi tin được tiết lộ ra ngoài, Berger phải từ chức cố vấn về an ninh (thiện nguyện, không lương, phe Dân chủ bảo vậy) cho John Kerry. Nghe nói Berger, nổi tiếng là phản chiến thời còn trẻ, ôm giấc mơ làm Giám đốc CIA trong chính quyền mới, nếu Kerry thắng cử.
Như James Bond, siêu điệp viên Berger có thể có bí danh với hai số không. Không-Không thấy. Không thấy là khi giấu tài liệu mật vào người, ông để cho nhân viên thư khố trông thấy. Giới mặc váy thứ thiệt, các bà của chúng ta, có khi nào vụng như vậy!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời gian gần đây, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, qua cái gọi là "Ban Tôn giáo Chính phủ" đã mở hội nghị khắp 3 miền để "phổ biến pháp luật cho chức sắc tôn giáo". Văn thư triệu tập viết như sau: "Thực hiện công văn số 310/TGCP-PCTT ngày 25-4-2006... Ban Tôn giáo Chính phủ phối hợp với một số bộ ngành liên quan tổ chức
Gần hai chục năm nay, tôi kiên trì và nhẫn nhục làm nhiệm vụ của một công dân trí thức đối với đất nước tôi, nhân dân tôi. Tôi đã không làm được gì hơn, mà chỉ là, phát biểu ý kiến bằng thư riêng lên các cấp lãnh đạo hoặc qua các bài viết. Những bài viết này dạo đầu thường được đăng trên
Ông Bush đầu tư nhiều vào chính phủ Iraq và vượt âm thanh kiểm tra trị giá của sản phẩm... Ngày 26 Tháng Tư, lần đầu tiên hai Tổng trưởng của Hoa Kỳ đã cùng xuất hiện tại Baghdad. Lần ấy, Ngoại trưởng Condoleezza Rice và Tổng trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld đã đi vào vùng hỏa tuyến để gặp Thủ tướng tân cử của Iraq
Đất vườn sau nhà tôi chẳng biết có lành không nhưng rất nhiều chim thăm viếng. Từ giống hummingbird nhỏ xíu, giống sẻ hiền lành, tới oanh, yến và cả những con cu đất lông đen mượt, lớn hơn những loài kia nhưng lại nhát như cáy! Không biết ở những nơi khác chúng có đánh nhau hay không nhưng khi đến vườn sau nhà tôi
Vào lúc 4 giờ sáng ngày 11/06/2006 tại Việt Nam, tức 14g trưa ngày 10/06/2006 tại California, Hoa Kỳ, một cuộc hội luận đặc biệt đã diễn ra giữa hai người đại diện cho Khối 8046 là Linh Mục Nguyễn Văn Lý và ông Đỗ Nam Hải với bà Loretta Sanchez, dân biểu của Quốc Hội Hoa Kỳ, là người
Xe đang chạy trên xa lộ 22, về hướng Đông. Xe gồm năm người: băng trước là hai mẹ con bà chủ xe mà cậu con trai đang làm tài xế; băng sau là ba người khách quá giang là tôi và hai người bạn đạo. Trong số ba người quá giang này, tôi lại còn thuộc loại “quá giang bậc nhì”, nghĩa là các bạn đạo của tôi quen biết trực tiếp với chủ xe
Trong vụ al-Zarqawi bị triệt hạ, người ta không thể tin được các nguồn tin…. Trước hết là vì tin tức vẫn thưa thớt và còn đổi thay. Thứ nữa là, chưa ai biết được những gì đã xảy ra, và những gì sẽ xảy ra. Trên chiến trường cũng có những niềm riêng… Đầu tiên, dư luận được Thủ tướng Iraq chính thức thông báo về tin Abu Musab al-Zarqawi
Tôi viết câu chuyện này theo ý tưởng của một người bạn đồng niên và hiện đang sống cùng phố với tôi, anh tên thật là Phan Văn Phong, 50 tuổi ở nhà số 12 phố Tràng Tiền quận Hoàn Kiếm Hà Nội. Vợ chồng anh trước đây từng lao động ở Cộng hoà dân chủ Đức trong những thập niên 80-90 của
Đối với người lớn tuổi, mỗi mùa Đông về là mỗi lần lo sợ. Lo sợ vì giá lạnh, cơ thể không còn khả năng chống đỡ, nhứt là những người mang trong mình cái bịnh của tuổi già,tức là bịnh phong thấp. Ngoài bịnh đau nhức xương cốt, tuổi già còn sợ phong hàn và cảm cúm. Hằng năm vào mùa Thu
Chỉ còn đúng một tháng nữa, Hướng Đạo Sinh Việt Nam khắp hoàn vũ sẽ tập hợp về Nam Cali, để một lần nữa xác định sự lớn mạnh của phong trào và cũng để cho mọi người thấy rằng người Hướng Đạo lúc nào cũng hướng nhìn về phía trước


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.