Hôm nay,  

Châu Á Há Mồm

18/08/200500:00:00(Xem: 6180)
- Ngẫu nhiên chăng, 50 năm sau khi Thế chiến kết thúc tại Á châu, hai cường quốc Nga Hoa lại thao diễn quân sự….
Sau khi Liên bang Xô viết tan rã, Liên bang Nga co cụm dần về dân số bên trong lẫn thế lực bên ngoài. Chẳng vậy mà Tổng thống Vladimir Putin đã khoác chiến y bước lên chiến đấu cơ biểu dương khí thế: ông ta đang lo cho vị trí lãnh đạo của mình và tư thế của quốc gia. Hai cuộc tập trận tại vùng cực Bắc Âu châu và tại Đông Á nhắm vào mục tiêu ấy.
Hãy nói về mối ưu tư ấy của Nga, trước khi trở về châu Á.

Nước Nga vùng dậy
Từ 15 năm nay, nước Nga như một đại cường đã liên tục bị lột giáp.
Sau khi mất bệ phóng ra toàn cầu là Liên bang Xô viết và mất vị trí siêu cường ngang ngửa với Hoa Kỳ, Nga mất dần thế lực tại vùng Balkans, vùng Baltics, tại Moldovia, Georgia rồi Ukraine, và gần đây nhất, tại Trung Á. Nếu đà này tiếp tục, Nga sẽ sụp đổ sau một cuộc cách mạng dân chủ như đã từng thấy tại vùng phiên trấn bên ngoài, trở thành cường quốc hạng nhì, xếp hàng bên Liên hiệp Âu châu và sẽ bị "hội nhập" vào Âu châu.
Vốn đã thấm nhuần lịch sử, vì từng là tác nhân lẫn nạn nhân, người Nga hiểu rằng nếu không còn Ukraine như tấm hộ tâm kính nước Nga sẽ hết khả năng tự vệ, đừng nói gì đến việc bảo vệ quyền lợi hay thế lực ở bên ngoài. Nhưng, từ 15 năm nay, hai thế hệ lãnh đạo Nga, Boris Yeltsin rồi Vladimir Putin, đều phải cân nhắc để chọn lựa hai ưu tiên. Hoặc dựa vào Tây phương để phát triển kinh tế hoặc tăng cường khả năng quốc phòng để củng cố sức mạnh đang tiêu hao dần. Giải pháp cải cách theo Tây phương đã được chọn lựa và đưa tới kết quả trái ngược với mục tiêu ban đầu:
Kinh tế Nga ngày nay rơi vào hỗn loạn vì đường lối cải cách nửa vời, duy nhất sinh động là khu vực kiểm soát và trục lợi của một thiểu số tư bản đỏ - ngày càng ít đỏ và càng tư bản - vỏn vẹn chừng một trăm đại gia và nhóm quyền lực kinh tế chính trị. Tổng thống Putin đã vừa tựa vào thế lực ấy vừa tìm cách đánh tỉa để củng cố vai trò lãnh đạo của mình và của bộ máy nhà nước. Rốt cuộc, ông không mấy thành công mà còn mang tiếng độc tài.
Trong khi ấy, Tây phương (gồm cả Hoa Kỳ và các nước Âu châu, mới và cũ) không để lỡ dịp mà tiếp tục đẩy mạnh áp lực cải cách và dân chủ hóa, khiến lãnh đạo Nga thấy như bị đẩy vào chân tường. Cỗ xe hủ lô của Tây phương không tấn công bằng quân sự mà dùng kinh tế thị trường và các phong trào dân chủ để làm thay đổi nước Nga.
Phản ứng quốc gia dân tộc của Nga bắt đầu trỗi dậy. Giải pháp biểu dương dễ nhất vẫn là giải pháp quân sự. Các cuộc thao diễn vừa qua nhắm vào mục tiêu ấy.
Tổng thống Putin tham dự lễ khai mạc của triễn lãm hàng không và không gian năm nay (MAKS 2005) rồi lên oanh tạc cơ chiến lược Tu-160 Blackjack bay lên vùng cực Bắc quan sát cuộc thao diễn hỗn hợp của hải và không quân tại Bắc Băng Dương. Hôm sau, từ ngày 18, là cuộc tập trận hỗn hợp của Liên bang Nga và Trung Quốc, mà Putin có thể bất ngờ có mặt…
Hãy kiểm lại tin tức mà xem, từ nay đến tháng Chín, Liên bang Nga có tất cả là sáu cuộc thao diễn quân sự. Ở cực Bắc là cuộc tập trận hỗn hợp giữa hải và không quân; tại Viễn Đông là cuộc tập trận với Trung Quốc, tại vùng Caspian là thao diễn hộn hợp với các nước trong Cộng đồng các Quốc gia Độc lập (CIS) do Liên bang Nga thành lập như vòng đai tự vệ năm xưa, trong đó có Kazahkstan; song song là hai cuộc tập trận với Uzbekistan và Tjikistan và sau cùng là cuộc thao dượt tại vùng biển Baltic.
Quy mô nhất trong đợt biểu dương này là cuộc thao diễn Nga Hoa.
Chúng ta bắt đầu trở về châu Á…

Nghiệp vụ Hòa bình Á châu
Nhìn trên mặt phẳng của truyền hình nhiều khi ta quên rằng trái đất hình tròn. Nếu nhìn trên không gian, từ hướng Bắc xuống, người ta thấy vùng Đông Bắc Á châu là nơi tiếp cận của Liên bang Nga, Trung Quốc, Hoa Kỳ và Nhật Bản. Thông điệp của cuộc thao diễn Nga Hoa vì vậy mới có ý nghĩa… nhất là khi các tướng lãnh Nga xác nhận, rằng chiến đấu cơ chiến lược của Nga sẽ tham dự cuộc thao dợt đại quy mô này.
Cuộc thao diễn có tên gọi là "Nghiệp vụ Hòa bình 2005", kéo dài từ 18 đến 26 tháng Tám, dưới sự bảo trợ của Tổ chức Hợp tác Thượng hải (Shanghai Cooperation Organization) quy tụ bốn nước Trung Á tiếp giáp với Trung Quốc và Liên bang Nga.


Nghiệp vụ Hòa bình năm nay nổi bật ở những mục tiêu rất mới: 1) thao dợt khả năng hợp tác điều hợp tác chiến khi hai nước cùng phải ra tay; 2) thông báo cho các nước liên hệ trong khu vực, từ Hoa Kỳ đến Nhật Bản và Đài Loan rằng từ nay hai nước Nga Hoa ở vào thế liên hợp quân sự, điều chưa từng có kể từ khi đôi bên xung đột với nhau, từ 1960; 3) trong cuộc thao dợt này, đôi bên đều thử nghiệm đạn thật, nên lời cảnh báo mang ý nghĩa đáng tin hơn; 4) ly kỳ nhất là một kịch bản của cuộc thao dượt là hai nước sẽ cấp cứu một nước bị khủng hoảng nội bộ vì "cách mạng dân chủ" và bị một cường quốc khác đe dọa ở bên ngoài.
Cùng với các chiến hạm, tầu ngầm, phi cơ chiến lược, oanh tạc cơ bắn hỏa tiễn tầm xa, v.v… 18 ngàn sĩ quan cùng binh lính Nga sẽ sát cánh với 10 ngàn lính Trung Quốc và những chiến cụ thượng thặng của Bắc Kinh - đa số mua của Nga - trong hơn một tuần để cho thế giới biết rằng Á châu nay đã có chủ. Quan trọng nhất là 1) Đài Loan nằm trong khu vực kiểm soát ấy, 2) vùng biển Đông Nam Á cũng vậy, và 3) các nước đệ tam trong khu vực có thể chọn lựa….
Sau nhiều năm biểu tương tinh thần hiếu hòa, dưới khẩu hiệu "phát triển trong hòa bình", Bắc Kinh đã tăng cường đầu tư vào quân sự và đương khi Liên bang Nga cần biểu dương sức mạnh để khỏi bị lột da, Trung Quốc đã bước ra vùng ánh sáng, với đầy đủ đồ nghề có sức thuyết phục rất cao.
Tín hiệu của hai nước tất nhiên nhắm vào Hoa Kỳ, kế tiếp là Nhật Bản, sau đó là Đài Loan. Nhưng, đáng quan tâm cho người Việt hơn cả là tín hiệu cho các nước đệ tam ở châu Á: khi hữu sự thì sẽ đứng ở phe nào"
Mà thế nào là hữu sự" - Khi chính quyền e sợ mất quyền và kêu cứu thì sẽ kêu cứu ai" Trong những tính toán về quyền lợi kinh tế hay năng lượng, hay an ninh, các nước nên hợp tác hay đối đầu với Trung Quốc" Nền độc lập của Đài Loan hay dân chủ của Việt Nam có ý nghĩa hay ảnh hưởng gì trong cục diện ấy"

Định mệnh Á châu
Cuộc thao diễn quân sự Nga Hoa khai diễn khi châu Á kỷ niệm một biến cố lịch sử.
Cách đây đúng 50 năm, Thế chiến đã kết thúc chậm nhất là tại châu Á, sau khi thực sự mở màn cũng tại Á châu, với việc Nhật Bản tung quân vào Mãn Châu và khơi mào cho hai cuộc chiến đồng loạt tại Hoa lục là chiến tranh kháng Nhật và nội chiến quốc cộng. Việc Nhật Bản bại trận và phải đầu hàng vào hôm 15 tháng Tám 1945 đã dẫn tới hàng loạt biến động tại châu Á, lúc ấy đang vắng bóng Âu châu. Thí dụ như việc Nam Dương lập tức tuyên bố độc lập ngày 17 tháng Tám. Việt Nam chỉ nhìn thấy biến cố 19 tháng Tám của mình - mà Hà Nội sẽ om xòm tổ chức kỷ niệm - mà không thấy rằng biến cố ấy cũng mở màn cho một cuộc chiến dai dẳng nhất cho xứ sở và cục diện có thể đã đổi khác nếu Mao Trạch Đông không thắng tại Hoa lục năm 1949. Đổi khác vì đảng Cộng sản Việt Nam không có hậu phương Trung Quốc, tức là đầu cầu tiếp vận của Liên xô, và chưa chắc đã thống nhất đất nước dưới sự cai trị của mình.
Chuyện ấy, đảng Cộng sản ngày nay bất cần vì đã thắng lớn!

Nhưng, tình hình ngày nay đã đổi khác.
Trong khi các nước Âu châu đều thực tâm hối lỗi về những lầm lẫn đã gây ra chiến tranh cho cả thế giới và trong khi các phe thắng bại đều gặp nhau trong lễ kỷ niệm Thế chiến kết thúc để nói về tương lai thì các phe tham chiến tại Á châu đang tự chuẩn bị cho những đối đầu mới. Cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều không tự kiểm điểm về nỗi sai lầm hay lợi hại của những chọn lựa từ 1930 đến nay. Ngược lại, lãnh đạo nước nào cũng cho rằng mình đúng.
Sau nửa thế kỷ tự giải giới và dồn sức phát triển kinh tế, Nhật Bản đang thấy an ninh và thế lực của mình bị đe dọa, nên sẽ tu chỉnh hiến pháp và sớm trở thành một cường quốc quân sự. Cuộc thao diễn Nga Hoa tuần này càng thúc đẩy việc ấy, nếu ta đi vào những chi tiết quân sự cho thấy mối nguy cho Nhật. Hoa Kỳ cũng sẽ không buông tay để "Á châu là của người Á" theo lối nhìn của Bắc Kinh. Hai cường quốc ấy - và cả Đài Loan - đều dư sức thực hiện những mục tiêu chiến lược của họ.
Việt Nam thì không.
Á châu đã bị chiến tranh dai dẳng nhất, đã vùng dậy về kinh tế với tốc độ cao nhất, trong thời gian ngắn nhất, nhưng nay lại há mồm nhìn các đại cường thách thức nhau với võ khí chiến lược.
Tìm đâu ra sự khôn ngoan để khỏi bị lôi vào cuộc một lần nữa, nếu người ta chỉ nhìn vào cái rốn 19 tháng Tám. Như ở Hà Nội tuần này"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Đó là sự thật, đó là sự thật”, tiếng kêu gào trong vụ “nhà thơ hiếp nhà thơ” ở Việt Nam, cơ hồ, cũng là tên của vở kịch It’s True, It’s True, It’s True tại Anh, là tiếng thét gào đau đớn của Artemisia Gentileschi trước tòa, trong vụ “họa sĩ hiếp họa sĩ” tại Ý vào thế kỷ 17. [1] Hai vụ, trên hai vùng đất và ở hai thời kỳ hoàn toàn khác nhau, cách xa hơn bốn thế kỷ, nhưng rất gần nhau ở thế cách xã hội đối xử với những nạn nhân mà, nói gọn, là “văn hóa hiếp dâm”: sau khi bị hãm hiếp về thể chất như một phụ nữ, nạn nhân còn tiếp tục bị hãm hiếp về mặt tinh thần như một công dân hay một thành viên của cộng đồng.
Tấm bảng treo trước cửa văn phòng số H-1127 trong tòa nhà Longworth House Office Building dành cho các dân biểu liên bang Quốc Hội khóa 119 vừa gắn tên một người gốc Việt, Derek T. Tran – California. Đó là kết quả của cuộc đua nghẹt thở giữa một cựu quân nhân, luật sư gốc Việt và một dân cử đương nhiệm của địa hạt 45, California. Luật sư Derek Trần đã kết thúc cuộc đua bằng buổi tuyên thệ tại Capitol Hill chiều Thứ Sáu 3/1/2025, cũng là ngày Quốc Hội bầu chủ tịch Hạ Viện mới.
Mùa xuân mang lại nhiều thay đổi. Thay đổi của đất trời và của cả lòng người. Tuyết tan đi và mưa lũ ngừng rơi trên ngàn lá. Lộc non đâm chồi. Trăm sắc hoa đua nhau nở rộ. Chào đón tết. Tết không riêng ở sự thay đổi khí hậu. Tết đem mưa dịu, gió hòa mang hơi ấm mùa xuân. Mùa hy vọng trở về. Hy vọng một năm mới an vui hơn… theo sự tuần hoàn của vũ trụ, nghĩa là xuân đến, xuân lại về, xuân về theo lời mời gọi và chào đón của nhân sinh. Xuân về phơi phới, vui và hy vọng, kể từ đầu tháng chạp (12) tới đầu tháng giêng (1/2025) con rồng hình ảnh cao to, vĩ đại và mang nhiều biểu tượng thiêng liêng, tưởng tượng, mơ hồ đến có lúc như thần thoại mơ hồ, dị đoan.
Cựu Tổng thống Jimmy Carter vừa qua đời hôm 29/12/2024, hưởng thọ 100 tuổi. Hai năm qua ông trong tình trạng sức khoẻ yếu và được gia đình chăm sóc. Phu nhân của ông là bà Rosalyn Carter đã mất ngày 19/11/2023. Jimmy Carter là tổng thống thứ 39, lãnh đạo Hoa Kỳ từ 1977 đến 1981.
Từ thời xa xưa, con người đã tìm cách phát hiện sự gian dối thông qua các phản ứng sinh lý của cơ thể. Ở TQ cổ đại, nghi phạm sẽ bị ép ngậm một miệng đầy gạo sống trong khi thẩm vấn, sau đó phải há miệng để kiểm tra. Nếu gạo trong miệng vẫn còn khô, thì tức là do miệng của nghi phạm bị khô, có thể là do căng thẳng, lo sợ – một dấu hiệu của tội lỗi. Trong một số trường hợp, dấu hiệu này đủ để dẫn đến án tử hình. Quan niệm rằng việc nói dối có thể gây ra những phản ứng vật lý có thể quan sát được đã tồn tại trong suốt nhiều thế kỷ. Vào những năm 1920, khi Hoa Kỳ phải đối mặt với làn sóng tội phạm bùng nổ trong thời kỳ Cấm đoán (Prohibition). Trong thời kỳ này, các băng nhóm tội phạm buôn lậu rượu mọc lên như nấm sau mưa, chỉ riêng Chicago đã có 1,300 băng đảng. Một khoa học gia tin rằng mình đã tìm ra phương pháp khoa học để phát hiện kẻ nói dối
Vào tháng Tư năm nay, một nhóm các khoa học gia và kỹ sư đã thực hiện một chuyến bay trên vùng trời phía bắc Greenland để thử nghiệm tính năng của một thiết bị radar tiên tiến. Khi đang cách Căn cứ Không gian Pituffik khoảng 150 dặm về phía đông, Chad Greene, khoa học gia thuộc phòng thí nghiệm Jet Propulsion Laboratory (JPL) của NASA, đã chụp lại hình ảnh của vùng tuyết mênh mông, trắng xóa bên dưới. Cùng lúc đó, radar phát hiện điều bất thường ẩn bên dưới lớp băng: một căn cứ quân sự từ thời Chiến tranh Lạnh đã bị bỏ hoang, được gọi là Camp Century.
Ngày này năm 1943 - Tướng Dwight D. Eisenhower được bổ nhiệm làm Tổng tư lệnh Lực lượng viễn chinh Đồng minh chuẩn bị cho Ngày D-Day Chiến dịch Overlord, hay Cuộc tập trận Hornpipe, là mật danh của Trận Normandie, một chiến dịch quân sự quy mô lớn của quân đội Đồng Minh tại miền Bắc nước Pháp trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Overlord được mở màn vào ngày 6 tháng 6 năm 1944 bằng các cuộc đổ bộ lớn vào các bãi biển ở vùng Normandie, có mật danh là Chiến dịch Neptune (Ngày D). Đây là chiến dịch tấn công từ biển vào đất liền lớn nhất trong lịch sử, với sự góp mặt của hơn 1.200 máy bay, hơn 5.000 tàu chiến các loại và gần 160.000 binh lính Đồng Minh tham gia đổ bộ trong ngày đầu tiên, tức ngày 6 tháng 6 năm 1944, và có hơn 2.000.000 binh lính Đồng Minh đã có mặt tại Pháp tính đến thời điểm cuối tháng 8 năm 1944.
Trang trí lễ giáng sinh hoàn tất - cây thông được cắt tỉa gọn gàng, những chiếc tất treo lủng lẳng trên bệ lò sưởi và—khoan đã, cái cây có quả màu trắng treo lủng lẳng trên trần kia là gì vậy? Tại sao mọi người lại trở nên tình tứ khi đứng dưới nó? Cây Mistletoe (hay cây tầm gửi), một loài cây ký sinh, thực sự đã quen với việc "lơ lửng" trên không trung vì trong tự nhiên, nó chỉ mọc trên các cành cây khác, hay lủng lẳng treo gửi thân mình cho cây khác. Loài cây này từ lâu đã gắn liền với sức mạnh huyền bí: Trong thần thoại Bắc Âu, thần Balder bị giết nhầm bởi một mũi tên làm từ tầm gửi—sau đó, loài cây này trở thành biểu tượng cho tình yêu bất diệt của người mẹ đau buồn.
Năm 2024 chào đón hàng loạt phát hiện thú vị trong nhiều lĩnh vực khoa học, không chỉ trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo (AI) và điện toán mà còn trong các lĩnh vực sinh học và y tế. Sau đây là bảy thành tựu y tế nổi bật trong năm nay, phản ánh những tiến bộ vượt bậc trong lĩnh vực y học, đem lại hy vọng cho hàng triệu người trên khắp thế giới.
Còn vài tuần nữa, chúng ta sẽ kết thúc năm dương lịch, 2024. Một năm đủ dài để chúng ta không thể nhớ nổi những chuyện quan trọng đã xảy ra hoặc nhớ một cách lẫn lộn, mơ hồ. “Hôm qua chỉ là ký ức của hôm nay, và ngày mai là giấc mơ.” Nhà thơ Khalil Gibran đã nói. 2024 trờ thành lý ức và 2025 tiến hành giấc mơ. Không có quá khứ thì không có tương lai, vì vậy, hãy sử dụng trải nghiệm những vui buồn năm 2024 để tạo thực tế hơn một giấc mơ 2025 phong phú. Trong lãnh vực cộng đồng, đối với người Việt tại Mỹ, có lẽ cuộc tranh cử tổng thống vừa qua là chuyện ảnh hưởng nhiều nhất. Cựu tổng thống Trump đắc cử, kéo theo bao nhiêu hân hoan, sung sướng của nhóm người Việt phò Trump, và tạo ảm đạm, buồn bã cho nhóm người Việt chống Trump. Một hậu quả rõ rệt là phò Trump, chống Trump đã gây xáo trộn tâm lý và tình cảm cho một số người quá khích. Giận nhau, ghét nhau, bỏ nhau, gạt chân, thúc cùi chỏ, vân vân, không chỉ người ngoài đường mà còn ra tay với người nhà, với bà con thân thuộc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.